Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả người tôi ngã sang một bên. Túi cá đen trong tay đập vào giá để đồ. Toàn bộ đồ sứ bên trên vỡ tan tành. Con cá đù vàng đắt giá nhảy dựng, vùng vẫy điên cuồng trên mặt đất. Nước tanh hôi và dịch nhờn bắn tung tóe khắp sàn.
Lâm Vi biến sắc, nhìn những vảy cá bắn trên gấu váy. Cô ta hét toáng lên:
"Đây là đồ Haute Couture (may đo cao cấp) Hữu Thanh đặt cho tôi đấy! Cô cố ý đúng không?"
Có người ném thẳng xấp giấy ăn vào người tôi:
"Biết cái váy này bao nhiêu tiền không? Cái mạng rẻ rách của cô cả đời này cũng không mua nổi đâu!"
Những người khác nhao nhao phụ họa:
"Loại người này đúng là mầm mống xấu xa, lòng dạ đố kỵ cực kỳ mạnh. Mau quỳ xuống mà lau đi!"
"Sao nó vẫn giống hồi cấp ba thế nhỉ, vừa nghèo, vừa bẩn vừa đen đủi."
Tấm thảm đỏ thẫm nằm dưới chân tôi, trông như một vũng máu đang chảy. Tôi vươn tay muốn lấy điện thoại để báo cảnh sát. Có kẻ ác ý đưa chân ra, đá bay chiếc điện thoại nát bét kia đi, pin cũng văng cả ra ngoài. Tôi vội vàng muốn nhặt lại thì bị người khác ấn chặt lấy.
Mọi dây thần kinh trong tôi đều đang phát ra những tiếng kêu gào quá tải.
Cạch một tiếng.
Cửa phòng bao mở ra. Ánh sáng phác họa nên một dáng người cao lớn. Chiếc áo vest đắt tiền làm tôn lên vóc dáng hoàn hảo. Đôi mắt rất đẹp kia nhìn về phía tôi. Trong mắt không còn hơi ấm của ngày xưa. Chỉ có một mảnh đạm mạc.
Ánh mắt ấy trầm mặc như cơn mưa lớn ngoài cửa sổ, làm ướt sũng chút thể diện cuối cùng đang lung lay sắp đổ của tôi. Cả thế giới ngay lập tức mất đi âm thanh. Tôi gần như không thở nổi.
"Mọi người đang làm gì thế?" Anh hỏi một cách nhẹ tênh, nhưng lại mang theo một áp lực không tên.
07
Tôi cúi đầu nhặt điện thoại. Chu Hữu Thanh dừng bước, mũi giày anh gần như chạm vào đôi ủng đi mưa rẻ tiền của tôi. Giữa căn phòng đầy mùi tanh của cá, tôi vẫn ngửi thấy mùi hương gỗ thanh khiết trên người anh.
Bàn tay thon dài của anh vững chãi xòe ra: "Số tài khoản của cô."
Ánh mắt của cả phòng bao ngay lập tức đổ dồn vào giữa tôi và anh. Lâm Vi cắn môi:
"Hữu Thanh, Trần Khải chỉ muốn giúp đỡ việc làm ăn của bạn cũ thôi, ai ngờ cô ta không biết tốt xấu, coi người ta như con gà béo để vặt lông..."
Ngón tay Chu Hữu Thanh khẽ chạm vài cái. Tiếng máy móc lạnh lẽo cắt ngang lời cô ta:
【Tài khoản đã nhận 20.000 tệ.】
Gương mặt anh không chút gợn sóng: "Tôi bao trọn hóa đơn này."
Dưới sự chú ý của tất cả mọi người, tôi tránh ánh mắt của anh, khẽ nói một câu cảm ơn. Chỗ đầu gối vừa ngã lúc nãy đau âm ỉ. Tôi lảo đảo xoay người rời đi. Bên ngoài mưa tầm tã, nước mưa chảy vào mắt, cay xè. Lòng bàn tay khi ngã đã bị trầy xước nặng hơn, máu đang rỉ ra.
Nhưng ít ra chuyến này tôi đã kiếm được tiền. Tôi thở hắt ra một hơi dài.
08
Thực ra, không lâu sau khi chia tay năm đó, gia đình tôi đã phá sản. Cha tôi mang theo nhân tình trốn ra nước ngoài. Ông ta đã sớm tẩu tán tài sản, không để lại một xu dính túi cho chị em tôi.
Em gái tôi sức khỏe không tốt, những năm qua bệnh tình ngày càng nặng. Tôi tự nhủ trước khi đến bệnh viện, nhất định phải mua cho con bé một chiếc kẹp tóc thật đẹp.
Tiếng động cơ chói tai đuổi theo. Chiếc Maybach một lần nữa chặn đường tôi. Sắc mặt Chu Hữu Thanh rất khó coi.
"Lên xe."
Thấy tôi im lặng, anh mất kiên nhẫn nhíu mày, thở dài một tiếng thật sâu:
"Từ Ngôn, cô nhất định phải cố chấp như vậy sao?"
Rất nhiều người liên tục nhìn về phía này. Anh bây giờ là người của công chúng, náo loạn giữa thanh thiên bạch nhật thật sự không hay ho gì. Vừa định lên xe, chiếc điện thoại trong túi áo phát ra tiếng chuông chói tai. Tôi luống cuống bắt máy.
"Cô Từ, tình hình em gái cô không được tốt lắm, mau đến bệnh viện một chuyến đi."
Đầu óc tôi vang lên những tiếng ù ù. Một câu nói này gần như đập tan mọi sức lực của tôi.
"Cô bị làm sao thế?" Chu Hữu Thanh liếc nhanh qua màn hình, từ phản ứng như trời sụp đất nứt của tôi mà đoán ra điều gì đó: "Tôi đưa cô đến bệnh viện."
Tôi không kháng cự nữa, vội vàng lên xe.
Trong phòng bệnh, y tá lộ vẻ thương cảm:
"Mặc dù bệnh nhân đã được chúng tôi cấp cứu kịp thời, nhưng tiến trình suy thận của cô bé đang nhanh dần..." Cô ấy khựng lại, giọng điệu đầy vẻ khó khăn: "Số tiền đóng trước đó chỉ vừa đủ chi trả cho đợt điều trị thông thường tháng này, các khoản chi phí ghép thận và đánh giá sau này vẫn còn thiếu rất lớn... Cô mau chóng nghĩ cách đi."
Những lời phía sau tôi gần như không nghe rõ nữa. Đầu óc rối bời. Tiếng tít tít của máy giám sát đều đặn mà lạnh lùng. Tiểu Khuê nằm đó nhỏ bé đơn độc, ống truyền dịch như những dây leo, trói chặt con bé trên giường bệnh này. Con bé gầy như vậy, nhỏ như vậy, còn trẻ như vậy. Giống như một búp bê sứ dễ vỡ. Tôi thậm chí không dám chạm vào tay em mình.
Lúc hoàn hồn lại, Chu Hữu Thanh đã rời đi. Tôi khép cửa phòng bệnh, đi về phía cầu thang bộ. Chỉ vài bước chân mà như đang giẫm trên bông. Tôi ngồi thụp xuống góc tường, vùi mặt vào đầu gối, lúc này mới dám khóc không thành tiếng.
Mười năm qua, niềm tin giúp tôi sống tiếp chính là đứa em gái trên giường bệnh. Nhưng chi phí y tế nặng tựa thái sơn đang đè người ta đến nghẹt thở. Tôi phải làm sao bây giờ?