Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
20
Mười năm lỡ dở như một con dao rỉ sét, cứa vào lòng người những cơn đau âm ỉ.
Tiếng nhạc từ quán bar dưới lầu vọng lên, âm lượng được vặn lớn, vừa vặn hát đến câu:
"Vì tương lai khó đoán định, đành từ bỏ khoảnh khắc này."
Tôi định rụt tay lại. Chu Hữu Thanh siết chặt lấy cổ tay tôi, giọng khàn đặc:
"Nhìn vào mắt tôi, nói cho tôi biết — những lời năm đó em nói, có câu nào là thật không?"
Cả người tôi run bắn, theo bản năng ngước mắt lên. Sự im lặng của tôi có lẽ chính là câu trả lời rõ ràng nhất. Trong lòng anh chắc chắn cũng đã có đáp án, nhưng anh nhất định muốn ép chính miệng tôi nói ra. Đôi mắt dịu dàng ngày nào giờ chỉ còn lại sự đau đớn và cố chấp.
Anh từng bước ép sát. Bức tường tâm lý tôi dày công xây dựng đang dần sụp đổ từng chút một.
"Không có câu nào là thật cả." Giọng nói nghẹn ngào tan biến vào trong gió.
Cảm xúc trong mắt anh cuộn trào, bốc hơi. Rõ ràng anh đã hiểu hết tất cả, nhưng vẫn cố chấp muốn tôi tự mình thừa nhận. Chu Hữu Thanh lạc cả giọng:
"Không có câu nào là thật, vậy mà tôi đã thật sự tin suốt mười năm."
Tôi ngẩng đầu nhìn anh. Đôi mắt ấy vậy mà lại đỏ hoe và ươn ướt. Ánh trăng rơi vào đó, nặng nề như sắp vỡ tan. Giọng anh rất nhẹ, chỉ cần gió thổi là bay mất:
"Tôi thà tin rằng em thật sự máu lạnh, còn hơn là phải thừa nhận rằng, vào lúc em khó khăn nhất, em thà một mình gồng gánh chứ không để tôi được biết."
Hơi thở của tôi thắt lại. Đôi mắt sưng húp đau nhức nhối.
"Em có biết tôi đã nghĩ gì không?" Chu Hữu Thanh nhìn xoáy vào tôi. "Tôi liều mạng chạy về phía trước, liều mạng trèo lên vị trí cao nhất, chỉ để dù em không yêu tôi đi chăng nữa, thì ít nhất em vẫn có thể nhìn thấy tôi thêm một lần."
Tôi không nói nên lời. Sự im lặng như một màn sương đặc quánh chui tọt vào cổ họng.
"Nhưng mười năm sau, tôi không dám đánh cược lần thứ hai nữa."
Khoảnh khắc này, trong lòng tôi có thứ gì đó rơi rụng xuống. Anh quay người định kéo cánh cửa sắt. Theo bản năng, tôi đưa tay nắm lấy vạt áo anh:
"Chu Hữu Thanh, đợi đã —"
Nhưng lời vừa đến môi lại nghẹn lại. Hai mươi bảy tuổi, tôi vẫn không cách nào tin vào sự "mãi mãi" giống như năm mười bảy tuổi. Tôi cũng không thể mở lời níu kéo.
"Em xem, đến tận bây giờ em vẫn không dám." Anh cười. Đó là nụ cười lạnh lùng của kẻ đau lòng đến mức sắp phát điên. "Tôi có thể chọn em một trăm lần, nhưng em sẽ không chọn tôi dù chỉ một lần."
Tôi ngây người. Anh nhẹ nhàng hất tay tôi ra. Cánh cửa sân thượng bị gió thổi mạnh, đóng sầm lại. Anh không ngoảnh đầu lại. Tôi đứng trơ trọi giữa làn gió, cả người run rẩy. Trái tim giống như rơi xuống từ trên cao vạn trượng.
