SAU KHI ĐÁNH NÁT TÔN NGHIÊM CỦA ẢNH ĐẾ - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Nói đến đây, cô ta cuống quýt xua tay, nũng nịu trước ống kính:

"Cái này không được nói, ái chà, mọi người đừng đoán mò! Nói chung là tuy bề ngoài anh ấy lạnh lùng, nhưng thực ra đối với người quen thì rất dịu dàng và tinh tế."

Kiểu nói lấp lửng này ngay lập tức kích thích sự tò mò. Rất nhiều cư dân mạng bắt đầu hít hà "đường cũ" của Lâm Vi và Chu Hữu Thanh.

【Trời ơi, bề ngoài lạnh lùng chỉ dịu dàng tinh tế với một mình chị? Quắn quéo quá...】

【Vậy là cô bán cá kia là kẻ xen ngang? Người ta là thầm mến từ hai phía, cô ta lấy mặt mũi đâu ra thế!】

【Trời ơi tôi ủng hộ mười năm sau Chu Ảnh đế truy thê hỏa táng tràng, theo đuổi lại Vi Vi.】

Cũng có người vào mỉa mai:

【Ké fame đủ chưa?】

【Có thời gian ở đây xào nấu tin đồn thì thà đi nâng cao diễn xuất đi.】

Tôi ôm lấy dạ dày, một cơn buồn nôn cuộn trào.

11

Điện thoại lại vang lên. Tôi bắt máy, giọng vẫn còn hơi run: "Alo?"

"Từ Ngôn." Anh gọi tên tôi, rõ ràng và bình tĩnh.

"Sau khi chia tay em, tôi chưa từng ở bên ai khác."

Đầu ngón tay cầm điện thoại lạnh buốt. Trái tim tôi như bị thứ gì đó nóng rực chạm vào. Chu Hữu Thanh khựng lại một chút:

"Vì phim mới có hợp tác, phía công ty Lâm Vi luôn muốn xào CP, tôi không đồng ý."

"Phía bệnh viện em đừng lo, sẽ không có những người linh tinh đến gần đâu."

Anh đang giải thích. Cổ họng tôi khô khốc: "Ừm, tôi biết rồi."

Anh cúp máy. Ngay sau đó, Chu Hữu Thanh đăng một bản tuyên bố:

【Tập trung vào tác phẩm, từ chối xào nấu tin đồn. Mạng Internet không phải là nơi ngoài vòng pháp luật.】

Một dòng chữ lạnh lùng. Cả mạng xã hội xôn xao.

【Vãi thật, Lâm Vi đừng ké fame nữa, chính chủ ra mặt vả mặt rồi hahahaha.】

【Lầu trên bị hâm à? Đây là mắng bọn paparazzi mà?】

【Sao cảm giác như anh ấy đang giúp bạn gái cũ đánh lạc hướng dư luận thế? Suỵt, không lẽ anh ấy vẫn còn yêu cô ta...】

【Đừng nói bậy, anh ấy có phủ nhận lời Vi Vi nói đâu. Tôi không quan tâm, hai người họ mới là thật.】

Phản hồi này như giọt nước rơi vào chảo dầu, khiến mạng xã hội sôi sùng sục. Studio của Lâm Vi ngay lập tức đăng một bức ảnh tuyên bố của hai người: 【Tập trung vào tác phẩm, mong mọi người quan tâm nhiều hơn đến phim mới.】

Lâm Vi theo sát bằng một dòng trạng thái trên Weibo: 【Tin rằng thời gian sẽ đưa ra câu trả lời. (Trái tim)】

Ảnh đi kèm là bức hình tự sướng mỉm cười của cô ta. Trông có vẻ là ở phim trường, trong tấm ảnh Live thoáng qua góc nghiêng của Chu Hữu Thanh. Góc độ đầy mờ ám, nhìn lướt qua cứ như họ đang hôn nhau.

Đúng 13 giờ 14 phút (ý nghĩa là trọn đời trọn kiếp). Từng bình luận trong hashtag nhanh chóng bị đẩy lên top:

【Trời đất ơi ăn Tết rồi!!! Thế này thì khác gì công khai đâu???】

【Mấy người kia đừng có nhảy dựng lên nữa, chị dâu chúng tôi chỉ nhận người này thôi.】

【"Mặt trời nhỏ" cuối cùng cũng bị ép đến mức phải âm thầm khẳng định chủ quyền rồi, yêu quá đi thôi~】

Tôi tắt điện thoại. Tâm trí không sao bình tĩnh lại được.

12

Chiều tối, tôi nấu cháo mang đến cho Tiểu Khuê. Tinh thần con bé đã tốt hơn nhiều. Tôi lấy chiếc kẹp tóc hình gấu con đã chuẩn bị sẵn ra kẹp lên cho con bé. Tiểu Khuê chớp chớp hàng mi:

"Anh trai cũng mua cho em cái này! Y hệt cái của chị luôn."

Tay tôi khựng lại giữa không trung: "Anh trai?"

Tiểu Khuê cười hì hì: "Anh Hữu Thanh ạ."

Con bé quay đầu lại, cho tôi xem chiếc kẹp tóc gấu con ở bên phía tóc còn lại. "Hai người đi mua cùng nhau ạ?"

Tôi lắc đầu: "Không phải, không liên quan đến anh ấy."

Tiểu Khuê rất ngoan, uống sạch sẽ bát cháo. Con bé buồn ngủ đến mức mí mắt sắp sụp xuống, miệng vẫn còn lẩm bẩm: "Anh trai đi lấy nước cho em rồi, sao vẫn chưa về nhỉ? Chị ơi, chị đi tìm anh ấy đi."

Bước ra khỏi phòng bệnh. Ở góc hành lang vắng người, tôi nghe thấy tiếng của Lâm Vi.

"Hữu Thanh, em biết anh mủi lòng, không nỡ nhìn bạn cũ sa sút, nhưng bệnh của em gái cô ta là một cái hố không đáy. Loại người này một khi đã dính vào thì không bao giờ rũ bỏ được, anh việc gì phải làm đến mức này?" Giọng Lâm Vi mang theo tiếng khóc, vừa ấm ức vừa cấp thiết. "Anh nhìn bộ dạng cô ta xem, chỗ nào xứng với anh!"

Chu Hữu Thanh lạnh mặt: "Nói thêm một câu xúc phạm cô ấy nữa, tôi sẽ không khách sáo với cô đâu."

Giọng Lâm Vi đột ngột nghẹn lại.

"Còn những chuyện cô thêu dệt trước truyền thông... Hồi cấp ba, chúng ta có quen nhau sao?"

Lời vừa dứt, sắc mặt Lâm Vi trắng bệch. Cô ta run rẩy môi, cố gắng cứu vãn chút thể diện: "Chúng ta lúc đó cùng trường, chắc chắn là đã gặp qua, sao anh có thể không nhớ chứ..."

Chu Hữu Thanh lướt qua người cô ta, giọng điệu đầy vẻ chán ghét: "Học sinh cùng trường nhiều như vậy, chẳng lẽ tôi phải nhớ từng người một?"

Ngay sau đó anh ngước mắt lên, nhìn thấy tôi đang đứng ở góc rẽ. Tôi lập tức cứng đờ người. Lâm Vi nhìn theo ánh mắt của anh, trợn mắt lườm tôi đầy thù hằn. Ánh mắt lộ ra sự oán độc xương tủy.

 

"Vậy còn Từ Ngôn thì sao? Mười năm trước khi cô ta nhẫn tâm đá anh, cô ta có từng nghĩ đến ngày hôm nay không?" Cô ta chỉ tay về phía tôi, đầy vẻ không cam lòng. "Năm đó cô ta đã sỉ nhục anh thế nào, anh quên hết rồi sao?!"

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo