Sau khi nguyền rủa sếp, tôi bị hoán đổi linh hồn với sếp rồi - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi là thư ký của ông chủ Kinh Khuyên

Ngủ một giấc tỉnh dậy, linh hồn của chúng tôi bị trao đổi cho nhau.

Tôi nằm ở trong căn phòng rộng 200 mét vuông của anh ta, còn anh ta thì nằm trong căn phòng tồi tàn 20 mét vuông của tôi.

Thật quá sướng!

Tạm ứng hai ba tháng? Ứng!

Muốn nghỉ đông mười ngày? Được!

Công ty hợp tác nói muốn liên hôn?

“Cái này không được,” Ông trùm đập bàn một cái, mặt đen lại đứng lên.

Ngày hôm sau, tin đồn Lâm thư ký không biết trời cao đất dày muốn sử dụng quy tắc ngầm với ông chủ truyền khắp công ty

1. 

Tôi là nữ thư ký của Tiêu Uẩn, là loại thư ký rất đứng đắn ấy.

Dù sao thì Tiêu Uẩn cũng không gần nữ sắc. 

Đâu chỉ không gần nữ sắc đâu, mà còn vô cùng thiếu tình người.

“Tôi muốn tạm ứng ba tháng lương, tài vụ nói một tháng trước đã xin rồi, hiện tại còn chưa ký nữa!”

“Đừng nói nữa, tuần trước tôi đã viết sai một dấu chấm câu trong bảng báo cáo, ở đại hội bị nói nửa giờ, hắn có phải đã tới thời kỳ mãn kinh không?”

“Thật là phí hoài một khuôn mặt đẹp, chỉ toàn làm mấy việc thiếu đạo đức!”

……

Trong nhóm chat “Nhân viên bất tài” kêu rên ầm ĩ.

Tôi vừa đắp mặt nạ vừa phát tin nhắn thoại: “Có ai thảm bằng tôi không? Rõ ràng là chính anh ta huỷ cuộc họp, lại nói là tôi không có đầu óc, không biết phân biệt nặng nhẹ.” 

Càng nói càng tức.

“Sao ông trời không cho sét đánh chết anh ta chứ!”

Không biết có phải là ngay cả ông trời cũng không nhìn được, thật sự là có sét đánh.

Còn đánh sét cả đêm.

Vì muốn ở gần công ty, tôi đã bỏ ra số tiền lớn để thuê một phòng đơn ở một khu chung cư cũ, chỉ cách công ty có mười phút.

Cách âm rất kém.

Tiếng sấm vang lên hết trận này tới trận khác.

Không đánh chết Tiêu Uẩn, lại làm tôi cả đêm trằn trọc không ngủ được. 

Thật vất vả mới ngủ được, lại bị tiếng đồng hồ báo thức đánh thức. 

Tôi sờ soạng nửa ngày cũng không tìm thấy điện thoại di động, vừa mới mơ mơ màng màng mở mắt ra đã bị sợ chớt mất.

Mẹ nó!

Phòng đơn nhỏ bé chật chội sao lại biến thành một căn hộ thật lớn trống trải lạnh lẽo thế này.

Giường đơn ngay cả xoay người cũng khó, lại biến thành giường lớn hai mét.

Đây là đâu?

Tôi bị bắt cóc à?

Không đợi tôi phân tích cẩn thận tình huống trước mắt, đột nhiên cảm nhận được phía dưới cơ thể có một bộ vị không thể miêu tả được, xảy ra một ít biến hoá không thể miêu tả được.

Tôi theo bản năng mà duỗi tay ra sờ.

“A a a …”

Tôi tí nữa thì nhảy dựng lên, phát ra một giọng nam khàn khàn quen thuộc lạnh lùng.

Lúc này, ngoài cửa vang lên một loạt tiếng bước chân, có người gõ cửa: “Tiêu Tổng, ngài làm sao thế?”

Tiêu Tổng ư?

Tôi vội vàng chạy vào toilet.

Trong gương xuất hiện một khuôn mặt có thể đi làm nam minh tinh, không phải lãnh đạo trực tiếp của tôi thì là ai?

“Tiêu Tổng?” Giọng nói ngoài cửa có vẻ lo lắng.

Tôi vội vàng bình tĩnh lại, ho lên một tiếng, học theo cách nói chuyện của Tiêu Uẩn: “Không có việc gì.”

Vẫn không đủ lạnh. 

Ngày thường, Tiêu Uẩn nói chuyện giống như có thể ném người ta vào phòng đông lạnh. 

Nhưng người ngoài cửa dường như không phát hiện ra, tiếp tục nói: “Cơm sáng đã làm xong, ngài có muốn ăn luôn không?”

Căn cứ vào sự hiểu biết của tôi đối với Tiêu Uẩn, người kia có lẽ chính là bảo mẫu của anh ta, dì Triệu.

“Được”, Tôi trả lời một câu theo bản năng, cảm thấy hơi nhẹ nhàng quá, lại tiếp tục nói thêm một câu nữa, “Tôi ra ngay đây.”

Chuyện này thật sự quá vớ vẩn.


Tôi trở thành Tiêu Uẩn.

Mà Tiêu Uẩn…

Ta vừa mới tới văn phòng thì thấy được một người đang ngồi trên ghế ông chủ phía sau bàn làm việc.

Là “tôi” để mặt mộc.

“Lâm Thanh Hoà.” Tiêu Uẩn nghiến răng nghiến lợi gọi tên ta.

Không ngờ lại có một ngày, giọng của tôi cũng có thể lạnh đến mức đó.

Tôi phản xạ có điều kiện mà cúi người xuống, vâng vâng dạ dạ: “Tiêu Tổng.”

Tiêu Uẩn lại càng tức giận, hắn giơ tay đỡ trán: “Đừng dùng thân thể của tôi làm thành dáng vẻ đáng chết đó!”

Tôi mở to mắt nhìn hắn. 

Tôi còn chưa nói hắn để mặt mộc chạy tới công ty đâu! Sáng nay tôi đã vì hình tượng của hắn mà trang điểm rất lâu đó.

Nhưng tôi vẫn không có khí phách, chỉ có thể ngoan ngoãn mà đứng thẳng người lên. 

“Chuyện này là sao?” Hắn đi thẳng vào vấn đề, hỏi tôi.

Tôi chớp chớp mắt, làm sao tôi biết được!

Đúng lúc này, giám đốc bộ phận tiếp thị, Dương Cương, từ bên ngoài đẩy cửa ra.

“Tiêu Tổng…” Hắn vừa mở miệng, ánh mắt đã rơi lên người Tiêu Uẩn đang ngồi trên ghế ông chủ.

Cả khuôn mặt đen lại.

“Lâm bí thư cô…” Hắn quát lớn, “Thật vớ vẩn, còn không mau đi!” 

Tôi vui sướng khi người gặp hoạ mà nhìn Tiêu Uẩn.

Cả khuôn mặt hắn cũng đen, chầm chầm đứng lên từ ghế giám đốc.

Tôi nhìn thấy hắn nhìn về phía Dương Cương, trong ánh mắt còn mang theo sát khí.

Dương Cương chớt rồi!

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo