THÁI HẬU ĐÀO TẨU - Chương 13

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Hoàng hậu siết chặt nắm tay, chân mày nhíu lại. Nàng đứng lên đỉnh thang, thò đầu ra ngoài quan sát. Một lúc sau nàng nhảy xuống: "Ta có cách."

Nàng kéo ta và Quý phi vào trong phòng. Nàng cầm lấy cây nến đang cháy trên giá: "Còn nhớ kiếp trước ta làm gì không?"

Quý phi chỉ vào cây nến: "Tội phạm phóng hỏa?"

Hoàng hậu gật đầu, vẻ mặt càng thêm kiên định: "Đốt cung điện, khiến Hoàng đế không vào được, chúng ta thừa cơ loạn lạc mà đi."

Ta quay người lấy một ngọn nến, châm vào rèm cửa. Ngọn lửa bén lên khung cửa sổ, nổ lách tách rồi bùng lên rực rỡ, tượng trưng cho ánh sáng và tương lai. Ba người nhìn nhau, trong mắt đều phản chiếu ánh lửa.

"Chúng ta cùng đi đi."

Hoàng hậu và Quý phi lần lượt đi châm những vật dễ cháy khắp nơi. Mùa đông khô hanh, thêm chút gió nhẹ, cả tòa cung điện lập tức biến thành biển lửa. Chúng ta nấp ở phía sau điện. Chẳng mấy chốc nghe thấy tiếng kêu la kinh hãi ngoài cửa, rồi rất nhiều người xông vào. Là thị vệ và thái giám cứu hỏa, chạy tới chạy lui hô hoán. Cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.

Từ ngoài tường rào có bốn năm cao thủ nhảy vào, đưa cả ba chúng ta đi.

Đến khi gặp được Lục Hồi, chúng ta đã ra khỏi kinh thành. Hắn cưỡi ngựa từ đằng xa phi tới, dừng lại bên cạnh xe ngựa của chúng ta. Ta vén rèm xe lên cảm ơn hắn. Lục Hồi khẽ nhíu mày, giọng đầy tổn thương: "Cô có biết nhận được thư của cô, ta đã buồn thế nào không? Cô thà chết cũng không chịu gả cho ta sao?"

Ta không đáp lời hắn, chớp chớp mắt hỏi: "Ngươi nói ta cưới ngươi là có thể về nhà, có phải lừa ta không? Nhiệm vụ ta nhận phải thỏa mãn hai điều kiện cơ mà."

Lục Hồi chẳng hề thấy bối rối vì bị vạch trần, ngược lại thần sắc càng thêm thong dong: "Nhưng ta không có ác ý. Cô và ta vốn dĩ là một cặp. Cô gả cho ta, nếu muốn về nhà, ta giành lấy vị trí đó cho cô cũng không phải chuyện gì khó khăn. Còn nếu người không muốn ta động đến ngai vàng của hắn, ta cũng chẳng có tâm địa đó."

Ta thở dài, cười bất lực: "Ta biết ngay mà, ta không về nhà được."

Ta nhìn về phía xa xăm: "Đã như vậy, cần gì phải cứ phải ở bên ngươi, hay ở bên ai cơ chứ?"

Lục Hồi nắm dây cương, theo ánh mắt ta nhìn về phía xa: "Vậy cô muốn đi đâu?"

Ta cong môi cười khẽ: "Đi du ngoạn sơn thủy cùng các chị em."

Quý phi từ phía sau chen ra, vẫy vẫy tay với Lục Hồi: "Ba chị em chúng ta đời đời không quên đại ân của Nhiếp chính vương!"

Hoàng hậu vén rèm cửa sổ, lộ ra nửa khuôn mặt, nhỏ giọng nói: "Đa tạ Vương gia."

Lục Hồi ngồi trên ngựa, cúi đầu cười nhạt.

"Đêm qua cung điện Thái hậu bốc hỏa, Thái hậu đã băng hà. Hoàng hậu và Thải nữ vì hầu hạ Thái hậu lúc lâm chung nên cũng táng thân trong biển lửa." Hắn kẹp chân vào bụng ngựa, con ngựa bắt đầu sải bước, từ từ đi xa dần. Lục Hồi không quay đầu lại, giơ tay lên vẫy vẫy roi ngựa:

"Đi đi, các người tự do rồi!"

Bánh xe ngựa lại bắt đầu lăn tròn. Ta, Quý phi và Hoàng hậu chen chúc trong chiếc xe ngựa nhỏ bé này, nhưng lại cảm thấy đất trời bao la, con đường phía trước rộng thênh thang.

"Đi đâu trước đây? Hàng Châu hay Dương Châu?"

"Tây Hồ hay Sấu Tây Hồ?"

"Sao toàn là Tây Hồ thế, không thể là Đông Hồ sao?"

"Đông Hồ ở đâu?"

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo