Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Máu trong người tôi như đông cứng lại, đầu ngón tay lạnh ngắt như băng. Tôi gượng cười với Tiểu Khuê. Gần như cả đêm tôi không ngủ được. Lúc trời sáng, điện thoại rung lên một cái, là một tin nhắn văn bản:
【Tôi là Dương Lỗi, người đại diện của Chu Hữu Thanh, liệu có tiện gặp mặt một lát không?】
Địa điểm là một quán cà phê gần bệnh viện. Dương Lỗi trông rất thạo việc nhưng dưới mắt có quầng thâm đậm. Anh ta vào thẳng vấn đề: "Cô Từ, tôi nói ngắn gọn thôi, hy vọng cô tạm thời tránh xa Hữu Thanh một chút."
Tay tôi cầm tách cà phê siết chặt.
"Hữu Thanh đi đến vị trí ngày hôm nay không hề dễ dàng." Dương Lỗi thở dài: "Chuyện hot search vất vả lắm mới dập xuống được một chút. Cô cũng biết đấy, dư luận có thể nâng người ta lên nhưng cũng có thể khiến người ta rơi xuống vực thẳm chỉ trong một đêm."
Tôi nén lại đôi mắt đã ươn ướt: "Tôi đã làm liên lụy đến anh ấy quá nhiều."
Dương Lỗi nhìn tôi với vẻ phức tạp: "Không phải là vấn đề liên lụy hay không. Mà là bản thân cô có sức ảnh hưởng quá lớn đối với cậu ấy."
Tôi ngước mắt lên, có chút không hiểu.
"Cô có biết sau khi hai người chia tay mười năm trước, cậu ấy đã trải qua những gì không?"
Tôi lắc đầu, tim treo ngược lên.
Giọng Dương Lỗi rất thấp: "Lúc đó, cậu ấy hoàn toàn suy sụp. Cứ như biến thành một người khác, lạnh lẽo như một khối băng, thức trắng đêm này qua đêm khác, dùng rượu để làm tê liệt bản thân. Lần nghiêm trọng nhất, cậu ấy nghe phong thanh một chút tin tức về cô, chắc là nghĩ cô đang sống rất khó khăn nên nửa đêm lái xe đi tìm cô, kết quả là..."
Anh ta khựng lại, dường như đang cân nhắc từ ngữ.
"Kết quả là bị tai nạn xe, suýt chút nữa không cứu lại được, cũng để lỡ mất một vai diễn của đạo diễn lớn. Sau này nam diễn viên đóng thế vai đó một bước lên mây, và quay lại nhắm vào cậu ấy kịch liệt. Thực ra tôi từng hỏi cậu ấy, tại sao lại muốn trở thành ngôi sao lớn? Cậu ấy nói, chỉ là muốn được một người đã bỏ rơi mình nhìn thấy."
Cả người tôi lạnh toát. Cảm giác như quay lại đêm mưa của mười năm trước, nước mưa lạnh giá hóa thành nỗi sợ hãi muộn màng.
Hóa ra, trong mười năm tôi vật lộn, trì trệ để cầu sinh, anh cũng không hề hào nhoáng như tôi tưởng tượng.
16
Có lẽ trời sắp mưa rồi.
Trên sân thượng quán bar, gió rất lớn, thổi tung vạt áo người đứng đó.
Chu Hữu Thanh quay lưng về phía tôi, đứng bên cạnh lan can, bóng hình anh dưới ánh đèn neon của thành phố hiện lên vài phần cô độc. Khiến người ta nảy sinh ý định muốn lao đến ôm lấy anh.
Anh xoay người lại, giữa kẽ tay có ánh lửa le lói của điếu thuốc. Tuy nhiên, từ rất lâu về trước, anh vốn không hút thuốc.
"Dương Lỗi tìm em rồi à?" Anh hỏi, giọng khàn đặc.
"Ừm."
"Nói gì rồi?"
Tôi nhìn vào mắt anh, băng tuyết dường như đang tan chảy, lộ ra lớp nham thạch mãnh liệt bị đè nén suốt mười năm bên dưới.
"Anh ấy nói, anh đã bị tai nạn xe, bỏ lỡ một vai diễn rất quan trọng."
Chu Hữu Thanh tự giễu cười một tiếng. Ánh lửa giữa ngón tay tắt ngấm hoàn toàn.
"Tại sao?" Tôi hỏi. "Tại sao lúc đó lại đi tìm tôi?"
Anh nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt như đuốc, như muốn nhìn thấu tâm can: "Em còn hỏi tại sao sao?"
Đây là lần đầu tiên anh mất kiểm soát mà cao giọng trước mặt tôi. Những lo âu, phẫn nộ và không cam lòng bị vùi lấp bởi mười năm thời gian, vào khoảnh khắc này cuối cùng đã phá vỡ xiềng xích.
Mọi lời giải thích đều trở nên nhợt nhạt vô lực. Anh tiến lên một bước, ép sát tôi. Mùi thuốc lá thanh khiết hòa lẫn với gió lạnh ập vào mặt. Chu Hữu Thanh hơi cúi người, tầm mắt ngang bằng với tôi:
"Em thật sự không rõ sao? Từ Ngôn."
Đôi mắt đẹp đẽ ấy nhiễm đầy vẻ đau đớn. Gió đêm thổi động vạt áo anh. Tôi run rẩy đưa tay ra, đầu ngón tay chạm vào vết sẹo ở thắt lưng anh. Sự lồi lõm đáng sợ đó, dù đã qua bao nhiêu năm, vẫn có thể cảm nhận được sự kinh hoàng của lúc bấy giờ.
"Nói cho tôi biết, em thật sự không rõ sao?" Anh truy vấn.
Đúng vậy, làm sao tôi có thể không rõ cơ chứ?
17
Nước mắt cố kìm nén bấy lâu vỡ đê. Gương mặt anh trước mắt bắt đầu nhòe đi, như bị nước mưa từng chút một làm ướt sũng.
Cảnh tượng đột ngột kéo người ta trở về mười năm trước.
Lúc đó trời đang mưa, tôi toàn thân ướt đẫm, đứng đợi dưới lầu nhà anh. Con hẻm nhỏ ướt nhẹp. Chu Hữu Thanh vội vã chạy đến, che ô lên đỉnh đầu tôi. Anh vừa định cởi áo khoác đưa cho tôi vừa nói:
"Mưa lớn thế này sao em không che ô? Mau qua đây."
Anh đưa tay muốn kéo tôi lại. Nhưng tôi đột ngột lùi lại một bước, mặc kệ cơn mưa lớn trút xuống người.
"Chu Hữu Thanh." Tôi lên tiếng, giọng nói còn lạnh hơn cả nước mưa. "Chúng ta chia tay đi."
Nụ cười trên mặt anh đóng băng, bàn tay đó sượng lại giữa không trung.
"Đừng đùa nữa, em qua đây trước đã, đừng để bị ướt..."
"Tôi không đùa." Tôi ngắt lời anh, dùng hết sức bình sinh để duy trì vẻ bình tĩnh bề ngoài. "Tôi chơi chán rồi."
Giọng điệu rất nhẹ, nhưng lại tẩm độc.
"Chơi trò yêu đương với hạng sinh viên nghèo ngoài cái mặt ra chẳng có gì như anh, thật quá lãng phí thời gian."