Cơn đau kịch liệt do nghiệp hỏa thiêu đốt khiến ngay cả lời nói của ta cũng đang run rẩy:
"Sở Mục, Sở Tinh, ngày ch e c của các người tới rồi."
Nói xong, ta không còn kiên trì nổi nữa, ngất ch e c đi.
"Chỉ thiếu một chút nữa thôi." Sở Tinh không cam lòng dậm chân, "Ca, huynh mau chóng thiêu ch e c hai mẹ con nàng ta đi, Sở Bạch Dao làm sao có thể có quan hệ với Tạ Yến Khanh."
"Đi xem chỗ Trường Uyên trước đã."
Sở Mục xoay người muốn rời đi.
Sở Tinh dậm chân một cái, đưa tay túm lấy cánh tay hắn, ch e c sống không để hắn đi.
"Ca, huynh trước đây không phải như thế này, bây giờ huynh lại trơ mắt nhìn Sở Bạch Dao hủy dung muội."
Thế nhưng nhìn dáng vẻ toàn thân đầy thương tích chật vật của ta, Sở Mục lại chần chừ không hạ được thủ.
"Phàm nhân bình thường không chịu đựng được nghiệp hỏa địa ngục đâu, bọn họ cho dù không ch e c, trở lại dương gian cũng không còn sống được bao lâu nữa."
Thấy Sở Mục chủ ý đã quyết.
Sở Tinh cũng chỉ có thể ngậm miệng, thế nhưng nàng ta vẫn không cam lòng.
Lúc rời đi, thấp giọng ra lệnh cho mấy tên quỷ sai canh giữ ở cửa:
"Đi tìm mấy tên phạm tội sắc giới ở bên trên, phục vụ nàng ta cho tốt."
"Sở Bạch Dao, ta muốn ngươi ch e c cũng ch e c không được yên ổn."
Nói đoạn, nàng ta như một con công thắng trận, cao ngạo đi theo sau Sở Mục.
Khi anh em nhà họ Sở chạy tới.
Liền nghe thấy Tạ Yến Khanh vốn dĩ ít nói đã mở miệng rồi:
"Giao nàng ấy ra đây."
Mặc Trường Uyên một thân huyền y nhuộm máu, cầm trường kiếm chỉ thẳng vào Tạ Yến Khanh:
"Đế quân, A Dao là vị hôn thê của ta."
"Nếu là nàng ấy đắc tội ngài, ta nguyện ý thay nàng ấy xin lỗi, ngày mai ta nhất định sẽ tới tận cửa bồi lễ xin lỗi."
So với dáng vẻ toàn thân đầy máu chật vật của Mặc Trường Uyên.
Tạ Yến Khanh không sứt mẻ mảy may, bạch bào không vướng chút bụi trần.
Chỉ là dáng vẻ lạnh mặt của chàng, còn lạnh hơn cả sông Vong Xuyên này ba phần.
Trong tay chàng cầm mảnh vỡ của miếng ngọc Tâm Hữu Linh Hy.
Bên trên quấn quanh hơi thở của địa phủ.
Chàng chính là lần theo hơi thở này tìm tới, không ngờ sẽ bị đứa con trai cả này của Thiên Đế chặn lại.
"Ta không thích nói nhảm, giao nàng ấy ra đây."
Nói xong, chàng niệm một cái pháp quyết, lại rơi lên người Sở Mục ở phía sau Mặc Trường Uyên.
Sở Mục không khống chế được quỳ xuống.
Hắn sắc mặt xanh mét, lại ngay cả sức lực để đứng lên cũng không có.
"Đế quân, A Dao là muội muội của ta, không biết nàng ấy có chỗ nào đắc tội với Đế quân, còn xin Đế quân thứ tội."
Ánh mắt Tạ Yến Khanh không dừng lại trên người Sở Mục lấy nửa phần, chỉ lạnh lùng quét qua xung quanh.
"Bản quân muốn tìm người, các ngươi chỉ cần giao người lên, chuyện khác không liên quan đến các ngươi."
"Nếu còn dám che giấu, bản quân sẽ san bằng địa phủ của các ngươi."
Sở Mục không nói lời nào, Sở Tinh ở một bên lo lắng nói: "Ca, huynh đang làm cái gì thế, muốn vì Sở Bạch Dao mà đắc tội Đế quân sao."
"Huynh mau nói đi."
"Nếu huynh không nói, vậy để muội nói."
Lời vừa dứt, Sở Tinh xông tới trước mặt Tạ Yến Khanh, như thể đang lập công mà tố cáo với chàng:
"Đế quân, vừa rồi huynh trưởng ta đã giáo huấn qua Sở Bạch Dao, nàng ta hiện tại đang ở hậu viện."
6
Dứt lời, bóng dáng Tạ Yến Khanh lập tức biến mất.
Sở Tinh lập tức lộ ra nụ cười đắc ý.
"Sao muội có thể nói vị trí của A Dao cho Đế quân biết?" Đây là lần đầu tiên Sở Mục nói lời nặng nề với Sở Tinh.
Sở Tinh thẹn quá hóa giận: "Huynh còn nói không phải thiên vị Sở Bạch Dao, nàng ta vừa rồi đều làm tổn thương muội như vậy, huynh còn giúp nàng ta nói chuyện."
Mặc Trường Uyên lúc này mới chú ý tới nàng ta đang đeo mạng che mặt.
Đang định tháo xuống, lại bị Sở Tinh từ chối: "Muội không muốn để dáng vẻ xấu xí nhất cho Trường Uyên ca ca xem, đợi thêm hai ngày nữa là có thể lành lại rồi."
"Muội nói mặt của muội là do A Dao làm bị thương, vì sao vết thương của muội lại có hơi thở của thanh U Minh Đao mà ta tặng muội."
Sở Mục được Mặc Trường Uyên nhắc nhở như vậy, mới chợt nhớ ra vết thương trên mặt Sở Tinh vương vấn hắc sát khí đặc trưng của U Minh Đao.
Thanh đao này là ba trăm năm trước hắn đích thân tặng cho Sở Tinh để phòng thân.
"Bạch Dao hiện tại là phàm nhân, làm sao có thể từ trong tay muội người có tu vi, đoạt lấy thanh đao này. Tinh Tinh muội nói thật đi, chuyện này rốt cuộc là như thế nào."
Sở Tinh vẫn còn đang giảo biện: "Chính là nàng ta. Là Sở Bạch Dao đố kỵ hôn sự của muội và Trường Uyên ca ca, thừa lúc muội không chú ý đã cướp đao rạch mặt muội. Các huynh đều không tin muội, ngược lại đi giúp nàng ta."
Nước mắt nàng ta nói đến là đến, nhào vào lòng Mặc Trường Uyên nghẹn ngào: "Trường Uyên ca ca, lẽ nào ngay cả huynh cũng không tin muội sao."
Mặc Trường Uyên đẩy nàng ta ra: "Vậy tại sao muội lại nói vị trí của Bạch Dao cho Đế quân biết."
"Là nàng ta đắc tội Đế quân, muội chỉ là không muốn các huynh bị liên lụy." Sở Tinh xoay người đi kéo lấy Sở Mục, "Ca, các huynh hôm nay làm sao vậy."
"Có phải Bạch Dao vừa xuất hiện, các huynh đều muốn hướng về phía nàng ta."
Sở Mục lại chưa từng có giây phút nào giống như bây giờ, cảm thấy Sở Tinh xa lạ đến vậy.
"Thanh U Minh Đao này là giấu trong tinh phách của muội, nếu muội không lấy ra, nó lại làm sao có thể bị Bạch Dao cướp mất."
"Tinh Tinh, muội từ khi nào cũng học được cách nói dối rồi."
Mặc Trường Uyên không có tâm trạng ở lại đây bầu bạn nói chuyện với bọn họ: "Ta đi xem Bạch Dao, không thể để Đế quân đưa nàng ấy đi được."
Nói xong, một cái lắc mình liền biến mất.
"Huynh trưởng, muội không cho huynh đi."
Lời vừa dứt, Sở Tinh liền bị đẩy ngã.
Sở Mục không quay đầu lại nhìn nàng ta lấy một cái, cũng đi theo sau lưng Mặc Trường Uyên.
Sở Tinh vừa khóc vừa cười, oán hận đáy mắt lại nặng trĩu: "Đi đi, các ngươi đều đi đi, để các ngươi chứng kiến xem, Sở Bạch Dao là hạng không biết xấu hổ như thế nào, bị những kẻ đó đùa giỡn."
7
Tiếng ồn ào xung quanh đánh thức ta.
Ta gian nan mở mắt ra, đập vào mắt là mấy gã nam nhân hèn hạ chưa từng gặp bao giờ.
Ánh mắt bọn chúng như mạng nhện dính dớp, dán chặt lên người ta.
"Là công chúa Sở Tinh bảo chúng ta chăm sóc các ngươi cho tốt."
Dứt lời, đôi bàn tay bẩn thỉu của bọn chúng vồ về phía ta.
Máu toàn thân ta nháy mắt xông lên đỉnh đầu, dốc hết sức bình sinh muốn phản kháng, cơ thể này sớm đã bị nghiệp hỏa thiêu đến suy yếu không chịu nổi, ngay cả sức lực giơ tay cũng sắp không còn.
Trong lúc cấp bách, tức đến mức cổ họng trào ra một ngụm máu tươi ngọt lịm.
Bọn chúng lại càng thêm đắc ý.
"Dù sao ngươi cũng sắp ch e c rồi, chi bằng làm hời cho mấy anh em chúng ta, công chúa Sở Tinh nói rồi, chỉ cần chúng ta hoàn thành mệnh lệnh của nàng ta. Sẽ cho chúng ta đầu thai vào chỗ tốt."
"Ngươi đừng trách ta, có trách, thì trách ngươi đắc tội người không nên đắc tội."