Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1.
Tháng thứ hai bị đ//ày vào lãnh cung, ta bảo Tứ Hỉ trồng đầy cúc vàng trong lãnh cung.
Cả lãnh cung vàng rực rỡ đến mức suýt thì không qua nổi “kiểm duyệt”.
Đang lúc ta suy nghĩ hay là dứt khoát gọi thêm hai tiểu quan đến, để câu chuyện này càng không thể qua nổi “kiểm duyệt”, thì Bệ hạ Tiêu Kỳ Cảnh giá lâm lãnh cung.
Hắn đứng ở cửa thấy ta đang múa kiếm ch//ém cúc vàng, theo phản xạ lùi lại một bước, trông có vẻ còn muốn che che "cúc hoa" của mình.
Ta: "......"
Chẳng phải là lần trước lúc luyện kiếm, ta không để ý đến sự xuất hiện của hắn, lỡ đ//âm một kiếm vào m//ông hắn thôi sao?
Hắn đã đ//ày ta vào lãnh cung một tháng lẻ một ngày rồi, vẫn còn th//ù dai như vậy!
Sao bảo đế vương lòng dạ bao la thiên hạ cơ mà, sao thiên hạ của hắn chỉ to bằng cái m//ông thôi vậy?
Khi ta đang o//án h//ận thầm r//ủa hắn, hắn đã điều chỉnh lại biểu cảm, bước vào lãnh cung lần nữa, nhìn ta hỏi: "Hoàng hậu biết mình sai ở đâu chưa?"
Sai thì biết rồi, nhưng không muốn nhận lắm.
Tạ Họa Thư ta đây, dẫu gì cũng là con nhà tướng, cha ta là Trấn Quốc đại tướng quân lừng lẫy tiếng tăm, nương ta là phó tướng của cha ta.
Tâm nguyện từ nhỏ của ta là, hoặc tung hoành sa trường, hoặc chiến đấu trên giường... à không, hoặc tiêu d//ao giang hồ, tóm lại là càng phóng đ//ãng không bị ràng buộc càng tốt.
Tung hoành sa trường thì tạm thời không cần đến ta, mấy năm nay, biên giới phía nam Đại Lương được cha nương ta trấn giữ kín như bưng, quốc thái dân an, không cần đ//ánh gi//ặc. Thế là, ta nghĩ mình sẽ đi tiêu d//ao giang hồ trước.
Kết quả, người còn chưa ra khỏi kinh đô, giữa đường lại lòi ra một Tiêu Kỳ Cảnh.
Hắn nhất quyết đòi tiễn ta, k//éo ta uống r//ượu ừng ực, rồi ừng ực ra chuyện.
Ra chuyện thế nào à, tửu lượng của ta không tốt, ai ngờ tửu lượng của hắn còn kém hơn ta. Uống xong, lúc cả hai tỉnh lại, thì đã thấy mình tr//ần như nhộng nằm trên cùng một chiếc giường. Chiếc giường đó còn rất khó trèo lên, tên là “long sàng”.
Sau đó, Thái hậu, Thái phi, các quan văn võ đều đồng loạt biết chuyện ta và Tiêu Kỳ Cảnh đã ngủ với nhau.
Thái hậu phán: "Canh Tạ Họa Thư cho ai gia, tuyệt đối không được để nó mang long th//ai bỏ trốn."
Thái phi phán: "Canh Bệ hạ nghiêm ngặt một chút, đứa nhỏ đó nhìn là biết không chịu trách nhiệm rồi!"
Các quan văn võ lập tức hùa theo: "Thần phụ nghị."
Thế là, hai bọn ta bị nhấn đầu é//p thành thân.
Cuộc hôn nhân này cả hai đều không muốn, vốn là đôi bạn trời đ//ánh chơi với nhau từ lúc còn tắm t//ruồng, đột nhiên trở thành phu thê, cú đả kích này đối với cả hai đều khá lớn.
Cho nên, vào ngày thành thân, để chơi xỏ hắn, ta đã cho người thay lớp áo l//ót bên trong hỉ phục của hắn thành áo liệm.
Hắn cũng không chịu thua kém, để chơi xỏ ta, hắn sai người làm lớp //lót bên trong khăn trùm đầu của ta thành màu trắng.
Ngay tại hôn lễ, hai bọn ta suýt nữa thì đ//ánh nhau, nhưng cũng chẳng khá hơn là mấy, lúc phu thê giao bái, ta cố ý tiến lên một bước, d//ập đầu thật mạnh khiến trán hắn u một cục lớn.
Cuối cùng, thay vì nói là được đưa vào đ//ộng phòng, chi bằng nói là đ//ánh nhau vào động phòng, đoạn đường ngắn ngủi mà hai đứa ta đã c//ấu x//é nhau mười hiệp.
Vì vậy, cuối cùng đương nhiên là không có đ//ộng phòng.
Ngày thứ ba sau khi thành thân, ta càng nghĩ càng tức, càng tức càng nghĩ, bèn ra ngự hoa viên luyện kiếm, sau đó, đã xảy ra chuyện đâm kiếm vào m//ông hắn.
Giờ phút này, ta nhìn Tiêu Kỳ Cảnh, Tiêu Kỳ Cảnh nhìn ta. Hắn đang đợi ta xin lỗi, ta "hừ" một tiếng, ta đây nào có khác gì, cũng đang đợi hắn xin lỗi ta.
Ta đường đường là một hiệp nữ tiêu d//ao tự tại, giờ lại trở thành Hoàng hậu bị trói tay trói chân, chẳng lẽ hắn không có trách nhiệm sao?
Hai đứa ta giằng co một lúc, Tứ Hỉ thấy cả hai đều không nhúc nhích, với nguyên tắc quyết gây thêm ph//iền phức cho chủ tử, liền đẩy ta một cái.
Ta không ngờ nó còn có chiêu này, lảo đảo một cái, ngã nhào về phía Tiêu Kỳ Cảnh. Tiêu Kỳ Cảnh chắc cũng không ngờ ta làm sai không những không nhận lỗi, mà còn dám h//ành h//ung. Vì vậy hắn không kịp né, bị ta đè ngã thẳng cẳng.
Lại vì quán tính, sau khi đ//è ngã hắn, môi ta đã hôn lên môi hắn.
Nhưng đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là ta vừa hôn hắn, một tia s//ét đ//ánh xuống đỉnh đầu.
Tiếp đó, ta nhìn thấy khuôn mặt của chính mình phóng đại trước mắt mình.
Ta: "?"
Ta: "!"
Ta: "......"
Chuyện gì thế này?
2.
Một khắc sau, khi ta và Tiêu Kỳ Cảnh cùng đứng dưới mái hiên trú mưa, không thể không chấp nhận một sự thật.
Hai đứa ta đã bị hoán đổi linh hồn.
Thế là, khung cảnh quay trở lại một khắc trước, hắn nhìn ta, ta nhìn hắn.
Chính xác mà nói, là hắn nhìn chính hắn, ta nhìn chính ta.
Giây lát, ta đã chấp nhận hiện thực, nhếch mép cười, hỏi với ý đồ x//ấu: "Còn muốn ta nhận sai nữa không?"
Hắn chắc là đã nhớ lại những chuyện điên rồ mất trí mà ta đã làm trong những năm qua, kinh hãi mở to mắt, liếc nhìn sau lưng ta một cái, với nguyên tắc "hảo hán không ngại thiệt trước mắt", liền qu//ỳ xuống dập đầu với ta.
Dập đầu thật.
Tiếng "bịch" khi hắn qu//ỳ xuống khiến ta giật nảy mình.
M//ẹ nó, đó là đầu gối của ta đó!
Nhưng hắn nào quan tâm đó có phải đầu gối của ta hay không, còn lết bằng đầu gối tiến về phía trước, ôm lấy đùi ta, bắt đầu dập đầu lia lịa, vừa dập đầu vừa gào: "Bệ hạ, thần thiếp sai rồi, thần thiếp nguyện ý qu//ỳ dưới mưa một canh giờ."
Ta: "?"
Hắn biết nhận thua từ bao giờ vậy?
Chẳng lẽ hắn cậy mình đang dùng thân thể của ta, muốn làm chuyện gì đó h//ại người không lợi mình sao?
Chưa đợi ta kịp phản ứng, hắn đã đứng thẳng dậy, xông ra sân qu//ỳ trước một chậu cúc vàng. Rõ ràng hắn nhận sai rất ngoan ngoãn, nhưng không hiểu sao, ta luôn có ảo giác mình bị hắn g//ài b//ẫy.
Ta đang nghi hoặc thì sau lưng vang lên giọng nói giận dữ của Thái hậu: "Tiêu Kỳ Cảnh, ngươi muốn lật trời rồi phải không!"
Ta: "!!!"
Ta thật sự bị hắn g//ài rồi.
Thái hậu và nương ta là bạn thân tri kỷ, bà luôn muốn có một nữ nhi, kết quả chỉ sinh được tên ngh//ịch t//ử Tiêu Kỳ Cảnh. Nương ta vừa hay phải ra ch//iến tr//ường, mang theo ta không t//iện, nên đã giao ta cho Thái hậu chăm sóc.
Vì vậy, Thái hậu đối xử với ta còn tốt hơn cả đối với Tiêu Kỳ Cảnh.
Hồi nhỏ, hễ ta nhìn trúng thứ gì của Tiêu Kỳ Cảnh, dù là viên kẹo hắn đang ăn, Thái hậu cũng không cần suy nghĩ, trực tiếp giúp ta moi kẹo từ miệng Tiêu Kỳ Cảnh.
Bây giờ, ta lại dám bắt “ái nữ" của bà qu//ỳ dưới mưa.
Ta e là ta "toang" rồi.
Ta vội vàng xoay người đỡ Thái hậu, giải thích: "Mẫu hậu, Người nghe con ngụy biện..."
Thái hậu tức giận vỗ một phát vào sau gáy ta: "Còn dám ngụy biện, đầu tiên là dám giấu ai gia đày Họa Thư vào lãnh cung, bây giờ còn bắt Họa Thư qu//ỳ, ngươi cũng qu//ỳ luôn cho ta!"
Ta: "......"
Ta còn muốn ngụy biện, thì thấy Tiêu Kỳ Cảnh nức nở nói: "Mẫu hậu, là nhi thần không đúng trước, Bệ hạ phạt nhi thần là điều nên làm."
Ôi trời, hắn vừa nói câu này, Thái hậu càng giận hơn.
Thế là, ta không còn cơ hội ngụy biện, bị Thái hậu một cước đá ra giữa trời mưa, phạt quỳ một canh giờ.
Tiêu Kỳ Cảnh đứng bên cạnh Thái hậu, nũng nịu nói: "Mẫu hậu, như vậy không tốt lắm đâu ạ."
Ta: "......"