Sau Khi Không Còn Cưỡng Ép Anh Trai Nuôi Băng Lãnh, Anh Ấy Phát Điên Rồi - 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

 

Sau khi Tô Hằng rời khỏi Cố thị.

 

Anh đến một công ty đầu tư, dường như kiếp này anh không thèm tranh giành với tôi nữa.

 

Cuộc sống đột nhiên trở nên trống rỗng.

 

Rất vô vị.

 

Cho đến một ngày tôi không chịu nổi sự trống trải đó, đến công viên giải trí ngồi thẫn thờ nhớ lại những chuyện trước đây.

 

Khi đi qua một con hẻm, đột nhiên có một bàn tay từ phía sau bịt miệng tôi lại.

 

“Tinh Tinh, ngoan ngoãn nhé... được không?”

 

Dòng bình luận trước mắt dần trở nên vặn vẹo:

 

Chuyện gì thế này, nguyên văn đâu có viết như vậy!

 

Lầu trên ơi, tôi tìm được nguyên nhân rồi! Quyển sách miêu tả phản diện được nữ chính cứu rỗi lúc trước là sách lậu của một trang web đ ồi trụy! Quyển này mới là bản chính, nữ phụ và phản diện chính là cặp đôi thuần hận!

 

Tôi đi xem rồi, thế mà lại là cùng một tác giả viết? Tác giả bà đi che.c đi!

 

??? Ngược đời thật!

 

Kết cục của quyển này... nữ phụ cậu tự cầu phúc cho mình đi, phản diện phát điên rồi.

 

 

Tôi bị Tô Hằng giam cầm rồi.

 

Chính tại căn hầm ngầm tôi đã giam cầm anh lúc trước.

 

Anh ôm chặt lấy tôi, hỏi tôi tại sao kiếp này lại không cần anh nữa, có phải anh của kiếp trước không ngoan không.

 

Tôi vùng vẫy, nhưng bị xiềng xích nơi cổ tay giữ chặt, chỉ có thể đá anh.

 

Nhưng anh lại rên rỉ một tiếng, trên mặt lộ ra vẻ vui sướng kỳ dị: “Tinh Tinh, dùng sức thêm nữa đi.”

 

Tôi giận dữ tột độ, túm lấy cổ áo anh chất vấn:

 

“Anh giấu anh trai tôi ở đâu rồi?”

 

“Anh trả anh ấy lại cho tôi!”

 

Anh ngơ ngác đờ đẫn: “Anh chính là anh trai em mà, Tinh Tinh, anh chính là anh trai của em đây...”

 

Tôi đẩy anh ra.

 

“Anh không phải.”

 

“Anh trai sẽ không hận tôi, sẽ không lộ ra vẻ mặt rẻ mạt như anh.”

 

Đột nhiên anh bắt đầu run rẩy, nghiến răng nghiến lợi rủa sả một cách kìm nén:

 

“Chính em đã cải tạo anh thành cái vẻ rẻ tiền này, vậy mà em còn nói anh rẻ mạt, Cố Tinh, em thật đ ộ c ác!”

 

“Mỗi một chiếc đinh, mỗi một cái vòng trên cơ thể anh... chẳng phải đều do chính tay em đóng vào sao?”

 

“Nhìn anh đi! Anh khác gì một con chó, chỉ cần bị em chạm vào một cái đã nhạy cảm đến mức run rẩy không ngừng.”

 

Anh bóp cằm tôi.

 

Trong đôi mắt đỏ ngầu toàn là oán hận.

 

“Rõ ràng là em nợ anh, em nên bù đắp cho anh đời đời kiếp kiếp!”

 

“Dựa vào cái gì mà em có thể làm lại từ đầu, ở bên người đàn ông khác, không thèm quan tâm đến tất cả những gì đã làm với anh. Mà anh thì chỉ rời xa em đã không sống nổi?”

 

Tôi bị ánh mắt này làm cho rùng mình sợ hãi.

 

“Người cải tạo anh là Cố Tinh của kiếp trước.”

 

“Tôi không phải cô ta.”

 

Tô Hằng đè tôi xuống điên cuồng hôn lên, giống như một con dã thú bị mất khống chế.

 

“Đến lúc này mới bắt đầu cảm thấy sợ hãi sao? Nói dối cũng không biết nói sao cho đáng tin một chút, có phải em thấy muốn đối phó với anh căn bản chẳng cần phải động não đúng không?”

 

“Ưm...”

 

“Là vì —— bình luận.”

 

Tôi bóp mạnh cổ anh mới miễn cưỡng có được hơi thở.

 

“Bình luận tiết lộ, anh trọng sinh chiếm lấy cơ thể của anh trai tôi, mưu đồ gi e c che.c tôi.”

 

Cơ thể người đàn ông cứng đờ lại.

 

Bình luận trước mắt hoa cả mắt, khiến tôi không nhìn rõ vẻ mặt của anh.

 

Oa oa oa! Hóa ra không phải nữ phụ trọng sinh, mà là cô ấy có thể nhìn thấy chúng ta! Hưng phấn quá!

 

Điều này chứng tỏ chúng ta đã trở thành yếu tố thúc đẩy cốt truyện phát triển, đây không phải chuyện tốt!

 

Vãi thật tôi không gửi được bình luậnđược nữa rồi...

 

Tôi cũng vậy... bị giám sát rồi...

 

Bình luận giải mã thành từng chuỗi ký tự, biến mất ngay trước mắt tôi.

 

Trước đây tôi không dám tiết lộ chuyện mình nhìn thấy chúng, chính là vì sợ chúng sẽ vì thế mà biến mất, không thể cung cấp cho tôi những tin tức hữu ích.

 

Quả nhiên là vậy.

 

Sắc mặt Tô Hằng dần chuyển sang tím tái.

 

Tôi buông tay ra, nhìn anh bằng ánh mắt căm hận.

 

“Anh hận tôi, tôi cũng hận anh.”

 

“Kiếp này tôi không giam cầm cải tạo anh, nhưng sự tồn tại của anh lại khiến người tôi yêu biến mất rồi.”

 

Anh lảo đảo hai bước, vừa thẫn thờ vừa không thể tin nổi mà cười lớn lên.

 

Cười đến mức sụp đổ, cười đến rơi nước mắt.

 

“Vậy còn anh?”

 

“Kiếp trước em đã chán ngấy một kẻ bị cải tạo đến mức tham lam dục cầu bất mãn như anh, kiếp này em lại yêu một Tô Hằng sạch sẽ của trước kia... Còn anh, anh đi đâu rồi?”

 

“Anh là kẻ đáng che.c nhất, phải không?”

 

 

Tô Hằng 44.

 

Bệnh viện cấp cứu kịp thời.

 

“Bệnh nhân có khuynh hướng tự làm hại bản thân nghiêm trọng, cần phải ở lại viện để theo dõi.”

 

“Vết thương trên cánh tay phải của anh ấy vô cùng đáng sợ, cứ mỗi khi sắp lành nó lại bị khoét thêm một lần nữa, đã kéo dài trong một khoảng thời gian rất lâu rồi, hiện tại không cách nào sử dụng bình thường được, nếu còn chịu kích thích nữa cánh tay sẽ bị tàn phế hoàn toàn.”

 

Tôi im lặng nghe bác sĩ dặn dò, sau đó bước vào phòng bệnh.

 

Tô Hằng đã tỉnh lại.

 

Anh thấy tôi đi tới, đưa tay xoa đầu tôi.

 

“Tinh Tinh, anh đã ngủ bao lâu rồi? Sao vừa tỉnh dậy đã thấy em mặc đồ trịnh trọng thế này, đi tham gia lễ tốt nghiệp đại học sao?”

 

Anh được cứu sống, nhưng ký ức lại dừng lại ở năm tôi học năm tư đại học.

 

Tôi không biết là Tô Hằng của kiếp trước đã mất trí nhớ, hay là anh trai bị đẩy đi đã quay trở lại.

 

Tôi hi vọng là vế sau.

 

Tôi thích anh xoa đầu tôi, thích anh nhìn tôi bằng ánh mắt bao dung và bất lực.

 

Tôi lừa anh rằng: “Bởi vì anh bị bệnh, nên mẹ bảo anh lui về phía sau. Anh sẽ không phải vất vả như vậy nữa, chỉ cần vui vẻ ở bên cạnh em là được rồi.”

 

Anh tin.

 

Anh trai của trước kia, chưa bao giờ nghi ngờ lời nói của tôi.

 

Chỉ là mỗi khi muốn dùng tay phải cầm đũa, anh đều vì đau đớn mà không cầm chắc được rồi lại thẫn thờ: “Cái này... từ đâu mà có?”

 

“Anh bị người mà anh từng đắc tội trên thương trường làm hại...”

 

“Đừng nghĩ nữa, hôm nay là sinh nhật anh, anh trai, chúc anh sinh nhật vui vẻ!”

 

Tôi mỉm cười tặng quà cho anh.

 

Là một chiếc vòng tay.

 

Đeo vào tay anh.

 

Anh nhìn thấy tia sáng đỏ ẩn hiện bên trong chiếc vòng, thẫn thờ ngẩng đầu hỏi tôi: “Đây là... thiết bị định vị? Không tháo ra được sao?”

 

“Vâng, em muốn anh trai mãi mãi ở bên cạnh em!”

 

“... Được.”

 

Không biết có phải là ảo giác hay không.

 

Tôi cảm thấy trong mắt anh có ánh nước lấp lánh.

 

 

Trong vô số ngày đêm sau này.

 

Tô Hằng mân mê thiết bị định vị đó, kiềm chế khát khao bệnh hoạn muốn cắm móng tay vào cánh tay phải, cực lực nhẫn nhịn cơ thể đang run rẩy vì hưng phấn.

 

Cười đến rơi nước mắt.

 

Thật tốt...

 

Lại thuộc về cô ấy rồi.

 

(Hoàn thành)

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo