Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời này làm mặt Tô Hành Chỉ đen như nhọ nồi. Nếu không phải ta can ngăn, chắc "của quý" của hắn lại đứt thêm vài lần nữa. Nhưng dù Tô Hành Chỉ không ra tay, ta vẫn thấy mấy tên hộ vệ ẩn trong bóng tối liếc mắt ra hiệu với nhau. Sau đó, Triệu Thế Càn bị lôi cổ ra ngoài, thét lên thảm thiết vài tiếng rồi tất cả lại trở về tĩnh lặng.
Lúc này Lý Thanh Từ đang ở nhà ở cữ, làm gì còn hơi sức đâu mà quản hắn? Nghe nói sau đó lão phu nhân phải sai người khiêng Triệu Thế Càn về, từ đó về sau bà phải hầu hạ hắn từng miếng ăn giấc ngủ. Lão phu nhân Quốc Công phủ hưởng phước nửa đời người, đến cuối đời lại bị đứa con trai làm lụy. Nuông chiều con quá hóa giết con, suy cho cùng cũng là cái nghiệp do bà tự gây ra.
15
Tô Hành Chỉ cũng không ngờ rằng việc ta đi Thanh Châu cùng chàng còn mang theo ý đồ khác. Thanh Châu trù phú dầu trẩu, là nguyên liệu thượng hạng để chế mực dầu. Nếu xưởng mực của ta có thể đứng vững ở Thanh Châu, không chỉ bán mực ra vùng phía Bắc mà còn có thể bán sang tận cửa ải tái ngoại. Đồng thời còn có thể thu nhận dân tị nạn vào làm việc, dùng lao động thay cho cứu trợ, chứ không đơn thuần là phát lương thực.
Đúng như câu nói: "Cho con cá không bằng cho cái cần câu". Đến cả Tô Hành Chỉ cũng phải thừa nhận, chàng không có ta là không xong.
Chúng ta ở Thanh Châu suốt ba năm. Trong ba năm này, bách tính Thanh Châu tuy còn thanh đạm nhưng đã ổn định. Dưới sự nỗ lực của mọi người, Thanh Châu đang dần hồi phục sức sống. Thái tử cũng cuối cùng cũng chờ được bước ngoặt. Hoàng đế băng hà, Phó Thanh Vân kế vị.
Tất cả những kẻ từng nhúng tay vào tiền cứu trợ ở Thanh Châu đều bị thanh trừng, trong đó bao gồm cả Quốc Công phủ. Ta lo cho Lý Thanh Từ bị liên lụy nên viết liên tiếp mấy phong thư gửi về kinh thành. Hơn nửa tháng sau mới nhận được hồi âm của nàng, ba trang giấy đặc kín, câu nào câu nấy là mắng ta, mắng không trùng câu nào. Đại ý là chuyện của nàng thì ta bớt quản đi. Ta biết, nàng là sợ liên lụy đến ta.
Lại một tháng nữa trôi qua, nhận chỉ triệu tập của Tân đế, ta và Tô Hành Chỉ chuẩn bị về kinh. Ngày khởi hành, Lý Thanh Từ đến.
"Diệp Vãn Chu, ta đến đầu quân cho ngươi đây."
Ta nhìn nàng bế đứa nhỏ, mặc áo vải thô, đôi môi bị gió thổi nứt nẻ mà sống mũi cay cay. Đời này nàng chắc cũng chưa từng chịu khổ như vậy.
"Ta đang sầu vì xưởng mực ở Thanh Châu không có người quản lý đây, tiểu thư đến thật đúng lúc."
Trên mặt nàng chẳng chút ưu sầu, chỉ nở nụ cười rạng rỡ:
"Có lẽ ta đã nhìn lầm tiền đồ của Quốc Công phủ, nhưng ta chắc chắn không nhìn lầm ngươi!"
Đó là lẽ đương nhiên, nàng trước giờ vẫn luôn có chủ kiến của riêng mình mà!
HẾT