Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi giật bắn mình.
Có khi nào ban nãy anh ấy nghe thấy lời nói dối tôi thuận miệng bịa ra rồi không?
Nhưng khoan đã, tôi cũng đâu nói gì sai đâu, bình tĩnh nào…
"Lộ tổng..." Chúng tôi cứng đờ cả người, đồng thanh chào.
Đồng nghiệp ghé tai tôi, nói nhỏ: "Thang máy chuyên dụng của sếp có hỏng đâu, sao Lộ tổng lại chạy sang đây chen chúc thế này?"
"Tôi cũng không biết nữa..."
Lộ Khải Chi liếc tôi một cái.
"Vào đi." Anh ấy hơi nhíu mày.
...
Ai chọc giận anh ấy à? Tối qua lúc tan tiệc trông tâm trạng anh ấy rõ ràng vẫn tốt lắm cơ mà?
Khi thang máy đi lên, điện thoại tôi rung lên một cái, là tin nhắn của cô đồng nghiệp.
[Mặt Lộ tổng hằm hằm luôn kìa, tôi sắp đến tầng rồi, cô tự cầu phúc đi nhé.]
Tiếng "Ting" vang lên, cô đồng nghiệp nhanh như chớp lách ra ngoài, trong thang máy chỉ còn lại tôi và Lộ Khải Chi. Không gian kín mít chìm vào im lặng.
Tôi đang định nói gì đó để phá vỡ bầu không khí, thì nghe thấy Lộ Khải Chi lạnh lùng lên tiếng.
"Trợ lý Hề, buổi tối xem quá nhiều video vô bổ, sẽ dễ ảnh hưởng đến hiệu suất làm việc."
Sếp đang cảnh cáo tôi!
"Vâng thưa sếp, tôi sẽ chuyển sang xem ban ngày ạ." Tôi đáp lời ngay lập tức.
Lộ Khải Chi hơi khựng lại. Lúc này tôi mới nhận ra mình vừa nói cái gì.
"Không phải đâu sếp, ý tôi là..."
Nhưng cửa thang máy đã mở ra, Lộ Khải Chi liếc nhìn tôi một cách dửng dưng, đôi chân dài sải bước ra ngoài.
"Chiều nay chụp ảnh ở bãi biển, cô đi cùng tôi."
Hửm?
Những lần trước Lộ Khải Chi chụp ảnh quảng bá đều chỉ mất 10 phút là xong, nên chưa bao giờ bắt tôi đi cùng. Lần này gọi tôi đi theo làm gì nhỉ?
4.
Khi chúng tôi đến bãi biển, hoàng hôn đã buông xuống rồi. Ngay khoảnh khắc Lộ Khải Chi bước ra từ phòng thay đồ, tôi không kìm được mà mở to mắt.
Đã bao nhiêu năm nay, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, Lộ Khải Chi cũng nghiêm túc mặc vest, thắt cà vạt, đó là thói quen không bao giờ thay đổi, thậm chí cúc áo cũng luôn được cài kín đến tận nút trên cùng. Thành ra tôi chưa bao giờ nhìn thấy phần da thịt nào của anh ấy bên dưới cổ. Thế mà hôm nay, Lộ Khải Chi không chỉ không thắt cà vạt, mà còn cởi cả chiếc cúc áo trên cùng.
Xương quai xanh tuyệt đẹp thấp thoáng ẩn hiện…
Cảnh đẹp thế này, là thứ mà tôi có thể xem sao?
Tôi chớp chớp mắt.
Thân hình của anh ấy thật sự rất mãn nhãn. Nhan sắc lại càng thuộc hàng thượng phẩm, đi đến đâu cũng trở thành tâm điểm. Có lẽ vì ăn mặc thoải mái hơn bình thường nên Lộ Khải Chi không quen, anh ấy khẽ chau mày. Ngay khi anh ấy chuẩn bị ngẩng đầu nhìn sang, tôi vội vàng dời mắt đi chỗ khác.
Cẩn thận không bao giờ là thừa, không thể để anh ấy phát hiện ra tâm tư thầm kín muốn "chiếm hữu" anh ấy của tôi. Thế nhưng hễ nghĩ đến việc hôm nay Lộ Khải Chi chủ động gọi mình đi cùng, tôi lại không kiềm chế được mà suy nghĩ miên man.
Lẽ nào Lộ Khải Chi cũng có ý với tôi?
"Lộ Khải Chi!" Giọng nói đầy phấn khích của đạo diễn vang lên từ sau lưng tôi, "Cuối cùng cậu cũng chịu nghe lời khuyên rồi!"
...
Là tôi nghĩ nhiều rồi.
Lộ Khải Chi bất thường như vậy, thì ra là do màn "lải nhải" của đạo diễn đã có tác dụng. Là bạn thân nhiều năm của Lộ Khải Chi, vị đạo diễn này luôn chê bai phong cách ăn mặc "cấm dục" của anh ấy, nói anh ấy lãng phí thân hình đẹp trời cho. Chỉ tiếc là Lộ Khải Chi trước nay vẫn không hề lay chuyển.
"Vừa nãy gọi cậu sao không bắt máy?" Đạo diễn nhướng mày, trêu chọc Lộ Khải Chi, "Đừng nói với tôi là chỉ việc cởi một cái cúc áo thôi mà cậu cũng phải chuẩn bị tâm lý cả buổi đấy nhé?"
Lộ Khải Chi vừa hay đi ngang qua tôi, anh ấy khựng lại, nhìn tôi một cái, rồi anh ấy nhíu mày nhìn đạo diễn, lập tức phủ nhận phỏng đoán của ông ta.
"Không tìm thấy điện thoại nên mới bị chậm."
"Bắt đầu chụp đi." Lộ Khải Chi nói xong liền đi về phía địa điểm chụp.
Sau khi bấm máy, đạo diễn vừa tấm tắc khen ngợi, vừa bấm máy lia lịa. Đột nhiên, ông ta dừng động tác.
"Lộ đại tổng tài, cậu cởi thêm một chiếc cúc áo nữa đi." Đạo diễn ra hiệu về phía Lộ Khải Chi.
Cởi thêm một cái nữa?
Tim tôi đập thịch một cái, vội nhìn sang Lộ Khải Chi. Không ngờ ánh mắt của Lộ Khải Chi đúng lúc đó cũng bay về phía tôi.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau giữa không trung, anh ấy bỗng khựng lại.
Tôi hiểu ngay.
Lộ Khải Chi có thể cởi một chiếc cúc áo trước mặt mọi người đã là hợp tác lắm rồi, nếu bắt anh ấy "lộ hàng" nhiều hơn nữa ngay trước mặt cấp dưới là tôi, chắc chắn anh ấy sẽ cảm thấy không thoải mái. Thế là tôi nhanh nhẹn cúi đầu, giả vờ chăm chú nhìn vào điện thoại, nhưng lỗ tai thì lại nghiêm túc vểnh lên hóng chuyện.
Chỉ cần Lộ Khải Chi "nghĩ quẩn" mà đồng ý cởi thêm một chiếc nữa, tôi chắc chắn sẽ là người đầu tiên ngẩng đầu lên xem!
Đạo diễn thấy Lộ Khải Chi cứ trơ ra đó, dứt khoát gọi nữ trợ lý của mình qua cởi cúc áo cho anh ấy.
"Để trợ lý của tôi làm."
Lộ Khải Chi lên tiếng, giọng điệu bình thản.
!?
Bảo tôi làm á?
5.
Lộ Khải Chi từ chối trợ lý của đạo diễn, lại bảo tôi cởi cúc áo cho anh ấy?
Nhất thời tôi có chút mông lung.
Hay là anh ấy cảm thấy... dù gì tôi cũng đã đi theo anh ấy mấy năm, so với những người khác, anh ấy ít nhiều có thể chịu đựng được việc tôi "động tay động chân"?
Khi đứng trước mặt anh, tôi vẫn chưa thể hoàn hồn. Chưa bao giờ tôi đứng gần Lộ Khải Chi như vậy.
Xương quai xanh quyến rũ, yết hầu với đường nét mượt mà, đường viền quai hàm sắc nét. Cao hơn chút nữa, đường nét đôi môi ấy cứ lượn lờ nơi khóe mắt, tôi vội cúi đầu, không dám nhìn lên thêm.
Đúng là tôi đã "thèm" Lộ Khải Chi từ rất lâu rồi, nhưng bảo tôi ra tay thật, không run là không thể nào. Tôi cẩn thận nhón tay giữ lấy mép cúc áo, một giọng nói trầm thấp đột nhiên vang lên từ trên đỉnh đầu.
"Không dễ hỏng thế đâu."
Tay tôi khựng lại, mặt nóng bừng.