Nhóm dịch: trongtimcocau
Tình trạng: Đã hoàn thành
Cập nhật: 29/11/2025
Lượt xem: 5,124
Lượt theo dõi: 1
Nhân lúc anh ngủ say, tôi đã lén hôn trộm một cái.
Thế nhưng anh đột nhiên mở mắt, giọng nói đầy vẻ mê hoặc: "Hôn thêm cái nữa được không?"
Tên tôi và tên anh phát âm khá giống nhau.
Tôi là Trình Kình Ngữ, còn anh tên là Trần Cảnh Dữ.
Tiết học chung đầu tiên ở đại học, chúng tôi tình cờ học cùng một giảng viên.
Khi thầy điểm danh sớm hai phút, thấy gọi tên anh trước.
"Trần Cảnh Dữ."
Đó là tiết học đầu tiên ở đại học, môn Tư tưởng đạo đức, một lớp lớn gồm sinh viên nhiều chuyên ngành khác nhau học chung.
Tôi đến lớp từ sớm, chọn một chỗ ngồi ở giữa.
Trong phòng đã kín một nửa chỗ, còn hai phút nữa mới bắt đầu vào học nhưng thầy đã bắt đầu điểm danh.
Nghe thấy cái tên "Chenjingyu", tôi theo phản xạ đứng bật dậy hô: "Có".
Vị giáo sư già nhìn tôi, rồi lại nhìn danh sách trong tay, nhíu mày, có vẻ như đang tức giận.
"Tiết đầu tiên của năm học mà đã học hộ rồi sao? Thế nào? Định học thay cho cậu ta cả kỳ hả? Giới tính còn chẳng khớp. Định qua mặt tôi đấy à?"
Giáo sư già tỏ vẻ đau lòng nhức óc, giọng điệu cũng trở nên nghiêm khắc hơn.
Ánh mắt của cả giảng đường đổ dồn về phía tôi, nóng rực, khiến mặt tôi đỏ bừng trong nháy mắt.
Tôi cố gắng giữ khuôn mặt đỏ bừng, mấp máy môi định giải thích.
"Em..."
Nhưng đột nhiên ánh mặt tôi dừng lại ở trước cửa giảng đường, ở đó xuất hiện một bóng dáng cao ráo.Mang o phông ngắn tay, quần thể thao, giày thể thao, sạch sẽ và tươi mát, đẹp trai cứ như bước ra từ trong truyện tranh vậy.
"Trần Cảnh Dữ, có."