SỰ NHẦM LẪN HẠNH PHÚC - CHƯƠNG 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
Hồi nhỏ nhà tôi rất nghèo, nghèo đến mức ngày nào tôi cũng lẩm bẩm: “Ước gì trên trời rơi xuống tiền.”
Cho đến khi gặp Kỳ Hạc.
Tiền trên trời rơi xuống là có thật.
Tôi và một cô gái khác cùng vào làm ở công ty của Kỳ Hạc.
Cô ấy tên là Khương Ninh, còn tôi tên là Giang Ngưng.
Cũng có chút duyên phận.
Khương Ninh mắt sáng long lanh, ngoại hình chỉ có thể gọi là thanh tú, dễ thương.
Nhưng cô ấy hoạt bát và nhiệt tình, cái gì cũng giành làm.
Giống hệt nữ chính siêng năng, cầu tiến trong tiểu thuyết.
Ngày cuối cùng của tháng đó, tổng giám đốc công ty Kỳ Hạc đột nhiên gọi các thực tập sinh mới vào làm tháng này đến văn phòng của anh.
Thế là, tôi và Khương Ninh đứng trong văn phòng Kỳ Hạc nhìn nhau.
Kỳ Hạc dựa vào chiếc ghế màu đen, lông mày sắc bén, cảm giác áp bức xung quanh anh ta nặng nề đến mức khiến người ta có cảm giác ngột ngạt.
Đây là khuôn mặt ngày nào cũng xuất hiện trên các tạp chí tài chính sao?
Cao quý, lạnh lùng, rực rỡ đến mức chói lòa.
Kỳ Hạc nhíu mày, ánh mắt qua lại giữa tôi và Khương Ninh, cuối cùng nhẹ nhàng dừng lại trên người tôi.
Ngay khi tôi đang nghi ngờ liệu mình có bị sa thải không, tôi đột nhiên nghe thấy tiếng lòng của Kỳ Hạc:
【Quên tên đối tượng nhiệm vụ rồi.】
【Hình như là Khương gì đó?】
【Nhưng nhìn cô bên phải này có vẻ xinh đẹp hơn, chắc là nữ chính.】
【Hơn nữa gia cảnh cô ấy còn nghèo một cách khó tin, đúng rồi, chắc chắn là cô ấy.】
Ừm.
Tôi là người ở bên phải.
Ngày cuối cùng của tháng Bảy, thật nực cười ,vì quá nghèo, tôi được chẩn đoán là nữ chính trong một câu chuyện về tổng tài bá đạo.
Tôi đã từng nghi ngờ mình bị ảo giác.
Nhưng tiếng lòng kỳ lạ của Kỳ Hạc lại càng lúc càng rõ.
Tôi cố giữ bình tĩnh, trong lòng không ngừng niệm "Phú cường, dân chủ, văn minh, hài hòa".
Giả thôi, tất cả chỉ là giả.
Đáng lẽ tôi phải biết làm thêm giờ nhiều sẽ khiến đầu óc hỏng hóc mà.
Khí thế của Kỳ Hạc dịu lại, dáng vẻ thoải mái: "Trong hai người, công ty chỉ có thể giữ lại một thôi."
"Giang Ngưng, em ở lại, người kia đi làm thủ tục nghỉ việc đi."
Tôi kinh ngạc nhìn Kỳ Hạc.
Tiếng lòng của anh ta mang theo một chút vui vẻ:
【Như vậy, cô ấy chắc chắn sẽ có ấn tượng tốt về mình.】
Không phải, anh giữ lại cả hai người thì tôi cũng có ấn tượng tốt mà.
Công ty to thế này mà chỉ giữ lại một người chỉ khiến tôi cảm thấy keo kiệt thôi...
Tôi quay đầu nhìn Khương Ninh.
Cô ấy mắt đầy vẻ không thể tin được, rưng rưng nước mắt, vừa tức giận vừa thất vọng.
Tôi do dự một chút, thử mở lời:
"Khương Ninh có năng lực làm việc mạnh hơn tôi..."
Nếu tiếng lòng tôi nghe được là thật, thì Khương Ninh và tôi đều có thể ở lại.
Nếu tiếng lòng là giả, thì tôi cũng chẳng cần làm việc nữa.
“Đầu óc không bình thường thì làm việc làm gì.”
Kỳ Hạc khẽ nhíu mày.
Tim tôi cũng treo lên.
Nhưng ngay sau đó anh ta lại giãn mày ra:
"Vậy thì giữ lại cả hai đi."
Ôi, hình như tôi thật sự có năng lực đọc suy nghĩ rồi.
Sau khi ra khỏi văn phòng Kỳ Hạc, Khương Ninh cắn môi nói với tôi:
"Cậu đừng có đắc ý, tôi sẽ trả lại những gì ngày hôm nay tôi phải chịu đựng"
Rồi nghênh ngang bỏ đi.
Thái độ kỳ lạ của cô ấy lạ thật đấy.
Nhưng dù gì đi nữa, tôi vẫn rõ rằng Khương Ninh mới là nữ chính tiểu thuyết. Còn tôi chỉ là một cô gái xinh đẹp nhưng quá nghèo.
Ban đầu tôi định chờ làm xong thủ tục chính thức thì sẽ nói cho Kỳ Hạc biết tôi không phải nữ chính. Khi đó có lẽ bồi thường nghỉ việc sẽ nhiều hơn.
Kết quả ngày hôm sau đi làm, Kỳ Hạc lại gọi tôi vào văn phòng, nói muốn tăng lương cho tôi.
Tôi vừa định từ chối.
Kỳ Hạc mắt hơi rủ xuống, ánh mắt lấp lánh:
"Tăng gấp đôi."
Tôi:
"Vâng, cảm ơn ạ."
Không dám tưởng tượng nổi đến lúc bị sa thải tôi sẽ nhận được bao nhiêu tiền.
Khương Ninh để chứng minh mình giỏi hơn tôi, mỗi ngày đều làm việc cật lực, chỉ thiếu ăn ngủ ở công ty.
Tôi nói với cô ấy:
"Khương Ninh, cuối cùng cậu cũng sống thành cái dáng vẻ mà tôi ghét nhất rồi."
Khương Ninh mặt mũi dữ tợn cắn một miếng bánh mì:
"Cậu cứ chờ xem, tôi nhất định sẽ cho mọi người biết ai mới là người giỏi nhất!"
Nhưng cô ấy có thể sẽ không bao giờ ngờ rằng, cô ấy thua tôi là vì nhà tôi nghèo hơn. Lòng vừa thấy cảm thương sự cố gắng của cô ấy, vừa hiểu được lòng ham được công nhận và vốn dĩ tôi cũng không quá bận tâm về việc thắng thua.
“Được, lần sau nhất định sẽ để cậu thắng.”
Ba ngày sau Kỳ Hạc lại gọi tôi vào văn phòng.
Mắt đen trầm tĩnh, nhìn tôi không nói gì.
Lại giở trò này...
Tiếng lòng của anh ta vang lên đúng lúc:
【Sao tiến độ nhiệm vụ vẫn không nhúc nhích?】
【Đã gặp mình rồi mà.】
【Yêu mình chẳng phải nên đơn giản như hít thở thôi sao?】
Ha ha. Anh ta bị điên rồi.
Một lúc sau, Kỳ Hạc nhẹ giọng nói:
"Giang Ngưng, năng lực của em rất mạnh, vừa hay thư ký của tôi đã nghỉ việc rồi, em tiếp nhận công việc của cô ấy đi."
Tiếng lòng của anh ta lại là một câu chuyện khác:
【Có thể là hai lần gặp trước thời gian quá ngắn, ấn tượng chưa đủ sâu sắc.】
【Làm thư ký ngày nào cũng đối diện với mình, thế này khó mà không yêu được chứ?】
Anh ơi, bớt điên lại đi.
Nhưng tôi nói:
"Vâng, cảm ơn Kỳ tổng đã đề bạt."
Do dự một giây đều là thiếu tôn trọng tiền bạc.
Chỉ là thư ký của anh ta đứng một bên nhìn có vẻ như trời đất đang sụp đổ.
Cô ấy hình như không biết mình đã nghỉ việc.
Một người làm công thật đáng thương.
Không sao, chờ tôi chính thức nghỉ việc thì cô ấy vẫn có thể quay lại.
Sau khi Khương Ninh biết tôi trở thành thư ký tổng giám đốc, trời cũng sụp đổ.
Cô ấy run rẩy chỉ vào tôi lâu như cả nửa ngày, cuối cùng "oa" một tiếng khóc chạy đi.
Tôi chẳng biết mình có làm nữ chính tức đến mức bị sao không...
Nhưng không sao, chờ mọi chuyện sáng tỏ.
Khương Ninh có thể sẽ giẫm lên tôi và tát vào mặt tôi một cách mạnh mẽ. nghĩ thôi đã thấy rùng mình.
Sau khi trở thành thư ký của Kỳ Hạc, mỗi ngày tôi rất bận!
Bận đến mức không có thời gian nhìn Kỳ Hạc một cái.
Anh ơi, rốt cuộc anh muốn theo đuổi người ta bằng cách kỳ quái gì vậy?
Tôi không chịu nổi nữa, không nhịn được hỏi anh:
"Kỳ tổng, thủ tục chính thức của tôi còn bao lâu nữa mới xong?"
Kỳ Hạc ngẩng đầu khỏi hợp đồng:
"Một tháng."
Tôi than một tiếng:
"Lâu thế ạ?"
Thời gian tôi làm trâu làm ngựa còn lâu thế này sao!
Nhưng tiếng lòng của Kỳ Hạc lại không nghĩ vậy:
【Cô ấy muốn làm thư ký của mình đến thế sao?】
Tôi thấy khóe môi anh ta nở một nụ cười mờ mịt, não tôi teo lại.
Nhưng ngay sau đó vẻ mặt anh ta lại lập tức trầm xuống:
【Sao tiến độ nhiệm vụ vẫn là không?】

Kỳ Hạc nhíu mày nhìn tôi.
Ha ha, tôi cũng không rõ nữa.
Nửa tháng sau, Kỳ Hạc nhìn tiến độ nhiệm vụ không nhúc nhích bắt đầu suy tư.
Anh ta đột nhiên hỏi:
"Em thích gì?"
Miệng tôi trực tiếp thốt ra không suy nghĩ:
"Tiền."
Không khí hơi ngưng lại.
Hỏng rồi, làm gì có nữ chính nào thích tiền?
Con ma nghèo như tôi cuối cùng cũng lộ đuôi rồi...
Tiếng lòng của Kỳ Hạc mang theo vài phần chấn động:
【Nữ chính thật đặc biệt!】
【Không giống những nữ chính khác không thích tiền!】
Hả?
Cái này cũng được sao?
Kỳ Hạc chuyển khoản cho tôi, rất nhiều tiền.
Tôi run rẩy chỉ vào Kỳ Hạc.
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo