Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1.
Tại hôn lễ, tôi mang gương mặt thành kính nhất, quỳ một gối dưới chân hắn. Tôi đeo chiếc nhẫn tượng trưng cho tình yêu vào ngón áp út bàn tay trái của Giang Nghiên Từ – người lúc này đang ngồi trên xe lăn: “Nghiên Từ, sau này dù nghèo khổ hay giàu sang, ốm đau hay khỏe mạnh, em vẫn sẽ chân thành đối đãi với anh, vĩnh viễn không bao giờ phụ bạc.”
Dưới khán đài, tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy, len lỏi trong đó là vài tiếng cười nhạo đầy mỉa mai. Cha mẹ Giang thở phào nhẹ nhõm, hệt như vừa tống khứ được một món hàng lỗi với giá cao.
Duy chỉ có gương mặt Giang Nghiên Từ là trắng bệch. Hắn đỏ hoe mắt, nhìn tôi bằng ánh mắt oán hận.
Hắn nói ra câu thoại duy nhất trong suốt buổi tiệc: “An Gia, cô vĩnh viễn không bao giờ sánh được với Hữu Vi.”
Thẩm Hữu Vi – người con gái hắn thề non hẹn biển, hứa yêu cả đời.
Ngày đó, khi Thẩm Hữu Vi bị đám lưu manh bao vây trong con hẻm nhỏ, chính tôi đã nấp ở đầu hẻm, chụp một tấm ảnh gửi cho Giang Nghiên Từ kèm lời nhắn: “Người trong lòng anh đang gặp nguy hiểm, mau đến đây!”
Tình yêu của những thiếu niên lúc nào chẳng bốc đồng và không màng hậu quả. Giang Nghiên Từ đơn thương độc mã xông vào con hẻm đó. Cái tính khí kiêu ngạo quen thói khiến hắn chẳng hề biết đến hai chữ "hiểm nguy".
Ngay cả khi bị đánh tới mức phải quỳ xuống, hắn vẫn ngông cuồng thét lên: “Có giỏi thì cứ nhắm vào tao này! Đừng có bắt nạt một đứa con gái!”
Thế là, đám lưu manh kia cười nham nhở, đưa tay mơn trớn gương mặt thanh tú của hắn, và thực sự "nhắm vào hắn".
Giang Nghiên Từ từ những tiếng chửi bới gồng mình giả vờ cứng cỏi, đến những lời van xin hèn mọn, rồi cuối cùng là tiếng gào khóc đổ vỡ thảm thương… tất cả chỉ diễn ra trong vòng mấy phút ngắn ngủi.
Lúc cảnh sát đến nơi, Giang Nghiên Từ đã "nát" rồi. Nát cả về thể xác lẫn tâm hồn.
Bác sĩ nói hắn bị nhiễm trùng diện rộng, bất đắc dĩ phải làm hậu môn nhân tạo. Cả đời này, hắn phải gắn liền với cái túi đựng chất thải mà sống qua ngày.
Nàng "mỹ nhân" Thẩm Hữu Vi được hắn cứu, giây trước còn hứa với cha mẹ mình sẽ chăm sóc Giang Nghiên Từ cả đời, giây sau nghe tin đó xong liền "oẹ" một tiếng rồi chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
Cha mẹ Giang vốn trước nay chẳng thèm đoái hoài đến tôi, bỗng chốc trở nên giả lả: “Gia Gia! Nghiên Từ nhà bác giờ chỉ còn cháu thôi! Cháu thích nó từ nhỏ, chắc chắn sẽ không chê cười nó đúng không? Thật ra bọn bác đã quyết định từ lâu rồi, cháu chính là con dâu duy nhất của nhà họ Giang!”
Tôi đỏ hoe mắt, vẻ mặt đầy xúc động, nhưng thực chất là đang nhịn cười đến đau cả bụng: “Bác trai, bác gái, hai người đừng nói vậy. Tình yêu của cháu dành cho anh Nghiên Từ không nông cạn thế đâu. Dù anh ấy có thành ra thế nào, cháu vẫn yêu anh ấy. Vậy nên, hãy để chúng cháu kết hôn đi ạ!”
Nghĩ đến việc sau này ngày nào cũng được nhìn thấy cái bộ dạng không ra người không ra ngợm của Giang Nghiên Từ, tôi thấy vui sướng không sao tả xiết.
Thế nên, đối mặt với lời miệt thị rằng tôi không bằng Thẩm Hữu Vi, tôi chỉ rộng lượng đưa tay ra, vuốt ve gò má lạnh lẽo đang run rẩy của hắn: “Không sao cả. Người có được anh không phải là Thẩm Hữu Vi, mà là em. Thế là đủ rồi.”