21
Chuyện của tôi và Chu Hữu Thanh trên hot search dần nhạt đi. Mùa mưa đã kết thúc, nhưng những đám mây u ám vẫn chưa chịu tan biến. Tôi chạy ngược chạy xuôi giữa bệnh viện và công việc. Đã rất nhiều lần tôi cầm điện thoại lên, tìm đến dãy số không lưu tên trong danh bạ, dừng lại thật lâu, cuối cùng lại nhấn tắt màn hình, nhét lại vào túi. Tôi không có tư cách.
Buổi tối, tôi tựa vào giường Tiểu Khuê ngủ thiếp đi một lát. Lúc tỉnh dậy, điện thoại liên tục nhảy ra thông báo. Một nữ sinh từng bị Lâm Vi bạo lực học đường mười năm trước đã đăng bài. Chỉ trong vài phút, nó đã lao thẳng lên hot search.
Trong những bức ảnh mờ căm, Lâm Vi đứng ở vị trí bề trên, túm tóc một cô gái khác. Cô gái đó bị cô ta ấn vào bệ rửa mặt, tóc tai rối bù, mặt đầy nước mắt. Dù độ phân giải kém nhưng vẫn thấy rõ sự tàn nhẫn đến rợn người trên mặt Lâm Vi.
Fan cô ta vẫn cố chấp: "Vi Vi chắc chắn bị oan! Một tấm hình thì nói lên điều gì, ai mà chẳng biết Photoshop?"
"Có giỏi thì báo cảnh sát đi, tìm cư dân mạng đòi công lý, lập tòa án trên Weibo, đây không phải là dẫn dắt bạo lực mạng sao???"
Nhưng những âm thanh đó nhanh chóng bị dư luận vùi lấp:
【Vãi thật!!!! Cái biểu cảm đó... tôi lạnh cả sống lưng!】
【Vẫn còn cãi chày cãi cối à? Đây là bằng chứng thép rồi, không thể chối cãi được nữa!】
【Kẻ bắt nạt phải bị tẩy chay! Hóa ra mười năm trước đã chẳng ra gì rồi!!】
Nhanh chóng có nạn nhân thứ hai, thứ ba xuất hiện. Tôi cầm điện thoại, nhìn những dòng chữ dày đặc, tầm mắt thoáng chốc mông lung. Một phần gánh nặng đè trên vai tôi suốt mười năm qua đột nhiên bị nổ tung một lỗ hổng từ phía bên kia.
Điện thoại sáng lên. Là tin nhắn riêng từ một tài khoản, đến từ một người bạn học nữ có mặt tại buổi họp mặt hôm trước:
【... Xin lỗi.】 Cô ấy nói cô ấy là một trong những người đứng xem năm đó. Cô ấy không ra tay nhưng đã đứng nhìn tôi bị dội nước, bị tát tai. "Lúc đó tôi luôn nghĩ, chỉ cần mình không tham gia thì không phải là kẻ ác. Bây giờ nghĩ lại, tôi cũng vậy."
Tôi không trả lời. Cô ấy gửi qua một đoạn video. "Không phải để cầu xin sự tha thứ của cậu. Thật sự xin lỗi, hy vọng cái này giúp được cậu."
Đầu ngón tay dừng lại trên màn hình rất lâu. Cuối cùng tôi chỉ gõ hai chữ: 【Cảm ơn.】 rồi gửi đi. Như thể vứt bỏ chút hơi ấm duy nhất trong vũng nước đọng.
22
Tiểu Khuê bị tiếng gõ phím làm cho khẽ nhíu mày. Tôi đứng dậy, ôm đầu gối ngồi ở một góc hành lang. Điện thoại trong túi rung lên. Studio của Lâm Vi mở livestream. Bình luận chạy nhanh như bay.
Lâm Vi rũ bỏ hình ảnh lộng lẫy thường ngày. Cô ta để mặt mộc, khóc đến đỏ hoe mắt.