Thái Tử Ca Ca Đừng Sủng Ái Ta - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

1


Lần đó, tại yến tiệc trong cung, ta uống rượu say, liền mượn tạm thiên điện của Phượng Nghi Cung để nghỉ ngơi.


Ngày hôm sau tỉnh lại, ta cảm giác thấy trên người dính nhớp khó chịu, hẳn là đêm qua ra nhiều mồ hôi. Nha hoàn bên người lại không thấy đâu, không ai giúp ta xử lý.


Chỉ là, sao cảm thấy mùi trên người có chút kỳ quái.


Cứ như không phải mùi rượu.


Ta nhíu mày, đưa tay chạm vào vết dính trên người, rồi đưa lên mũi ngửi thử xem là thứ gì.


Đúng lúc đó, Thái tử ca ca từ ngoài điện bước vào.


Hắn dùng ánh mắt thâm trầm nhìn chằm chằm ta, sau đó ôn hoà nói: 


"Vãn Vãn, mẫu hậu gọi nàng."


Ta vội vàng chỉnh trang lại y phục: 


"Ta lập tức đi ngay."


Hắn lại đưa tay ấn ta ngồi xuống, tầm mắt như có như không quét qua cổ áo ta: 


“Không vội, đi tắm rửa trước đã."


Ta thuận theo ánh mắt hắn nhìn xuống, liền phát hiện nơi bị y phục che khuất có một mảng xanh tím.


"Ê? Sao lại có vết bầm?"


Yết hầu Tạ Cảnh Sơ khẽ động: 


"Đêm qua, lúc về tẩm cung, nàng bị ngã một cú."


Ta không nghĩ nhiều, chỉ gật đầu rồi xoay người đi tắm rửa, thay y phục.


Lúc tắm rửa ta phát hiện trên người ta đều là dấu vết xanh tím.


Ngay cả mặt trong đùi cũng bị.


Ngã đến mức này, nhưng lại chẳng cảm thấy đau chút nào.


Lúc đó, ta liền cảm thấy kỳ quái.


Nguyên do, căn bản không phải ngã!


Thế nhưng… Dù cho ai ai cũng biết tương lai ta sẽ là Thái tử phi, thì Thái tử ca ca xưa nay vẫn luôn giữ lễ nghiêm cẩn với ta.


Sao hắn có thể làm loại chuyện này?


[Nữ nhân ngoan, sao không nhúc nhích? Mau uống đi!]


[Muội muội không phải là sợ rồi chứ, đừng sợ đừng sợ, nam chủ sẽ rất ôn nhu.]


[Ha ha ha ha đúng vậy đúng vậy rất ôn nhu, tin ta, nếu nói dối thì hôm nay ta tự phạt ba ly trà sữa]

.]


[Lầu trên, không phải ngươi đang thưởng cho mình đó chứ?]


Từ sau khi ta cập kê, mẫu thân đã bắt đầu dạy ta về chuyện phu thê.


Những gì cần hiểu, ta đều hiểu, đương nhiên cũng nghe ra được đám phát ngôn không biết xấu hổ này đang nói gì.


Bảy ngày bảy đêm……


Tai ta nóng bừng.


Như vậy… Chẳng phải sẽ hỏng mất sao.


Thái tử ca ca là người đoan chính, sao có thể như vậy.


Không nhìn xem, rõ ràng là ta đã tính kế để câu dẫn hắn rồi hay sao! Hắn sao có thể chủ động trước được!

Ta tính đem những lời này coi như gió thoảng bên tai.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo