Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong căn phòng nhỏ chưa đầy mười mét vuông, một góc ít người biết đến, bọn họ yêu nhau lén lút, không để lại dấu vết cẩn thận bảo vệ người mình yêu.
Hai người nằm trên chiếc giường hơi chật chội, một đôi tình nhân si tình tựa sát vào nhau, giữa mùa đông lạnh giá, trái tim bọn họ chưa một khắc nào ngừng đập vì đối phương.
Căn phòng ẩm ướt, tràn ngập tình yêu, ấm áp lạ thường, mùa đông này không quá khó khăn, cảm giác an toàn kín đáo là bằng chứng tình yêu của cô dành cho anh, hai trái tim đã nhiều lần hòa quyện, không thể tách rời.
Hiện tại là một giờ sáng, đôi tình nhân vừa nằm xuống đang thở đều đặn.
Cô dùng đầu ngón tay phác họa đường nét gương mặt người yêu, muốn khắc ghi anh vào lòng, lướt qua sống mũi, chóp mũi, khóe môi, chưa kịp cử động, khóe môi cô đã cong lên, Tần Tư Niên cầm lấy ngón tay khiến anh ngứa ngáy, hôn một cái.
Trì Tuế: "Lần này anh phải đi bao lâu?"
Tần Tư Niên: "Nửa tháng, khoảng chừng đó."
Trì Tuế nghe anh nói ra thời gian, mũi cô cay xè, chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều cũng không sao, cô không muốn mỗi lần gặp người yêu mình lại đau như cắt, từng vết máu đỏ tươi không ngừng kích thích Trì Tuế, cô muốn nói anh hãy tự bảo vệ mình, nhưng anh mỗi ngày đều sống cuộc sống "lưỡi dao liếm máu".
Giữa cô và Tần Tư Niên làm gì có chuyện "hẹn gặp lại ngày mai".
Điều bọn họ có thể làm chỉ là không ngừng gần gũi, không ngừng hòa quyện, trong những đêm không tên, cuồng nhiệt yêu đương, trước mỗi bình minh đến, nói hết những lời muốn nhắn nhủ cho nhau trong cuộc đời này.
Tần Tư Niên: "Tuế Tuế thích hoa gì?"
Trì Tuế: "Hoa mai."
Tần Tư Niên: "Tại sao?"
Trì Tuế: "Giống anh vậy."
Kiên cường sau bão tuyết.
Qua mùa đông này, trời ngày càng nóng hơn, thời gian bọn họ bên nhau ngày càng ít đi.
Dù không thấy rõ mặt nhau nhưng vẫn có thể chạm vào anh – Người mà cô ngày đêm nhung nhớ, Trì Tuế không còn sợ hãi nữa, hết lần này đến lần khác lại gần, toàn tâm toàn ý cảm nhận đối phương đồng thời lại sợ hãi bình minh.
Ngón tay cái lướt qua lồng ngực anh, nơi đó gồ ghề, cảm nhận được sự ghê rợn của nó, vết sẹo trên người Tần Tư Niên, quá trình hình thành nó in đậm trong ký ức Trì Tuế, từng tấc từng tấc chạm vào, từng cảnh tượng trong quá khứ đều hiện lên trước mắt.
Đầu thu, chập tối, Trì Tuế bị người ta dí súng vào người, sợ đến mức thần trí hoảng loạn, một người đàn ông chưa từng gặp mặt đã đỡ cho cô viên đạn đáng lẽ phải ghim vào cơ thể cô.
Một vệt máu lớn tuôn ra, thấm ướt chiếc áo sơ mi xanh, khi đó bầu trời như được nhuộm đỏ bởi máu anh, như thể đang tuyên bố với cả thành phố rằng Tần Tư Niên anh anh hùng đến nhường nào.
Trì Tuế: "Anh còn đau không?"
Tần Tư Niên siết chặt bàn tay đang đặt trên eo cô, khẽ hôn lên dái tai cô, hơi lắc đầu.
Tần Tư Niên: "Năm sau, anh sẽ cưới em."
Trì Tuế khẽ hôn lên cằm anh, khóe môi cong lên, giọng điệu nhẹ nhàng, nụ cười không kìm nén được: "Em cảm thấy chúng ta đã là vợ chồng rồi."
Tần Tư Niên: "Chưa đủ, đợi nhiệm vụ kết thúc, anh muốn đứng dưới trời quang yêu em."
Trì Tuế ngẩng đầu nhìn thẳng vào tình yêu không thể phớt lờ trong bóng tối, từng chút từng chút tiến tới, cô hôn lên đôi môi anh, nhẹ nhàng như chuồn chuồn chạm nước.
Trì Tuế: "Tư Niên, em đợi anh, bình an trở về cưới em."
Mong mùa đông chóng qua.
Mong những người yêu nhau bạc đầu không lìa xa.
Chiếc giường hẹp dựa vào cửa sổ, bên ngoài có gió, thỉnh thoảng thổi vào trong phòng, lướt qua tai Trì Tuế, không ngừng nhắc nhở cô, mùa đông này kéo dài đến vô tận.
Trì Tuế ôm anh chặt hơn một chút, miệng lẩm bẩm: "Lạnh quá."
Tần Tư Niên đang mơ màng buồn ngủ, tưởng cô gọi mình, anh mơ màng đáp: "Anh đây."
Lúc này, tuyết rơi ngoài cửa sổ, lướt qua những cành mai lạnh giá, đọng trên cành, những chấm trắng lốm đốm, cố gắng đâm sâu vào rễ cây.
Mất rễ, cành mai lạnh giá ấy sẽ không còn lý do để tồn tại.
Gió qua, hoa rơi, ở một nơi không dấu chân người, rải đầy "vết máu".
Trong khoảnh khắc bị sự trắng trong bao phủ.
Trước khi trời sáng, Trì Tuế cảm nhận hơi ấm cuối cùng từ trán anh, sau đó không còn cảm nhận được nữa, cô nắm chặt bàn tay, giữ lấy hơi ấm còn sót lại đặt lên ngực, cảm nhận nhịp đập chưa bao giờ ngừng lại.
Trên chăn vẫn còn vương vấn mùi hương của anh, khác biệt với hương thơm thanh khiết, nhiều hơn mùi đất, hòa quyện với hơi ấm của gió tuyết mang về.
Đây là mùa đông thứ ba bọn họ yêu nhau.
Là đêm thứ một trăm chín mươi sáu Trì Tuế ở bên Tần Tư Niên.
Hơn một nghìn ngày không được ghi lại.
Cái trắng xóa ngoài cửa sổ khiến cô không thể mở mắt, ánh sáng xuyên vào trong phòng, chiếu lên mặt cô, một hàng nước mắt nóng hổi lăn xuống, rơi vào hơi ấm còn sót lại của Tần Tư Niên.
Đợi thêm chút nữa, đợi thêm chút nữa.
Lặp đi lặp lại, lặp đi lặp lại.
Trời sáng rồi.
Mùa đông, ngôi chùa bị tuyết lớn bao phủ, Trì Tuế mặc chiếc áo khoác lông vũ dày cộp, bước từng bước nặng nề, tiếng chuông gió vang bên tai.
Trên đỉnh lư hương có chút tuyết đọng, khói hương thoắt ẩn thoắt hiện ban ngày, nhìn xuống dưới, có ông lão bước đi run rẩy, mỗi bước chân lún sâu, đi lại khó khăn, tóc ai cũng bạc trắng lại lấm tấm những hạt tuyết cùng màu, khó có thể phân biệt.
Trì Tuế nhìn ông ấy đến xuất thần.
Tần Tư Niên già rồi cũng sẽ như vậy sao?
Tần Tư Niên nhất định phải bạc đầu nha.
Cô lấy lại tinh thần, đi về phía trước, bước vào trong.
Phật rũ mắt, Trì Tuế quỳ trước tượng Phật, đối mặt với thần Phật, mong Phật có thể nhìn thấy tấm lòng thành kính của cô.
Hai tay chắp lại, cầu nguyện trời cao.
"Con lạy Phật từ bi, cầu trời thương xót, che chở người con yêu, không bệnh không tai ương không khổ đau, cả đời thuận lợi, con nguyện cả đời tin kính!"
Trì Tuế quỳ lạy thành kính, cô cúi đầu, một lúc lâu sau vẫn không ngẩng lên, đôi mắt cách mặt đất chỉ vài centimet, không hổ thẹn với lòng, không hổ thẹn với trời đất.
Chỉ có lỗi với anh.