SAU KHI BỊ ĐUỔI RA KHỎI PHỦ, TA PHẤT LÊN NHƯ DIỀU GẶP GIÓ - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Đêm nọ, chàng lại theo lệ lẻn vào phòng ta, ta đang nhắm mắt đợi chàng đây. Chàng lúc thì vuốt tóc ta, lúc lại tém chăn, thực ra lần nào ta cũng bị chàng làm cho tỉnh giấc, chỉ là giả vờ ngủ để phối hợp với chàng mà thôi.

Ta nghĩ chắc chắn chàng thích ta. Nhưng Triệu Thế Càn cũng từng khẳng định là thích ta. Nếu một ngày nào đó Tô Hành Chỉ cũng đứng ở vị trí của Triệu Thế Càn, liệu chàng có trở thành loại người đáng ghê tởm như thế không?

 

Càng nghĩ ta càng giận, ta nên bật dậy dọa chàng một trận cho khiếp vía, để khỏi ngày nào cũng để chàng chiếm tiện nghi của ta. Đúng, cứ làm vậy đi!

Ta vừa định ngồi dậy thì đột nhiên cảm thấy một luồng hơi nóng phả vào mặt. Chàng ghé sát thế này làm gì?

Ta mở mắt, đối diện với một đôi mắt đen lánh sâu thẳm. Chàng rõ ràng bị ta dọa giật mình, vội vàng ngồi thẳng dậy: "Nàng... nàng tỉnh rồi sao?"

Ta không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn chàng. Chàng dường như lại khác trước rồi. Chàng đang mặc bộ y phục mới ta sắm cho, là loại vải tốt nhất, kiểu dáng mới nhất của tiệm may phố Đông. Lớp gấm lụa dưới ánh trăng tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, như một lớp sương mỏng bao phủ lấy chàng, tôn lên gương mặt vốn đã ôn nhu như ngọc càng thêm phần thanh khiết thoát tục. Đúng thật là xứng với câu "Mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song".

Nhưng càng như thế, ta càng sợ. Những người ngoài kia, bất kể nam hay nữ, bất kể kẻ quyền cao chức trọng hay kẻ hèn mọn, họ đều nghĩ một nữ tử xuất thân như ta chỉ xứng làm kẻ hầu người hạ, làm một nàng tiểu thiếp.

"Hành Chỉ." Ta chậm rãi mở lời, "Chúng ta thế này có tính là tư thông không?"

Người Tô Hành Chỉ run lên, miệng há hốc nhưng không thốt ra được chữ nào. Một lát sau, chàng chậm rãi cúi đầu: "Ta... ta quả thật hồ đồ quá..."

Chàng chỉ lặng lẽ để ta nằm xuống, đắp lại chăn cho ta, rồi không nói thêm lời nào nữa. Ta nghĩ, nếu chàng muốn nạp ta làm thiếp, ta sẽ không bao giờ đồng ý. Thế gian này đàn ông nhiều như vậy, tìm người khác là được.

11

Ngày hôm sau, ta mang một lô mực hương hoa đến cho Lý Thanh Từ. Lý Thanh Từ đã mang thai, bụng giờ đã hơi nhô lên. Qua thời gian hợp tác, ta và nàng chung sống rất vui vẻ, ta thích tính tình thẳng thắn của nàng, nàng cũng coi ta như bạn tâm giao.

Nàng nói Triệu Thế Càn bây giờ như một bãi phân chó nát thây ở nhà, lão phu nhân cũng vì chuyện của hắn mà lâm bệnh liệt giường, hầu hết sản nghiệp dưới danh nghĩa Quốc Công phủ đều đã rơi vào tay nàng.

Trước đây, không dưới một lần ta nghe lão phu nhân nhắc rằng vị tiểu thư họ Lý này tuy hống hách nhưng lại là người thẳng ruột ngựa, không có tâm cơ, cưới về nhà rèn giũa lại tính nết là được. Nhưng muốn thâu tóm Quốc Công phủ thì cần gì tâm cơ chứ! Chỉ cần một cú đá là đủ để đá nát tương lai của Quốc Công phủ rồi!

Ta vẫn thấy xót xa cho Lý Thanh Từ: "Tiểu thư rõ ràng có thể gả cho người tốt hơn mà."

Lý Thanh Từ lắc đầu: "Gả cho ai thì được coi là tốt hơn? Gia đình vốn sắp xếp cho ta nhị công tử của phủ Thừa tướng, nhưng chính ta đã chọn Triệu Thế Càn. Triệu Thế Càn trông cũng được, quan trọng nhất là hắn đủ ngu xuẩn. Hiện tại, cái thai trong bụng ta là huyết mạch duy nhất của nhà họ Triệu, sau này mọi thứ của Triệu gia đều là của ta. Nếu nhà chồng quá mạnh mẽ, ta sẽ không có được sự tự do như thế này."

Hóa ra nàng luôn biết rõ mình muốn gì. Ta đem vấn đề đè nén bấy lâu trong lòng nói ra:

"Nếu Tô Hành Chỉ sau này bước chân vào quan trường, có phải chàng ấy cần cưới một vị phu nhân có thể giúp ích cho tiền đồ của mình thì mới tốt không?"

Nàng chỉ mỉm cười: "Ta có phải Tô Hành Chỉ đâu, ngươi đi mà hỏi chàng ấy! Một đao đưa cổ ra cũng là một đao, rụt cổ lại cũng là một đao, cứ nói rõ ràng sớm đi, nếu thấy chàng ấy không phải lương phối thì ngươi cũng sớm có định liệu khác, chẳng phải sao?"

 

Nàng nói đúng, nói rõ sớm, định liệu sớm. Nếu không thì học tập Thanh Từ cũng được, cứ mang thai con của chàng trước, rồi đá gãy "của quý" của chàng sau. Dù sao thì Tô Hành Chỉ không chỉ đẹp mã mà cái đầu còn thông minh nữa.

12

Ta đến học viện tìm Tô Hành Chỉ, nhưng vị lão tiên sinh ở đó lại bảo chàng không có mặt. Ta hỏi chàng đi đâu, lão tiên sinh ánh mắt né tránh, buông một câu "không biết".

Một lời nói dối quá vụng về. Trước đây Triệu Thế Càn đi kỹ viện, lần nào lão phu nhân đến hỏi chuyện, ta che đậy còn cao tay hơn thế này nhiều. Đang lúc đáng lẽ phải ở học viện mà lại bảo không có mặt, chứng tỏ chàng đang làm chuyện gì đó mờ ám. Nhưng ta thực sự không nghĩ ra nổi ở học viện thì có thể làm được chuyện gì mờ ám cơ chứ.

Ta ra khỏi cổng học viện, thấy bốn bề vắng lặng liền lẻn vào cửa nách, chạy thẳng đến khu trai xá. Từ xa, ta đã nghe thấy giọng nói của Tô Hành Chỉ:

"Thanh Vân, ngươi nói xem ta phải làm sao bây giờ?"

"Ta... ta không cố ý muốn khinh nhờn nàng, chỉ là... chỉ là muốn nhìn nàng, dù chỉ một cái thôi cũng tốt..."

Một giọng nói khác rất lạ, trước đây ta chưa từng nghe thấy:

"Bảo ngươi sớm ngày thành thân đi, ngươi lại không nghe."

"Thế gian này làm gì có vẹn cả đôi đường, muốn cưới thì cứ cưới thôi."

 

"Huống hồ Vãn Chu cô nương là người có chủ kiến, biết đâu còn giúp ích được cho sự nghiệp của ngươi."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo