Sau Khi Cứu Rỗi Thanh Mai Trúc Mã Bị Tổn Thương, Tôi Tận Tay Đẩy Hắn Xuống Địa Ngục - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

11.

Chuyện tôi cần giải quyết, đương nhiên là nhà họ Giang.

Lúc tôi quay trở lại, Giang Nghiên Từ đã bị nhốt trong hầm hơn nửa tháng trời. 

Hắn gầy gò đến mức chỉ còn da bọc xương, nằm bò trên sàn nhà như một đống bùn nát.

Ngay khoảnh khắc tôi mở cửa, đống bùn nát ấy bỗng bùng lên một tia thần sắc hệt như hồi quang phản chiếu. 

Hắn không đợi nổi một giây mà bò rạp về phía tôi:

“An Gia! An Gia, anh ngoan rồi… anh thực sự ngoan rồi mà… em đừng bỏ mặc anh…”

Tôi lôi hắn vào phòng tắm, kỳ cọ sạch sẽ một lượt từ đầu đến chân. 

Sau đó, tôi thay bộ chăn ga mới, bọc hắn vào trong lớp chăn ấm áp, rồi giả vờ ra vẻ khắc chế nhưng không giấu nổi sự đau lòng:

“Chẳng phải rất ghét tôi sao? Mong tôi về làm gì?”

Hắn run bắn người, dè dặt áp sát vào tôi: “Quá khứ… là do anh quá lạnh lùng… anh không biết tốt xấu. Sau này anh sẽ không bao giờ như thế nữa… Cầu xin em đừng để anh lại một mình…”

“An Gia, căn phòng này không có hơi người, anh không phân biệt được ngày đêm, anh sợ lắm… Em ở lại với anh có được không? Cứ tiếp tục thế này, anh sẽ phát điên mất…”

Tôi biết hắn không nói dối. 

Kiếp trước, tôi cũng từng bị hắn giam cầm như thế.

Thời gian vô tận giống như hiện tượng cực quang ở Iceland, rõ ràng là tràn ngập ánh sáng, nhưng lại khiến người ta kiệt quệ đến mức khao khát một bóng tối

Dù bóng tối đó sẽ nuốt chửng con người ta, nhưng vẫn không tự chủ được mà si mê sự biến hóa của nó.

Tôi ở kiếp trước chính là như vậy, mắc phải hội chứng Stockholm nghiêm trọng. 

Tôi đem lòng si mê kẻ bạo hành mình là Giang Nghiên Từ, mãi đến tận lúc chết mới được giải thoát.

Giờ đây, khi vị thế đảo ngược, không ai hiểu rõ cách khiến hắn "phát bệnh" hơn tôi.

“Muộn rồi. Lúc tôi thích anh, anh lại dành hết tâm tư cho người khác, hoàn toàn phớt lờ những gì tôi làm cho anh. Bây giờ anh nói anh thay đổi, bảo tôi phải tin anh thế nào đây?”

“Giang Nghiên Từ, trên đời này làm gì có chuyện vừa muốn cái này lại vừa muốn cái kia.”

Hắn không thể phản bác, bị tôi mắng đến mức bật khóc. 

Trông hắn lúc này thật tan vỡ, thật cần sự thỏa hiệp và an ủi.

Thế là tôi diễn kịch lấy lệ: “Được rồi, được rồi, tôi biết rồi. Khi nào có thời gian tôi sẽ đến thăm anh, đừng khóc nữa.”

Những ngày sau đó, tôi vẫn thường xuyên biến mất. 

Chỉ thỉnh thoảng, tôi mới bất thình lình xuất hiện trước mặt Giang Nghiên Từ vào những khoảng thời gian không cố định. 

Hầu hết những lần đó đều cực kỳ ngắn ngủi.

Thế nhưng lời nói của tôi đã tạo ra một sự ám thị tâm lý cực mạnh cho Giang Nghiên Từ. 

Đầu óc hắn bắt đầu chỉ toàn hình bóng của tôi, hắn không ngừng hồi tưởng lại tình cảm thầm kín tôi từng dành cho hắn, và tất cả những gì tôi đã lặng lẽ làm vì hắn.

Hắn bắt đầu xuất hiện ảo giác, tự xin lỗi không khí, sám hối, tự vả vào mặt mình. 

Qua camera giám sát, tôi được xem những màn "truy thê hỏa táng tràng" do hắn tự biên tự diễn đầy nực cười.

Cha mẹ Giang đến thăm hắn vài lần, đều bị bộ dạng điên điên khùng khùng này làm cho kinh khiếp. 

Ánh mắt họ nhìn tôi như nhìn một kẻ buôn người. 

Sắc mặt cha Giang thì lần sau lại u ám hơn lần trước. 

Tôi biết, ông ta đang chờ một cơ hội để trừng trị tôi.

Cơ hội đó đã đến khi Tần Hạn đưa hệ thống Khung An tham gia các buổi hội thảo và lễ trao giải quốc tế.

Kiếp trước, nhà họ Giang chiếm đoạt thành quả, không cho Tần Hạn bất cứ cơ hội lộ diện nào, chỉ đơn thuần dùng tiền để làm marketing trong nước. 

Kiếp này, tôi đánh bóng tên tuổi cá nhân của Tần Hạn. 

Sự vẻ vang của anh càng khiến cha Giang nảy sinh quyết tâm phải chiếm bằng được.

Vài ngày sau buổi hội thảo, Tần Hạn nói với tôi rằng nhà họ Giang đã đưa ra một mức thù lao béo bở để chèo kéo anh.

“Lúc đầu nhìn thấy đống tiền đó, tôi cũng hơi xao động thật. Nhưng cái lão già đó trông là thấy ghét rồi, thay vì ôm một đống tiền mà ngày nào cũng phải nhìn cái bản mặt già nua đó, thà tôi ở đây ăn no mặc ấm, lại còn được một mỹ nhân như An tiểu thư theo đuổi còn hơn.” 

Tần Hạn nói bằng giọng nghiêm túc, nhưng thực ra anh đang ngầm sướng rơn, chờ tôi khen ngợi.

Kể từ khi được tôi "theo đuổi" một thời gian, anh bắt đầu biết trêu chọc ngược lại rồi.

Tôi vươn tay gãi gãi cằm anh như ban thưởng: “Đúng là hồng nhan họa thủy mà. Anh chàng đẹp trai, anh đắt giá thế này, có cân nhắc làm gián điệp thương mại một lần không?”

Tần Hạn trợn tròn mắt, ánh lên vẻ tò mò và háo hức muốn thử: “Dạy tôi đi!”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo