Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1
Là một nữ phụ trong tiểu thuyết Mary Sue, từ khi xuyên không đến nay, tôi luôn sống một cuộc sống bình thường, sinh hoạt bình thường, không tham gia vào bất kỳ chuyện gì liên quan đến nam nữ chính.
Trong cuốn tiểu thuyết này, bất cứ ai dính dáng đến nam nữ chính, cuối cùng đều nhận lấy kết cục không mấy tốt đẹp.
Ông nội của nam chính, tức giận mà chết; anh trai của nam chính, bị bệnh mà chết; mẹ của nữ chính, kiệt sức mà chết; chị gái của nữ chính, bị xe tông mà chết.
Trong số đó, mấy vai pháo hôi luôn nhắm vào nam nữ chính sớm đã đầu thai tái sinh rồi.
Từ trước đến nay tôi vẫn luôn sống một cuộc sống bình thường, tránh xa nam nữ chính, cho đến khi bố tôi, một người bình thường, lại bỗng đổ bệnh nặng. Em trai tôi lén lút vay tiền bên ngoài định chữa bệnh cho bố nhưng lại bị lừa, để lại khoản nợ cả trăm triệu.
Đêm xuống, tôi ngẩn người đứng ở hành lang bên ngoài phòng bệnh.
Cho tới khi một ông lão trông đầy tinh thần khí thế dùng gậy gõ vào chân tôi một cái không khách khí.
"Chính là cô." Ông ta nói: "Năm mươi triệu, gả hay không!?"
Tôi: "?"
Chưa nghi ngờ được ba giây, tôi liền phản ứng lại, đây vốn là thế giới của tiểu thuyết Mary Sue.
Mọi chuyện đều có thể xảy ra.
Ví dụ như khi bạn đang ngẩn người, sẽ có một ông lão trông vừa già vừa giàu hỏi bạn có muốn lấy chồng vì tiền không.
Tôi nghĩ tới bố, lại nghĩ tới tình cảnh hiện tại của gia đình mình, từ nhỏ sống cùng nhau, giữa tôi và họ sớm đã có tình cảm khăng khít không thể tách rời.
Tôi không thể để bố không có tiền chữa bệnh, cũng không thể để em trai bị món nợ đó hủy hoại cả đời.
Thế là tôi gật đầu: "Gả."
Ông lão rất hài lòng. Giây tiếp theo, một nhóm người áo đen khiêng tôi thẳng vào một phòng bệnh VIP đơn.
Họ đặt hợp đồng trước mặt tôi, trên đó ghi rõ một tháng năm mươi triệu, tôi không hề do dự mà ký tên của mình.
Ông lão càng hài lòng hơn: "Tốt, tốt," Ông ta vỗ tay: "Tướng mạo xem ra là có phúc khí đây, hy vọng lần này hữu dụng."
"Chứ mấy cô lần trước đúng là phí thời gian và tiền bạc."
Tôi lúng túng đứng đó, cũng không biết ông ta đang nói gì, cái gì mà hữu dụng hay không hữu dụng.
Ông lão thấy tôi mơ hồ, kiên nhẫn dùng gậy chống chỉ vào bên trong, nói: "Đi vào đi, người cô gả chính là thằng nhóc bên trong đó."
Tôi: "?"
Tôi: "Thì ra… không phải gả cho ông à?"
Ông ta: "?"
Tôi lập tức thu hồi lại lời ban nãy: "Tôi vào ngay đây."
Bên trong phòng bệnh, một thanh niên mặt mày trắng bệch nhưng ngũ quan cực kỳ xuất chúng đang nằm bất động trên giường.
Anh ta còn đang đeo máy thở oxy.
Chưa kịp lại gần, tôi bỗng nghe thấy một âm thanh máy móc lạnh tanh vang lên từ giường bệnh: [Ký chủ, sau ba lần tìm người thất bại của ông cụ, lần này cuối cùng cũng chọn đúng người rồi.]
[Thật là đáng mừng, khắp thiên hạ đều nên ăn mừng!]
Tôi: "???"
Ai đang nói chuyện vậy?
Âm thanh máy móc vẫn tiếp tục: [Dậy mà thể hiện đi chứ? Chẳng lẽ không nên để lại ấn tượng tốt cho đối tượng nhiệm vụ ngay từ cái nhìn đầu tiên sao?]
[Nhìn đi, nhiệm vụ đầu tiên đến rồi: phải để cô ấy hôn anh tỉnh lại!]
Tôi: "…"
Tôi nghi hoặc đến gần nguồn âm thanh, ngay tại nơi người đàn ông kia ở.
Nhưng ngoài một số thiết bị y tế cũng không có thiết bị trí tuệ nhân tạo đặc biệt nào.
[Ký chủ!] Tôi lại nghe thấy âm thanh kia phát ra: [Cô ta đến gần anh rồi! Anh mau dậy đi!]
[Chỉ cần cô ấy hôn anh mỗi ngày, chạm vào anh, tiếp xúc thân mật, anh sẽ có thể sớm thoát khỏi trạng thái hôn mê!]
Ngay sau đó, một giọng nói lạnh lùng vang lên, nghiến răng nghiến lợi: "Mày bị bệnh à, tao đang hôn mê đấy, làm sao có thể khiến cô ta hôn tao được!"