Sự Phản Bội - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Huống hồ, tôi và Triệu Nam quen nhau như thế, cô ta rốt cuộc có bị ép buộc đến đây hay không, lẽ nào tôi không biết sao?

Quả nhiên, nhà tôi xảy ra chuyện.

Tống Đàm Dã làm rất sạch sẽ, nhưng đã có ánh mắt của Triệu Nam, làm sao tôi có thể không hiểu ?

Triệu Nam và Tống Đàm Dã đã thỏa thuận, cô ta ra mặt nhận lỗi, hắn đồng ý làm một chuyện cho cô ta.

Ngay cả khi chuyện đó, sẽ làm tổn thương gia đình tôi.

...

Tống Đàm Dã phá hỏng hai vụ làm ăn của nhà tôi.

Trớ trêu thay, bố mẹ tôi không muốn cầu xin hắn giúp đỡ, cả hai đã thế chấp gia sản, vay một khoản tiền lớn từ ngân hàng.

Nhưng cuối cùng, khoản tiền cứu mạng này lại bị đối tác cuốn đi.

Bố mẹ tôi bước vào ngõ cụt.

Lần cuối cùng mẹ gọi điện đến nói: "Mạn Mạn, con ở nước ngoài có ổn không? Phải học hành chăm chỉ, gặp được chàng trai mình thích thì hãy dũng cảm một chút, đừng vì sợ nghẹn mà bỏ ăn nhé."

Giọng bố tôi hơi nghẹn lại, giật lấy điện thoại: "Con gái ngoan, phải hạnh phúc nha!"

Họ cúp máy.

"Bố? Bố? Mẹ!"

Tôi điên cuồng gọi lại, trong lòng có dự cảm chẳng lành.

Sau đó tôi nhận được một khoản tiền đủ để tôi hoàn thành việc học ở nước ngoài.

Ngày tôi về nước, điều chờ đón tôi không chỉ là tin tức công ty bố mẹ phá sản thanh lý, mà còn là tin thi thể họ được vớt lên bờ.

Tôi khóc đến ngất xỉu bên bờ sông.

Khi tỉnh lại, Tống Đàm Dã đang nắm tay tôi trong phòng VIP của bệnh viện, hốc mắt hắn đỏ hoe: "Xin lỗi Mạn Mạn, anh không biết... anh không biết sẽ như vậy, anh nghĩ đó chỉ là hai vụ làm ăn nhỏ, anh luôn có thể bù đắp lại cho chú dì.

"Cả đời này anh chỉ làm hai chuyện sai. Một là lúc đáng lẽ phải kiểm soát bản thân nhất, lại chọn buông thả, kết quả lại mất em.

"Chuyện còn lại là tin lầm Triệu Nam, nghĩ rằng mình rất thông minh, mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát, kết quả lại hại chết người em yêu quý nhất.

"Anh chỉ ti tiện một lần trong sự nghiệp, mà đã phạm sai lầm lớn như vậy. Mạn Mạn, em hận anh đi, anh tự làm tự chịu!"

Tôi mở to mắt, ngây dại nhìn trần nhà, giọng khản đặc, khóc không thành tiếng: "Anh ra ngoài!"

Tống Đàm Dã còng lưng, tiều tụy đi mấy tuổi, hắn ra ngoài, Triệu Nam không mời mà đến.

Cô bạn thân nhất ngày xưa, giờ đã trở thành kẻ thù.

Triệu Nam sơn móng tay đỏ tinh xảo, thản nhiên ngồi đối diện tôi, giống như vô số lần cô tq từng nhẹ nhàng nói chuyện điểm số với tôi, cao cao tại thượng.

"Mạn Mạn, cậu biết không? Tớ từng đặc biệt ghen tị với cậu. Cậu là con cưng trong nhà, bố mẹ yêu thương, gia đình hòa thuận, dù cậu không chuyên tâm học hành, yêu đương rầm rộ, người nhà cũng chưa từng trách mắng nửa lời.

"Nhưng tớ thì khác, nhà tớ nghèo, chỉ cần không học tốt, tớ sẽ chẳng có gì cả.

"Hồi còn rất nhỏ, tớ từng ghét cậu. Nhưng cậu coi tớ là bạn, cậu tốt với tớ như thế, nên sau này tớ cũng tự nhủ, nhất định phải tốt với cậu."

"Tống Đàm Dã là người cậu thích, tớ không thể cướp. Vì cậu, tớ có thể kiềm chế tình cảm của mình, nhưng tớ từ bỏ tình yêu, cuối cùng tớ lại nhận được gì? Mọi người quay lưng, bạn bè mất, người yêu cũng mất. Nếu tất cả đã mất hết, tớ còn giữ lời hứa mình đã tự hứa với cậu để làm gì?" Cô ta nói rồi khóc, sau đó lại cười ha hả.

"Tớ học hành thông minh, muốn khiến cậu không vui cũng rất dễ dàng. Tớ chỉ muốn cậu có được thì phải có mất, gây ra hậu quả này tớ cũng rất hối tiếc, nhưng tớ không hối hận..."

Tôi tức giận run rẩy, cầm ấm nước trên bàn đập vào đầu cô ta.

Nụ cười hung dữ của Triệu Nam ngừng lại, máu lập tức chảy ra như suối.

Trán nàng vỡ một lỗ, máu nhuộm nửa khuôn mặt.

Cô ta cười không ngừng: "Cậu cứ trút giận hết đi, giận đủ rồi tớ không còn nợ cậu và chú dì nữa."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo