Thái Tử Ca Ca Đừng Sủng Ái Ta - Chương 14

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tạ Cảnh Sơ bật cười, đôi mắt cong cong: 


“Ừm, ta nhớ rồi.”


Ta hài lòng gật đầu, rồi chợt nhớ tới mục đích chính của ta hôm nay.


Giả vờ say không được, ta đành hỏi thẳng:


“Vì sao chàng không chịu cưới ta?”


Cái kiểu tình trạng hiện tại — không cưới mà ở cùng nhau — chẳng khác gì ngoại tình. Nhưng kinh thành ai mà không biết ta và hắn dính nhau như hình với bóng. Còn gọi gì là bí mật nữa?


Tạ Cảnh Sơ cụp mắt, thấp giọng nói:


“Ta chỉ có một suy nghĩ rất mãnh liệt… Nếu không cưới nàng, nàng sẽ dùng đủ mọi cách câu dẫn ta. Ta… Ta muốn thử cảm giác ấy một chút.”


Ta: …?


Cái lý do trời ơi đất hỡi gì vậy?


“Chỉ vậy thôi?”


Hắn không trả lời, còn né tránh ánh mắt ta.

Hắn có chuyện giấu ta!


Ta túm lấy cổ áo hắn, ép hắn nhìn thẳng:


“Nói thật. Còn chuyện gì nữa?”


Tạ Cảnh Sơ im lặng hồi lâu, rồi nhẹ nhàng ôm ta vào lòng, giọng khàn khàn như chứa đựng nỗi u sầu tích tụ từ rất lâu:


“Vãn Vãn, nếu sau khi công lược thành công, nàng sẽ rời đi sao? Quay về thế giới của nàng… Liệu nàng có còn nhớ ta không?”



Ta ngẩn người: 


“Cái gì cơ?”


[Nữ chính là người công lược sao?]

[Kịch bản không hề nhắc tới chuyện đó mà?]


Đừng nói người xem, ngay cả bản thân ta còn không biết!


“Tạ Cảnh Sơ, chàng đang nói cái gì vậy?”


Ta hoang mang thật sự.


Hắn nhìn ta, giọng như đã hiểu hết:


“Không cần giấu ta, ta biết rõ mọi thứ.”


Ta: ?


“Ta có giấu gì đâu? Chàng đang nói cái quỷ gì vậy?”


Bình luận của người xem lúc này mới giải thích cho ta hiểu — cái gọi là "người công lược" là có hệ thống, có nhiệm vụ. Chỉ cần kết hôn với nam chính là có thể rời khỏi thế giới này.


Ta chỉ vào chính mình, cực kỳ nghiêm túc:


“Từ nhỏ đến lớn ta có thay đổi gì không?”


Chàng lắc đầu.


“Vậy thì đúng rồi!


Từ nhỏ ta đã đi theo sau mông hắn mà lớn lên.

Công lược gì chứ, người công lược phải là linh hồn nhập vào thân thể người khác.


Ta thì từ nhỏ tới lớn ngốc ngốc như vậy. Lớn đầu rồi mà vẫn chạy theo hắn không rời, làm toàn chuyện mất mặt. Người lớn làm sao làm mấy trò đó được?”


Ta ôm hắn, nghiêm túc nói:


“Ta không có hệ thống nào hết, không có nhiệm vụ gì hết. Ta sinh ra và lớn lên ở đây.

Đây là thế giới của ta. Người thân của ta, bạn bè của ta, người ta yêu… Đều ở đây.”


Gió thu lành lạnh, ánh trăng mỏng như nước,

Ta ôm người ta yêu nhất trong đời — Tạ Cảnh Sơ, nói với hắn tình yêu của ta.

Trong đêm thu dài thăm thẳm, có ánh sáng lặng lẽ rót xuống từ vầng trăng đang cháy, dịu dàng bao phủ lấy đôi ta.

 

9

 

Ta kết hôn.

 

Người kích động hơn cả ta lại là Tiểu Thu.

 

Nàng rưng rưng nước mắt, giọng run run:

 

“Tiểu thư, cuối cùng chúng ta cũng hoàn thành nhiệm vụ rồi! Không ngờ phương pháp này thật sự hiệu quả! Ta đi trói Đại Ngưu ca ca nhà bên cạnh đây!”

 

Khoan đã, dừng một chút.

 

Hóa ra ngươi ngóng trông kết quả của ta chẳng phải vì quan tâm tiểu thư nhà mình, mà là vì chờ cơ hội đi trói nam nhân nhà bên?

 

“Tiểu Thu…” 

 

Ta nắm tay nàng, cảm xúc dâng trào nói, 

 

“Tháng sau lương của ngươi không còn đâu.”

 

Lần này nàng thật sự òa khóc:

 

“Tiểu thư, người thật vô tình vô nghĩa!”

 

Ta cười nghiêng ngả:

 

“Hì hì.”

 

[Ha ha ha Tiểu Thu đáng thương quá, muội muội này phải đánh một trận mới được!]

 

[Đại Ngưu ca ca nhà bên là ai thế, đẹp trai không?]

 

[Là một hán tử to cao lực lưỡng, cơ bụng tám múi, Tiểu Thu nhớ cẩn thận, trói người không khéo lại bị trói ngược đó nha.]

 

[Yên tâm đi, Đại Ngưu ca ca cũng thích Tiểu Thu lắm, chỉ là thẹn quá không dám nói thôi, ai ngờ Tiểu Thu chơi lớn muốn trói luôn người ta!]

 

Dù ta đã khấu trừ lương của Tiểu Thu, nhưng sau đó vẫn âm thầm dúi tiền riêng cho nàng.

 

Nàng lập tức vui vẻ trở lại, phấn khởi giúp ta chỉnh sửa lại áo cưới, đúng chất nha hoàn thân tín số một.

 

[Lần đầu tiên thấy cảnh thành thân kiểu cổ đại thế này, người đông quá!]

 

[Chứ còn sao nữa, tưởng là kết hôn ở nhà nhỏ chắc? Muội muội là Thái tử phi đó! Đại hôn phải bận rộn nhiều ngày, long trọng là cái chắc.]

 

Sau khi bái tổ tiên, thay đồ, đến lễ nghênh đón.

 

Lễ quan dắt tay ta bước ra ngoài.

 

Tạ Cảnh Sơ đứng giữa đám người tấp nập, ánh mắt vẫn nhìn ta không rời.

 

Đúng lúc ấy, mặt trời ló rạng, ánh sáng buổi sớm rọi xuống Trường An phủ kín tuyết trắng—là trận tuyết đầu mùa cũng là cuối cùng của năm nay.

 

Tuyết rơi giữa ngày hôn lễ.

 

Cả thành Trường An sáng bừng lên như đang chúc phúc cho đôi ta.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo