Nhóm dịch: trongtimcocau
Tình trạng: Đã hoàn thành
Cập nhật: 05/11/2025
Lượt xem: 5,619
Lượt theo dõi: 1
Tôi sống lại rồi, quay về đúng ngày tôi tỏ tình với Cố Tu Trúc.
Giữa tiếng reo hò ầm ĩ chói tai, anh ta nhìn tôi đang khóc đến sưng húp cả mắt, giọng điệu lạnh lùng như băng giá Siberia.
"Tô Vãn Tinh, dùng cái cách gây chú ý lố bịch này, cô thấy có ý nghĩa không?"
Dứt lời, anh ta đã quay đầu sang, ánh mắt rơi xuống Tần Ngữ Phi đang duyên dáng đứng bên cạnh, lập tức dịu dàng như nước mùa xuân.
"Ngữ Phi, cậu đợi tớ một lát, tớ xử lý xong phiền phức này sẽ đến ngay."
Anh ta quay lại nhìn tôi, mày chau lại đầy vẻ mất kiên nhẫn và dạy dỗ.
"Cô không thể học tập Ngữ Phi người ta, trầm tính một chút à? Có thời gian thì đọc thêm sách, nâng cao nội tâm, đừng có cả ngày trong đầu chỉ toàn mấy chuyện yêu đương vớ vẩn..."
Tôi phiền ch//ết đi được.
Thật đấy.
Cái miệng lải nhải không ngừng của anh ta, như một con ruồi ph//iền phức, cứ vo ve bên tai, còn che mất tầm nhìn của tôi nữa.
Tôi đột ngột đẩy mạnh anh ta ra, dùng hết sức bình sinh, lao về phía góc kh//uất bị đám đông lãng quên sau lưng anh ta, bổ nhào vào một vòng tay nóng rực và rắn rỏi.
"Chồng ơi..."
Tôi ôm ch//ặt người trong lòng, bao nhiêu t//ủi h//ờn và nhớ nhung dồn nén suốt hai kiếp, ngay khoảnh khắc này vỡ òa thành nước mắt, kh//óc đến x//é lòng.
Văn Dã mười tám tuổi vẫn còn sống, mùi hương nắng mai trên người cậu ấy không còn lẫn với mùi khói đặc và than ch//áy nữa.
Tốt quá rồi, mọi thứ... vẫn còn kịp.