SAU KHI ĐÁ BẠN THANH MAI TRÚC MÃ, TÔI ĐƯỢC GIÁO SƯ HƯỚNG DẪN THANH HOA CƯNG LÊN TRỜI - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Trước đây họ dung túng cho con trai mình quậy phá, mặc kệ chúng mập mờ với Tô Niệm, chẳng qua là vì họ thấy tính cách tôi mềm mỏng, dễ thao túng. Họ nghĩ đợi đám con trai chơi chán rồi quay lại dỗ dành tôi vài câu là tôi sẽ ngoan ngoãn gả qua. Lúc đó, mấy gia đình họ có thể dựa vào quan hệ nhà tôi để thăng tiến thêm một bậc.

Nhưng họ tính đi tính lại, cũng không tính được việc tôi không hề diễn theo kịch bản của họ. Tôi không những không đứng đợi ở chỗ cũ, mà còn trực tiếp tìm được một người mà họ có ngước nhìn cũng không tới. Bàn tính của họ hoàn toàn đổ bể. Không tức điên lên mới là lạ.

Bị gia đình cắt viện trợ kinh tế, lại không ngẩng mặt lên được ở trường, lần đầu tiên bốn người họ nếm trải mùi vị của việc "tự làm tự chịu". Họ bắt đầu hối hận rồi.

13

Người đầu tiên không ngồi yên được là Tống Tử Thiên. Hắn là người biết nhìn nhận thời thế nhất trong bốn người, hay nói cách khác, là kẻ đạo đức giả nhất. Hắn nghe ngóng được tôi mỗi ngày đều đến thư viện nên đã cố ý dàn dựng một cuộc "tình cờ gặp gỡ".

Chiều hôm đó, tôi vừa lấy một cuốn Nhập môn Cơ học lượng tử từ trên kệ xuống, vừa quay người lại thì thấy hắn. Hắn mặc một chiếc áo len trắng sạch sẽ, tóc chải chuốt tỉ mỉ, trên mặt mang theo vẻ hối lỗi và dịu dàng vừa đủ. Vẫn là cái bộ dạng ngụy quân tử lừa người không đền mạng đó.

"Tiểu Khê." Hắn khẽ gọi tôi.

Tôi không thèm nhìn hắn, quay người định đi.

"Tiểu Khê, cậu đừng như vậy," hắn vội vàng ngăn tôi lại, "Tớ biết cậu vẫn còn giận bọn tớ. Là bọn tớ không đúng, bọn tớ không nên giấu cậu đổi nguyện vọng. Nhưng bọn tớ thực sự là vì tốt cho cậu, ở thủ đô cơ hội nhiều hơn, bọn tớ cũng muốn..."

"Vì tốt cho tôi?" Tôi ngắt lời hắn, cảm thấy thật nực cười. "Vì tốt cho tôi là bỏ mặc tôi một mình ở quê, để tôi vào một trường đại học hạng ba sao? Vì tốt cho tôi là khi tôi gọi điện hỏi các người, các người đồng loạt tắt máy, biến mất tích sao?"

"Tống Tử Thiên, anh lừa ai thì lừa, đừng đến lừa tôi. Chúng ta lớn lên cùng nhau, mấy cái mưu hèn kế bẩn của anh, tôi là người hiểu rõ nhất."

Lời của tôi khiến nụ cười trên mặt hắn cứng đờ. Hắn chắc không ngờ rằng một người vốn luôn nghe lời hắn như tôi lại có thể nói những lời thẳng thừng và khó nghe đến thế.

Tống Tử Thiên hít một hơi thật sâu, cố ép ra một nụ cười dịu dàng hơn: "Tiểu Khê, tớ biết cậu có hiểu lầm với bọn tớ. Đặc biệt là với giáo sư Thẩm... Bọn tớ thừa nhận, trước đây bọn tớ không hiểu tình hình nên đã nói vài lời không hay. Nhưng cậu là con gái, ở bên một vị giáo sư, bọn tớ cũng lo cậu bị lừa thôi. Anh ta lớn tuổi hơn cậu bao nhiêu, kinh nghiệm xã hội lại phong phú, ngộ nhỡ anh ta chỉ chơi đùa với cậu..."

Hắn vừa nói vừa định nắm lấy tay tôi: "Tiểu Khê, nghe tớ nói, cậu còn nhỏ, không hiểu lòng người hiểm ác đâu. Bọn tớ mới là người thực lòng tốt với cậu, cậu đi về với bọn tớ, chúng ta..."

Lời hắn chưa kịp dứt, một cuốn sách đã bay thẳng vào mặt hắn không lệch một li. Là Thẩm Chi Uyên. Anh đã đứng đó từ lúc nào không hay, tay vẫn giữ tư thế ném sách, mặt không cảm xúc nhưng ánh mắt lạnh thấu xương. Cuốn Lược sử thời gian dày cộp đang nằm dưới chân Tống Tử Thiên.

"Vị hôn thê của tôi," Thẩm Chi Uyên chậm rãi bước tới, ôm tôi vào lòng, "Hình như không cần hạng người như cậu đến dạy cô ấy thế nào là lòng người hiểm ác đâu."

14

Thẩm Chi Uyên cúi xuống hỏi tôi: "Có sợ không?"

Tôi lắc đầu, dựa vào lòng anh: "Không ạ, chỉ thấy hơi phiền thôi. Cứ như có con ruồi cứ vo ve bên tai ấy."

Lời tôi nói không lớn không nhỏ, vừa đủ để Tống Tử Thiên nghe thấy. Mặt hắn chuyển từ đỏ sang xanh, rồi từ xanh sang trắng, cực kỳ đặc sắc.

"Được rồi, chúng ta đi thôi, không cần để ý đến những người không liên quan này." Thẩm Chi Uyên nắm tay tôi rời khỏi thư viện. Từ đầu đến cuối, anh không thèm liếc nhìn Tống Tử Thiên lấy một cái. Đó là sự phớt lờ triệt để bắt nguồn từ sự áp đảo về cả đẳng cấp lẫn trí tuệ.

Cuộc tấn công bằng tình cảm của Tống Tử Thiên kết thúc trong thất bại thảm hại. Tin tức này nhanh chóng truyền về trường họ. Giang Dực và Lục Minh Vũ sau khi biết chuyện không những không thông cảm mà còn cười nhạo hắn tự chuốc lấy nhục. Nội bộ nhóm bốn người lần đầu tiên xuất hiện vết nứt.

Còn Tô Niệm, nhìn thấy bốn vị "kỵ sĩ" mình khó khăn lắm mới lấy lòng được đang trở nên lung lay vì sự xuất hiện của tôi, cô ta rốt cuộc không ngồi yên được nữa. Trực giác phụ nữ bảo cô ta rằng tôi mới là mối đe dọa lớn nhất. Cô ta bắt đầu tìm mọi cách dò la tin tức về tôi. Khi biết tôi sắp đại diện cho Thanh Hoa tham gia Diễn đàn Sáng tạo Học thuật Sinh viên toàn quốc, một kế hoạch độc ác bắt đầu hình thành trong đầu cô ta.



 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo