Ta bị một tiểu hồ ly biết nói tiếng người bắt cóc về Thanh Khâu - Chương 9

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tiểu hồ ly đang ngồi chồm hổm trên tường xem náo nhiệt cũng gãi đầu bối rối.

Mấy con hồ ly ngoài cửa thì chẳng khác gì ta, tròng mắt đảo tới đảo lui, trên trán như thể viết rõ bốn chữ to: Ta muốn hóng chuyện.

Nam chính trong cuộc lại nhanh chóng lạnh mặt: “Ồ.”

Ánh mắt hắn băng lãnh như sương tuyết: “Ngươi quay về thì liên quan gì đến ta?”

“Nơi này không chào đón ngươi, mời đi, không tiễn.”

Sơ Lý Du liếc nhìn đám người trong sân, nhàn nhạt phất tay:

“Tất cả lui ra cho ta.”

Lần này, các trưởng lão không còn coi lời hắn như gió thoảng bên tai, đồng loạt phối hợp rút lui.

Chỉ có nữ tử áo trắng vẫn đứng yên bên cửa.

Dường như nàng ta chẳng hề để tâm đến thái độ tệ bạc của Sơ Lý Du, vẫn dịu dàng mỉm cười nhìn hắn: “Vậy… ta sẽ lại đến vào hôm khác.”

Sơ Lý Du hất tay áo, thô bạo dùng pháp lực đóng sầm cánh cửa lại.

Hắn liếc lên tiểu hồ ly đang ngồi trên tường: “Ngươi, đưa Mạn Mạn về.”

Khi đi ngang qua ta, hắn hơi dừng bước.

“Xin lỗi, để họ làm phiền đến ngươi.”

“Thượng lộ bình an. Cáo từ.”

Tạm biệt sao?

Ngây thơ quá rồi.

Ta còn chưa ăn xong dưa cơ mà.

Làm gì có chuyện tạm biệt dễ dàng như thế.

Ta và tiểu hồ ly liếc mắt nhìn nhau, lập tức tâm linh tương thông, hiểu ngay ý đối phương.

Nó làm bộ đưa tiễn ta ra cửa, rồi quay đầu lén đưa cho ta một khối linh thạch ẩn khí.

Chúng ta lén theo dõi Sơ Lý Du suốt một tuần.

Không có chuyện gì xảy ra.

Cuộc sống hằng ngày của hắn cứ như được copy paste: xử lý công vụ trong tộc, tu luyện, ngủ.

Không vui chơi giải trí, không giao du xã hội. Một con hồ ly ẩn cư chính hiệu.

Ta nghĩ mãi không hiểu, đường đường là thủ lĩnh Thanh Khâu, đại yêu tu vi thâm hậu như hắn...

Tại sao lại sống như thể nửa chân đã bước vào quan tài vậy nhỉ?

Ta hỏi tiểu hồ ly: “Hắn không có bằng hữu à?”

Tiểu hồ ly chống cằm, vẻ mặt trầm ngâm: “Trước kia thì có.”

Ngay lúc ta tưởng rằng sắp nghe một câu chuyện bi thương, nó lại lật mặt bằng hai móng tay: “Sau này bọn họ đều có thê tử rồi.”

“Có thê tử rồi thì còn ai chơi với một lão ế như hắn chứ.”

Nó thở dài một hơi: “Nhà ta cái gì cũng có, chỉ thiếu một nữ chủ nhân thôi.”

Dứt lời, nó lập tức dán ánh mắt tha thiết về phía ta.

“Người xem, tiểu thúc ta có nhan sắc, có tài lực, có quyền thế, có cả dáng người.”

“Lên được triều, xuống được bếp.”

“Điều quan trọng nhất là: tác phong sống đoan chính, giữ mình trong sạch.”

“Người nghĩ xem, ở thế giới loài người đốt đuốc cũng khó tìm được người như thế!”

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo