Trường kiếm lại rút ra, khi đỡ lấy đòn tấn công của kẻ trước mặt, một thanh kiếm khác từ bên cạnh chém tới.
Ta né tránh không kịp, trường kiếm tuột khỏi tay rơi xuống.
"A Nghiên!"
Giọng nói đầy vẻ nôn nóng của Cố Diên Chu vang lên từ phía không xa.
Ta ngẩng đầu lên, thấy Lý Thừa Nghị đang giương cung, mũi tên xé gió lao ra, sượt qua má ta, trúng ngay vào giữa trán tên bên cạnh.
Lý Thừa Nghị tháo thanh bội kiếm bên hông ném cho ta.
Ta ở trong, hắn ở ngoài, vậy mà cũng không để đối phương chiếm được chút lợi lộc nào.
Cố Diên Chu hưởng lạc ở kinh đô nhiều năm, bội kiếm cũng chỉ để đối phó với đám hạ nhân vô tội, làm sao đã thấy qua cảnh tượng này.
Mấy lần định xông lên giúp ta đều bị ta gạt sang một bên.
"Tránh xa ra chút, đừng làm vướng chân ta, ta còn phải cứu ngươi đấy."
Cố Diên Chu chỉ đành ngoan ngoãn nấp sau gốc cây lớn đứng nhìn.
Chẳng bao lâu sau, hắn đã bị bắt làm con tin.
"Buông vũ khí xuống chịu trói đi, bằng không ta sẽ gi e c ch e c hắn."
Ta "ồ" một tiếng: "Vậy thì ngươi cứ gi e c hắn đi!"
"A Nghiên?"
Không ngờ ta lại từ bỏ con tin một cách dứt khoát như vậy, cả đám người đối diện và Cố Diên Chu đều vô cùng kinh ngạc.
Ánh mắt ta dời từ người Cố Diên Chu sang bụi cỏ phía sau lưng hắn.
Người bên trong có lẽ đã nhìn rõ khuôn mặt ta, liền ra hiệu tay về phía sau.
"Xông lên!"
Từng hàng người đông nghịt từ bụi cỏ xông ra, chỉ vài đường cơ bản đã giải quyết sạch sẽ số người còn lại.
"Cô nương, cuối cùng người cũng trở về rồi."
Dẫn đầu là Chu phó tướng.
Nghe thám tử báo tin ở núi sau có tiếng đánh nhau, hắn liền dẫn một đội nhỏ đến xem tình hình, không ngờ lại gặp được ta.
Biết tin Thái tử điện hạ mang lương thảo đến chi viện, hắn cũng không dám chậm trễ thời gian thêm nữa, một mặt sai người về báo tin cho đại huynh, một mặt sai người đi tiếp ứng lương thảo.
18
Cuối cùng ta cũng được gặp đại huynh rồi, vết m á u trên áo giáp của huynh ấy vẫn chưa kịp khô hẳn.
Trên cánh tay quấn vải băng, m á u vẫn thấm ra ngoài.
Huynh ấy giơ tay định xoa đầu ta nhưng nhìn thấy tay mình đầy bụi đất, lại lặng lẽ buông xuống.
Chẳng hiểu sao, lúc trước ở Hầu phủ chịu uất ức ta không khóc.
Suốt dọc đường lo lắng sợ hãi ta không khóc.
Thấy đại huynh bộ dạng thế này, ta không kìm lòng được nữa.
Ta muốn mở miệng an ủi huynh ấy nhưng vừa mở lời, nước mắt đã không kìm nén được mà rơi xuống. Những lời định nói đều nghẹn lại nơi cổ họng, chẳng thể phát ra thành tiếng.
"Được rồi được rồi! Ta chẳng phải vẫn bình an vô sự đó sao!"
Đại huynh xót xa ôm ta vào lòng, dịu dàng dỗ dành.
Chưa kịp nói gì thêm, bên ngoài lại có người vào báo.
Quân Hồ lại tấn công lên rồi.
Đại huynh nâng mặt ta lên, mấp máy môi.
Những lời an ủi và hứa hẹn, chúng ta đều không dám nói ra, bởi vì sợ sẽ phải thất vọng.
Cuối cùng chỉ còn lại bốn chữ.
"Phải sống thật tốt."
Huynh ấy không cho phép ta đi theo, sai người đổi cho ta bộ nam trang, để Chu phó tướng ở lại bảo vệ ta.
Vạn nhất thành vỡ, đây là con đường sống duy nhất của ta.
...
Cố Diên Chu lại đến.
Chỉ là lần này, hắn không còn nói những lời bắt ta quay về nữa.
Chúng ta ngồi cạnh nhau nhìn ra ngoài cửa sổ, im lặng không nói gì.
Hồi lâu sau, ta nhìn hắn: "Đi đi! Đi cùng Thái tử."
Cố Diên Chu vẫn không đi, Lý Thừa Nghị cũng không đi.
Hai người họ đứng trước trướng của ta giống như hai vị thần giữ cửa, chẳng ai chịu nhường ai.
Chu phó tướng thật sự không nhịn được, liền mở miệng hỏi ta:
"Cô nương, bọn họ tại sao lại làm vậy ạ?"
Ta khẽ nhếch môi: "Giống như ta lúc trước thôi, đầu óc không bình thường."
Lời vừa dứt, bên ngoài vang lên tiếng của thám tử báo tin:
"Báo..."
Tim ta thắt lại, chén trà trong tay rơi xuống đất.
Chén sứ vỡ tan tành, dòng nước ấm theo mặt đất khô khốc thấm dần vào trong.
19
Chúng ta đã thắng rồi!
Quân giữ lăng kịp thời đến nơi, phối hợp cùng đại huynh đánh một trận lật kèo vô cùng ngoạn mục.
Chẳng bao lâu sau, viện quân từ kinh đô cũng đã tới nơi.
Ngày đại thắng đó, ta lén lấy vò rượu mà đại huynh trân giấu nhiều năm ra, đưa tới trước mặt huynh ấy:
"Chúc huynh sớm cưới được tẩu tẩu nhé!"
Mọi người cười ồ lên, mỹ nhân bên cạnh đại huynh đỏ bừng mặt.
Ta ngửa đầu uống cạn ly rượu này, trong lòng vô cùng sảng khoái.
Cố Diên Chu nhìn ta, lặng lẽ xoay người rời đi.
Khi ta trở về trướng, chỉ thấy một bức thư hắn để lại cho ta.
"A Nghiên, thực sự là ta đã sai rồi."
"Nàng vốn là con đại bàng kiêu hãnh trên thảo nguyên, vậy mà lại bị ta coi như chim yến nhỏ, giam cầm nơi nội trạch nhiều năm qua."
"Giờ đây, ta nên buông tay rồi, nguyện nàng đời này tự do không gì ràng buộc."
Lý Thừa Nghị trái lại không rời đi, hắn ở lại giúp đại huynh tìm ra kẻ nội gián.
Ngày hắn rời đi, ta tiễn hắn một quãng đường dài đến thành Du Châu.
Hắn hỏi ta: "Nàng có bằng lòng làm Thái tử phi không?"
Ta bình thản nhìn hắn: "Ngài nhìn ta xem, đầu óc giống như chưa khỏi bệnh lắm sao?"
Hắn mỉm cười, không nói gì thêm nữa.
Ngày đại huynh đại hôn, kinh đô Hầu phủ gửi tới một phần lễ vật.
Cố Diên Chu chia cho ta một nửa gia sản.
Chẳng bao lâu sau, Cố Diên Chu bị tống giam vào ngục.
Nghe nói là do chính tay Tần Uyển Dung nộp bằng chứng tố cáo Cố Diên Chu tham ô.
Đích thân Thái tử Lý Thừa Nghị thẩm vấn.
Sau khi Cố Diên Chu bị lưu đày, Tần Uyển Dung cũng không biết đã đi đâu, không còn tin tức gì nữa.
Có người nói nàng ta đi làm ngoại thất cho người khác.
Cũng có người nói nàng ta đã ch e c vào ngày Cố Diên Chu rời khỏi kinh đô.
Thế nhưng những chuyện này đều không còn liên quan gì đến ta nữa rồi.
Ta ôm đứa bé bụ bẫm trong lòng, nhịn không được mà hôn lên má nó một cái.
"Ngoan, gọi cô cô đi nào."
Đại huynh giơ tay gõ vào đầu ta một cái: "Nó mới có một tháng tuổi thôi mà!"
"Lại đây, gọi cha đi."
...
Ngày Lý Thừa Nghị từ Thanh Châu trở về kinh thành, hắn mang theo một đôi mẹ con.
Bé gái sáu tuổi thông minh lanh lợi, được nuôi dưỡng trong phủ Thái tử nhiều năm qua.
Sau khi Thái tử đăng cơ, hắn đã đẩy mạnh thực hiện chế độ khoa cử dành cho nữ tử.
Cô bé đó chính là người đứng đầu bảng trong kỳ thi đầu tiên.
(Hết)