Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
9.
Thẩm Hữu Vi đã đến.
Cô ta mặc chiếc váy sơ mi trắng thanh thuần mà cô ta vẫn hay diện thời đại học. Thong thả ngồi xuống bên cạnh Giang Nghiên Từ, duy trì một khoảng cách vừa đủ tinh tế.
Gương mặt cô ta dịu dàng, nhưng sâu trong ánh mắt là sự dò xét đầy cẩn trọng:
“Anh Nghiên Từ, chúng ta ngồi cạnh nhau thế này, anh thấy có giống lúc còn đi học không?”
“Anh còn nhớ hồi đó anh đã hứa với em những gì không? Anh nói sẽ để em được sống một đời thong dong, vui vẻ, mọi sóng gió trên đời đều đã có anh đứng ra giải quyết.”
Cô ta chỉ thiếu nước nói thẳng vào mặt Giang Nghiên Từ rằng: Cô ta không muốn làm hộ lý hầu hạ hắn.
Tiếc thay, Giang Nghiên Từ của bây giờ đã không còn là Giang Nghiên Từ của ngày xưa nữa.
Một kẻ có "não yêu đương" khi đã tỉnh ngộ thì còn đáng sợ hơn cả lúc đang u mê.
Ánh mắt Giang Nghiên Từ khẽ loé sáng khi nghe cô ta nhắc về thời sinh viên, nhưng ngay lập tức, nó bị nhấn chìm trong một màu đen tối quỷ dị.
Hắn phớt lờ lời ám chỉ của Thẩm Hữu Vi, lạnh lùng buông một câu:
“Trên người tôi hôi quá, muốn tắm.”
Thẩm Hữu Vi sững người, rồi tự nhiên như không mà quay sang ra lệnh cho tôi đang đứng cạnh đó: “Cô là vợ anh ấy, cô vào hầu anh ấy đi, tôi không tiện.”
Giang Nghiên Từ đột ngột chộp lấy tay cô ta: “Tôi muốn cô tắm cho tôi.”
Thẩm Hữu Vi sợ bắn người, dữ dội hất tay hắn ra: “Anh Nghiên Từ!”
Nhưng bàn tay hắn đã siết chặt như gọng kìm: “Hay là cô chê tôi bẩn. Sợ cái thân thể này làm ô uế đôi bàn tay cao quý của cô sao? Con tiện nhân này! Cô còn giả vờ cái gì nữa.”
Hắn tức đến mức mặt mũi đỏ gay, vặn vẹo, dữ tợn.
Hắn dồn hết sức bình sinh khiến Thẩm Hữu Vi không tài nào vùng thoát nổi: “Cô chẳng phải đã nhận tiền rồi sao? Mẹ tôi cho cô nhiều tiền như thế là để mua đứt cô cho tôi rồi. Chê tôi bẩn à? Cô thì sạch sẽ đến đâu. Không hầu hạ tôi thì cô định hầu hạ ai. Số tiền nhà tôi đưa cho cô, đủ để mua cái mạng của cô rồi đấy!”
Sự hung ác chưa từng thấy này khiến Thẩm Hữu Vi kinh hồn bạt vía, cô ta hét lên điên cuồng: “Buông ra! Buông tôi ra!”
Giang Nghiên Từ hoàn toàn chẳng màng đến.
Hắn đã hoàn toàn tuyệt vọng và điên loạn.
Hắn cầm lấy tách trà nóng hổi mà người giúp việc vừa rót, bất thình lình tạt thẳng vào mặt Thẩm Hữu Vi.
“Cô dám lừa tôi. Dùng cái gương mặt thanh thuần vô tội này để lừa gạt tôi suốt bao nhiêu năm qua.”
Thẩm Hữu Vi thét lên thảm thiết, ngã lăn ra đất.
Cô ta không ngừng gào khóc vì đau đớn, những kẽ ngón tay lộ ra làn da đã phồng rộp lên những nốt mọng nước lớn.
Giang Nghiên Từ dường như vẫn thấy chưa đủ.
Hắn học theo cách của tôi, túm lấy tóc Thẩm Hữu Vi mà lôi tuột vào nhà vệ sinh: “Có tắm cho tôi không?Hả? Không tắm tôi giết chết cô!”
Thẩm Hữu Vi sợ thật rồi.
Nỗi đau trên mặt khiến ý chí cô ta sụp đổ, chỉ biết nức nở van xin: “Tôi tắm… anh đừng kéo nữa… tôi tắm mà… hu hu hu…”
Cuối cùng, cô ta run rẩy quỳ bên chân Giang Nghiên Từ. Nhìn cái túi chất thải đầy ắp của hắn, gương mặt cô ta tràn ngập sự ghê tởm và đấu tranh.
Nhưng chẳng còn cách nào khác, dưới cái nhìn chằm chằm đầy sát khí của Giang Nghiên Từ, cô ta run cầm cập đưa tay định mở nó ra…
Thế nhưng cô ta lại lóng ngóng làm hắn đau.
Giang Nghiên Từ lạnh lùng nhả ra hai chữ: “Phế vật.”
Không một chút do dự, hắn đặt tay lên gáy Thẩm Hữu Vi, dùng lực cực mạnh ấn mạnh xuống.
Cảnh tượng đó vô cùng thảm khốc.
Giống như một màn chất thải trộn lẫn với nước tiểuhôi hám, khoảnh khắc gương mặt Thẩm Hữu Vi gào thét ngẩng lên, nó đã không còn ra hình thù gì nữa.
Cô ta không tin nổi mà đưa tay sờ lên mặt mình.
Từ sự sụp đổ chuyển sang bạo loạn, cô ta hoàn toàn liều mạng.
Cô ta chồm lên người Giang Nghiên Từ, điên cuồng cào cấu, xâu xé: “Con mẹ anh. Đồ tàn phế chết tiệt! Tự anh sống thảm hại rồi không muốn cho ai sống yên ổn hả? Đền mặt cho tôi. Không chữa khỏi mặt, tôi bắt anh phải bồi táng cùng tôi”
Trong suốt quá trình đó, tôi chỉ đứng ngoài lạnh lùngđứng nhìn hai con chó cắn nhau.
Đợi đến lúc bọn chúng đã kiệt sức, tôi mới thong thả gọi điện cho nhà họ Giang.
Cuối cùng, Thẩm Hữu Vi với bộ dạng đầu bù tóc rối đã bị bà Giang cùng đám vệ sĩ kéo đi.
Bà Giang thậm chí còn giơ bàn tay vàng ngọc của mình lên, tát liên tiếp vào mặt Thẩm Hữu Vi: “Con tiện nhân. Con tiện nhân này! Sao cô nỡ xuống tay nặng như thế với con trai tôi? Còn dám mở mồm đòi báo cảnh sát à, tin hay không bà già này cho cô biến mất khỏi thế gian này luôn”
Bà ta lại quay sang nhìn tôi vài cái, có lẽ trong lòng cũng muốn tát cho tôi hai cái lắm.
Nhưng con trai bà ta có quá nhiều thóp nằm trong tay tôi, bà ta lấy đâu ra can đảm mà ra tay chứ?
Giang Nghiên Từ lại càng không dám đi theo bà ta. Không khuyên được, bà Giang chỉ đành hậm hực rời đi.
Lúc đi, Thẩm Hữu Vi vẫn còn gào thét đòi kiện nhà họ Giang, nhưng cô ta đã rơi vào tay bọn họ rồi, e là cả đời này cũng chẳng còn cơ hội đó nữa.