Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt anh ta, tràn đầy đau khổ, hối hận, và một tia cầu xin mà tôi không hiểu được.
Anh ta bước về phía tôi, bước chân có chút không vững.
Những người xung quanh đều khôn ngoan tản ra, nhường không gian cho chúng tôi.
“Tô Niệm…”
Anh ta mở miệng, giọng khàn đặc, “Là em phải không?”
Tôi nhìn anh ta, như nhìn một người xa lạ.
“Thưa anh, anh nhận lầm người rồi.”
Tôi nói với giọng xa cách, “Tôi là Stella, Stella Tô.”
“Không, em chính là Tô Niệm!”
Anh ta có chút kích động, muốn tiến lên nắm lấy tay tôi.
Tôi lùi lại một bước, tránh khỏi sự chạm vào của anh ta.
Lâm Triết không biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh tôi, chắn giữa tôi và Cố Ngôn Sâm.
“Thưa anh, xin anh tự trọng.”
Giọng Lâm Triết lạnh lùng.
Cố Ngôn Sâm nhìn Lâm Triết, rồi lại nhìn tôi, nỗi đau trong ánh mắt càng sâu hơn.
“Anh ta là ai?”
Anh ta hỏi tôi, như một người chồng bị bỏ rơi oán trách.
Tôi thấy vô cùng nực cười.
“Anh ta là ai, liên quan gì đến anh?”
Tôi lạnh lùng hỏi ngược lại, “Cố tiên sinh, nếu anh muốn tìm Tinh Thần Capital để bàn về đầu tư, xin làm ơn đặt lịch với trợ lý của tôi. Nếu muốn hàn huyên, xin lỗi, giữa chúng ta, không có gì để hàn huyên cả.”
Nói xong, tôi khoác tay Lâm Triết, quay người định bỏ đi.
“Đừng đi!”
Cố Ngôn Sâm gầm lên sau lưng tôi, “Tô Niệm, em nghe tôi giải thích! Chuyện năm đó, không phải như em nghĩ!”
Tôi dừng bước, nhưng không quay đầu lại.
“Ồ? Vậy là như thế nào?”
Tôi cười khẽ một tiếng, giọng điệu đầy chế giễu, “Là tôi tự mình nằm lên bàn mổ, cầu xin bác sĩ giết chết con tôi sao?”
Một câu nói của tôi khiến anh ta nghẹn lời.
Sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.
“Tôi biết, em hận tôi…”
Anh ta khó khăn nói, “Ba năm nay, không một ngày nào tôi không tìm em, tôi…”
“Tìm tôi?”
Cuối cùng tôi cũng quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt anh ta, “Tìm tôi làm gì? Là phát hiện bệnh của cháu anh lại tái phát, cần cấy ghép lần nữa, nên nhớ đến cái ‘ngân hàng máu’ tuyệt vời là tôi sao?”
Lời nói của tôi, như một lưỡi dao sắc bén nhất, đâm chính xác vào nơi đau đớn nhất của anh ta.
Anh ta run lên bần bật, như bị sét đánh.
“Sao em biết…”
Anh ta kinh ngạc nhìn tôi, như thể đang nhìn một con quỷ.
Đúng vậy, tôi đã điều tra ra từ lâu.
Đứa cháu trai quý báu của anh ta, Cố Vũ, một năm trước, bệnh thiếu máu bất sản tái phát.
Hơn nữa, còn nghiêm trọng hơn lần trước.
Nhà họ Cố tìm khắp các ngân hàng tủy xương trên thế giới, cũng không tìm được người phù hợp.
Bác sĩ nói, cách tốt nhất, vẫn là cấy ghép tế bào gốc máu cuống rốn.
Vì vậy, họ đã nhớ đến tôi.
Nhớ đến tôi, người phụ nữ đã từng “cống hiến” cho họ một đứa trẻ.
Thật nực cười.
Ban đầu vứt bỏ như cỏ rác, giờ lại muốn tìm về làm cứu tinh.
“Cố Ngôn Sâm,” tôi nhìn khuôn mặt đau khổ tột cùng của anh ta, trong lòng không một chút gợn sóng, chỉ có khoái cảm báo thù, “Tôi nói cho anh biết, cho dù phụ nữ trên thế giới này chết hết, tôi cũng sẽ không sinh thêm một đứa con nào cho anh nữa. Anh hãy chết cái ý nghĩ đó đi.”
8
Lời nói của tôi, khiến cả phòng tiệc rơi vào sự im lặng chết chóc.
Tất cả mọi người đều nhìn chúng tôi với ánh mắt kinh ngạc và tò mò.
Khuôn mặt Cố Ngôn Sâm, không còn chút máu.
Anh ta loạng choạng lùi lại một bước, như bị rút hết sức lực.
“Không… không phải vậy… Tô Niệm, tôi tìm em, không phải vì Tiểu Vũ…”
Anh ta vội vàng biện minh, giọng nói mang theo một tia cầu xin, “Tôi chỉ là nhớ em, tôi hối hận rồi, tôi thực sự hối hận rồi…”
“Hối hận?”
Tôi như nghe thấy chuyện cười hay nhất thế kỷ này.
“Anh hối hận điều gì? Hối hận ngày xưa không giết tôi luôn, để trừ hậu họa sao?”
“Tôi không có ý đó!”
Anh ta đau khổ nhắm mắt lại, “Tôi biết tôi sai rồi, tôi là đồ khốn nạn! Em cho tôi một cơ hội, để tôi bù đắp, có được không?”
“Bù đắp?”
Tôi từng bước đi về phía anh ta, giày cao gót giẫm trên sàn nhà, phát ra tiếng kêu thanh thúy, mỗi bước, đều như giẫm lên trái tim anh ta.
Tôi đi đến trước mặt anh ta, nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của anh ta, từng chữ từng chữ nói:
“Được thôi, anh muốn bù đắp, rất đơn giản.”
Trong mắt anh ta lập tức cháy lên một tia hy vọng.
“Em nói đi, chỉ cần tôi làm được, tôi cái gì cũng nguyện ý!”
Tôi cười, nụ cười rạng rỡ, nhưng lạnh lẽo thấu xương.
“Anh trả lại con tôi cho tôi.”
Hy vọng trên mặt anh ta, lập tức đông cứng, rồi vỡ vụn từng mảnh.
“Anh trả lại đứa bé bị các người coi là rác thải y tế, một cách trọn vẹn. Anh làm được không?”
Anh ta há miệng, nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Cổ họng như bị chặn lại bởi một cục bông.
“Không làm được, phải không?”
Tôi thu lại nụ cười, ánh mắt lạnh như băng, “Nếu không làm được, thì đừng nói cái thứ bù đắp chó má gì trước mặt tôi!”
“Cố Ngôn Sâm, thu lại cái tình cảm rẻ tiền và sự hối hận của anh đi, tôi thấy ghê tởm!”
Tôi buông lời đó, không nhìn anh ta thêm một lần nào nữa, quay người bỏ đi.
Lâm Triết lập tức đi theo, dùng cơ thể mình ngăn cách những ánh mắt dò xét.
Tôi có thể cảm nhận được, ánh mắt nóng rực phía sau lưng, vẫn dõi theo tôi, cho đến khi tôi bước ra khỏi phòng tiệc.