Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày 8 tháng 5, mười tám tuổi.
[Trong lớp có một nữ sinh rất giỏi, gia thế rất tốt, không học hành mấy nhưng thành tích luôn nằm trong top một trăm toàn khối.
Cô ấy rất thích cười, còn hơi kiêu căng, nhưng thực ra tính cách rất tốt.
Thực ra... nên tả cô ấy là "thích làm trái lẽ thường"?
Ừ, như vậy chuẩn xác hơn.
Cô ấy luôn cười rất thuần khiết, cuộc sống chưa từng tạo áp lực cho cô ấy, không phải người cùng một thế giới với tôi.
Tên cô ấy là Tưởng Mạn.
Tưởng Mạn.
Mạn Mạn...
He he, gọi liền nghe cũng khá hay.
Ánh trăng không sáng không tối mơ màng, cơn gió không ấm không lạnh chậm rãi.
Chậm rãi đến muộn, Mạn Mạn... đến muộn?]
Ngày 21 tháng 3, mười chín tuổi.
[Hôm nay giờ thể dục, Tưởng Mạn lại tập chạy ngắn. Trong quãng đường 50 mét mất 8 giây, tóc cô ấy tung lên 6 lần.
Nhưng hình như cô ấy không phát hiện quần mình bị đỏ.
Xung quanh đường chạy toàn là con trai, ánh mắt mọi người đều không đúng, nhưng không ai chịu nói ra chuyện này.
Tôi đột nhiên thấy tâm trạng rất tồi, lúc đó nghẹn một hơi, chạy đến siêu thị nhỏ trong trường mua cho cô ấy một gói băng vệ sinh.
Lần đầu tiên mua thứ này, đặt trong túi áo đồng phục nóng ran.
Chạy về sân thể dục, có vẻ cô ấy đã biết rồi.
Hai cô gái vây quanh cô ấy, cố gắng che chắn trước, rồi giúp cô ấy nghĩ cách.
Tôi bước qua, lấy đồ ra đặt vào tay cô ấy.
Cô ấy kinh ngạc nhìn tôi, ánh mắt sáng rực, như ánh trăng.
Tôi dứt khoát cởi cả áo khoác đồng phục đưa cho cô ấy, bảo cô ấy che vào.
Sau đó, cô ấy đỏ mặt chạy đến cảm ơn tôi.
Sau khi tan học, khóe miệng tôi cứ nhếch lên không ngừng.
Ừm, cô ấy khá đáng yêu.
Ra khỏi cổng trường, tôi chuẩn bị đến quán làm thêm, thấy cô ấy ngồi trên một chiếc xe sang vẫy tay chào tôi.
Cô ấy hét to: "Tống Đàm Dã!"
Cô ấy cười cong mắt.
Đó là tài xế nhà cô ấy đang đón cô ấy về.
Cả đêm đó, gió đêm mang theo hơi lạnh mùa xuân rét buốt, cứ như nỗi khổ từ cuộc sống và công việc còn cay đắng hơn những gì nếm trải trước đây.]
Ngày 5 tháng 10, hai mươi tuổi.
[Gặp lại cô ấy ở đại học, không ngờ tôi vào Đại học Thanh Hoa, cô ấy vào Học viện Mỹ thuật Thanh Hoa, cô ấy cười tràn đầy sức sống chào tôi.
Cô ấy còn nói đùa, tôi mới là sinh viên ưu tú chính thống, còn cô ấy là đi vào bằng con đường không bình thường.
Cô ấy hỏi tôi: "Tống Đàm Dã, có bạn gái chưa?"
"Em vì anh mà đến, anh biết không?"
Cô ấy mặc chiếc áo khoác một vạn bảy, đó là học phí, sinh hoạt phí và tiền thuốc gửi cho bà của tôi trong một năm.
Tôi có hay không có bạn gái? Tôi nên trả lời thế nào đây.]
Ngày 7 tháng 7, hai mươi mốt tuổi.
[Gần đây cô ấy thường đến thăm tôi.
Ngoài cô ấy, còn có một cô gái khác tên Triệu Nam chạy đến tiếp xúc tôi.
Triệu Nam là bạn thân của cô ấy, cũng là một học bá nhà nghèo như tôi, năm nay có hai suất học bổng, chúng tôi mỗi người nhận một suất.
Triệu Nam khác Tưởng Mạn, cô ấy cũng vừa học vừa làm như tôi, lén lút đứng bên cửa sổ đọc sách trong lúc rảnh rỗi làm việc.
Vị trí cô ấy đứng rất đẹp, ánh nắng chiếu lên tóc cô ấy, làm mặt cô ấy đỏ ửng.
Ánh mắt cô ấy nhìn tôi mang theo dã tâm và tính chiếm hữu.
Tôi cảm thấy, chúng tôi mới là người cùng một thế giới.
Đều thông minh và kiêu ngạo, kiêu ngạo đến mức gần như tự phụ.]
Ngày 1 tháng 5, hai mươi bốn tuổi.
[Tôi tốt nghiệp sau khi chọn khởi nghiệp, mấy năm nay làm ăn khá tốt.
Tôi luôn không ở bên Triệu Nam, cô ấy không đồng ý với tôi, nhưng sự quấn quýt của chúng tôi cũng chưa từng dừng lại.
Có một thời gian, tôi luôn không kìm được nhìn trộm Mạn Mạn.
Tôi tưởng mình yêu Triệu Nam, thích sự thông minh, độc lập của Triệu Nam, bị cái cảm giác xa mà gần, gần mà xa đó hấp dẫn.
Nhưng khi đêm khuya thanh vắng, tôi mới biết những cảm xúc không thể kiểm soát đó, mới là tiếng nói chân thật nhất trong lòng.
Tôi muốn Tưởng Mạn nằm trong vòng tay tôi, tôi muốn cô ấy ở bên tôi, tôi không kìm được đưa chìa khóa nhà cho cô ấy.
Tôi vừa không đồng ý, lại vừa không từ chối cô ấy.
Bởi vì tôi không muốn thua chính mình, nhưng cuối cùng lại không kìm được thua chính mình.]