Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
4
Tôi tự đặt cho mình một cái tên mới, Stella.
Stella, tinh tú.
Tôi hy vọng mình có thể như những ngôi sao, ngay cả trong đêm tối sâu thẳm nhất, cũng có thể phát ra ánh sáng của riêng mình.
Dù cho ánh sáng đó, là ngọn lửa báo thù.
Thành phố tôi dừng chân là Vân Thành, một đô thị phía Nam nổi tiếng về công nghệ và tài chính.
Nơi đây tràn ngập cơ hội, cũng đầy rẫy thách thức.
Tôi dùng năm triệu đó, thuê một văn phòng nhỏ, đăng ký một công ty tư vấn đầu tư.
Vạn sự khởi đầu nan.
Những ngày đầu, tôi gần như lấy văn phòng làm nhà.
Ban ngày, tôi mặc vest công sở, đi giày cao gót, chạy đến từng khách hàng một, cười niềm nở, trao danh thiếp, nhưng thường chỉ đổi lại những ánh mắt khinh miệt và hờ hững.
“Một công ty do một cô gái trẻ mở? Vốn đăng ký chỉ vài triệu? Đừng đùa nữa.”
“Cô Stella, chúng tôi thiên về hợp tác với những công ty lớn, có uy tín hơn.”
Buổi tối, tôi cởi giày cao gót, thay áo phông, ăn mì gói, nghiên cứu biểu đồ K-line và các báo cáo tài chính khác nhau, phân tích thị trường, tìm kiếm cơ hội đầu tư tiềm năng.
Cơ thể vốn đã yếu ớt sau khi sinh non, cường độ công việc cao khiến tôi thường xuyên cảm thấy chóng mặt.
Đã vài lần, tôi suýt ngất xỉu trong văn phòng.
Mỗi khi không thể chịu đựng được nữa, tôi lại nhớ đến bàn mổ lạnh lẽo đó, nhớ đến câu nói “vô vị” của Cố Ngôn Sâm.
Lòng hận thù, là liều thuốc trợ tim tốt nhất của tôi.
Nó nâng đỡ tôi, nghiến răng, từng bước từng bước đi tiếp.
Bước ngoặt xuất hiện ba tháng sau.
Qua phân tích dữ liệu thị trường, tôi nhạy bén phát hiện ra tiềm năng của một công ty khởi nghiệp công nghệ không mấy tiếng tăm tên là “Phong Khởi Khoa Kỹ”.
Công ty này sở hữu công nghệ thuật toán trí tuệ nhân tạo hàng đầu, nhưng vì thiếu vốn và kênh thị trường nên luôn đứng bên bờ vực phá sản.
Ai cũng coi nó là một củ khoai nóng.
Nhưng tôi đã đánh cược toàn bộ tài sản của mình, năm triệu, đầu tư hết vào đó.
Đối tác của tôi, cũng là người bạn duy nhất của tôi, Lâm Triết, một bác sĩ đã cưu mang tôi khi tôi khốn đốn nhất, anh ấy nghĩ tôi điên rồi.
“Stella, quá mạo hiểm! Một khi thất bại, chúng ta sẽ mất tất cả!”
Lâm Triết là người tôi quen khi đi khám sức khỏe tại bệnh viện Vân Thành.
Anh ấy nhận ra sự suy kiệt trong cơ thể tôi, và cũng mơ hồ đoán được quá khứ của tôi.
Anh ấy không hỏi nhiều, chỉ âm thầm giúp đỡ tôi rất nhiều.
Sau này, anh ấy dứt khoát nghỉ việc bác sĩ, trở thành đối tác của công ty tôi.
“Lâm Triết, anh tin tôi không?” Tôi nhìn anh ấy, ánh mắt kiên định. Anh ấy nhìn vào sự liều lĩnh trong mắt tôi, cuối cùng thở dài: “Tôi không phải tin cô, tôi tin ánh mắt của cô. Cô dường như… chưa bao giờ thua cuộc.”
Tôi đã thắng.
Nửa năm sau, một gã khổng lồ quốc tế tuyên bố mua lại công nghệ cốt lõi của Phong Khởi Khoa Kỹ, giá cổ phiếu tăng vọt hai mươi lần chỉ sau một đêm.
Năm triệu của tôi, biến thành một trăm triệu.
Tôi đã kiếm được thùng vàng đầu tiên.
“Tinh Thần Capital”, công ty của tôi, nổi danh chỉ sau một trận chiến.
Tôi bắt đầu nổi bật trong giới tài chính Vân Thành.
5
Thời gian trôi qua nhanh chóng, đã là ba năm.
Ba năm, đủ để nhiều chuyện thay đổi.
“Tinh Thần Capital” của tôi không còn là xưởng nhỏ chỉ có hai người nữa, mà là quỹ đầu tư tư nhân ngôi sao, sở hữu cả tầng văn phòng ở khu CBD Vân Thành, quản lý hàng tỷ USD vốn.
Tôi không còn là Stella cần cười cầu xin người khác, mà là “Nữ hoàng Tư bản” được người ta nhắc đến với sự quyết đoán, tầm nhìn sắc sảo.
Tôi cắt tóc ngắn gọn gàng, mặc vest cao cấp, đi giày cao gót đắt tiền, ra vào các buổi tiệc rượu cao cấp và diễn đàn thương mại.
Xung quanh tôi là đủ loại đàn ông, có doanh nhân trẻ tuổi đầy triển vọng, có ông trùm kinh doanh trưởng thành và điềm tĩnh.
Họ bày tỏ thiện chí với tôi, công khai hoặc ngấm ngầm thổ lộ tình cảm.
Tôi đều lịch sự và xa cách từ chối.
Trái tim tôi, đã chết trên bàn mổ lạnh lẽo đó ba năm trước.
Không thể chứa đựng bất cứ ai.
Ba năm này, tôi cố tình không tìm hiểu bất kỳ tin tức nào về nhà họ Cố.
Tôi sợ nghe tin tức về họ, sẽ khiến tôi không kiểm soát được lòng hận thù, mà có những hành động thiếu lý trí.
Báo thù, cần sự kiên nhẫn.
Tôi phải chờ đợi một thời cơ tốt nhất, để giáng cho họ một đòn chí mạng.
Tôi nghĩ rằng, tôi và Cố Ngôn Sâm, cả đời này sẽ không bao giờ còn giao nhau nữa.
Cho đến ngày hôm đó, Lâm Triết cầm một tờ báo tài chính ở Bắc Kinh, với vẻ mặt nặng nề bước vào văn phòng tôi.
“Stella, cô xem cái này.”
Trang nhất của tờ báo là tin tức về Tập đoàn Cố thị.
Tiêu đề rất nổi bật: 《Tập đoàn Cố thị đối mặt với khủng hoảng thanh khoản, giá cổ phiếu liên tục giảm.》
Tim tôi đập mạnh một cái.
Tôi nhận lấy tờ báo, nhanh chóng lướt qua.
Bài báo nói rằng, Tập đoàn Cố thị những năm gần đây đầu tư quá mức, đặc biệt là vào một dự án chip ở nước ngoài với số vốn khổng lồ, nhưng dự án nghiên cứu thất bại, dẫn đến chuỗi vốn của tập đoàn bị đứt gãy, giá cổ phiếu lao dốc, đứng bên bờ vực phá sản.
Bên dưới bài báo còn nhắc đến, một quỹ đầu tư ở nước ngoài, đã âm thầm bán khống cổ phiếu của Cố thị một cách chính xác.
Khải Minh Venture.
Đồng tử tôi đột nhiên co lại.