Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1
Tôi sắp chết rồi.
Ngay trong ngày Lý Chi Chi và vị hôn phu của tôi, Tần Trí đính hôn, tôi bị tai nạn xe.
Nói chính xác hơn thì là “vị hôn phu cũ”.
Bởi vì ba ngày trước, Tần Trí đã kéo tay Lý Chi Chi đứng trước mặt tôi và nói:
“Tô Diệp, tình yêu là chuyện không thể miễn cưỡng. Trước đây anh từng nghĩ sẽ thuyết phục bản thân yêu em, nhưng thật sự là không thể.”
Lý Chi Chi khi ấy nước mắt lưng tròng nhìn tôi:
“Chị Tô Diệp, em xin lỗi.”
Cô ta rất xinh đẹp, kiểu dịu dàng mong manh khiến người ta khó lòng trách mắng. Chỉ cần mở miệng là nước mắt lăn dài trên gò má.
“Nhà họ Lý nuôi em nhiều năm, em thật lòng biết ơn. Nhưng em và A Trí yêu nhau thật lòng… Em không thể nhường anh ấy cho chị được.”
Tôi lặng lẽ nhìn họ, nghĩ bụng mấy chuyện này không nên tìm tôi để khóc than.
Nhà họ Lý và nhà họ Tần là liên hôn thương mại, nếu muốn hủy hôn thì nên tìm người lớn trong nhà mà nói.
Nhưng nghĩ lại thì, cha tôi và anh trai tôi chắc chắn sẽ đứng về phía Lý Chi Chi.
Quả nhiên, tối hôm đó khi mọi chuyện được nói ra, anh tôi, Lý Chi Hằng không hề nhíu mày lấy một cái, lập tức đồng ý.
“Chi Chi cũng là thiên kim nhà họ Lý,” anh tôi cười nói, “Liên hôn giữa nhà họ Lý và nhà họ Tần, ai cưới cũng như nhau thôi, tiệc đính hôn cũng không cần hủy, đến hôm đó để Chi Chi đến là được.”
Vậy là chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, vị hôn phu của tôi đã trở thành vị hôn phu của Lý Chi Chi.
Cô ta sẽ mặc chiếc váy lễ tôi tự tay thiết kế, trong ngày mà tôi đã tỉ mỉ chọn lựa, bước từng bước đến bên người mà tôi từng yêu sâu đậm.
Họ thậm chí còn ép tôi đến hiện trường để chứng kiến lễ đính hôn.
Nhưng mà tôi không còn cơ hội đó nữa rồi.
Trước mắt tôi là một màu đỏ máu.
Chỉ có thể nghe lờ mờ những tiếng ồn ào vội vã và tiếng còi xe cấp cứu vang vọng.
Vậy cũng tốt.
Tôi mệt mỏi thở ra một hơi, thậm chí trong lòng còn thấy nhẹ nhõm như được giải thoát.
2
Trong bệnh viện, linh hồn tôi lơ lửng trên cao, lặng lẽ nhìn các bác sĩ y tá bận rộn quanh giường bệnh nơi thân xác tôi nằm.
“Bệnh nhân không bị thương bên ngoài nghiêm trọng, nhưng ý thức sinh tồn rất yếu. Liên lạc được với người nhà chưa?”
Y tá cầm điện thoại của tôi, tìm thấy người liên hệ khẩn cấp đứng đầu trong danh sách.
Đôi mắt cô ấy sáng lên: “Tìm được rồi, đây là số của anh trai bệnh nhân.”
“Xin chào, tôi là—”
Bên kia thậm chí chưa để cô ấy nói hết câu đã cười lạnh thành tiếng:“Lý Tô Diệp, em đang ở đâu?”
“Ngày đính hôn của Chi Chi mà em cũng muốn gây chuyện cho mọi người không vui à? Em tưởng không có mặt là sẽ khiến Chi Chi xấu hổ sao?”
Giọng anh ta lạnh lùng, ngữ điệu đầy châm chọc: “Tần Trí không thích em, em có làm gì cũng vô ích. Anh khuyên em…”
Chưa kịp nói xong, cô y tá đã sực tỉnh, luống cuống cúp máy.
Vẻ mặt bác sĩ nghiêm trọng: “Tình trạng bệnh nhân rất nguy kịch.”
Phòng cấp cứu lại rối loạn thêm lần nữa.
Còn linh hồn tôi trên cao lại cảm thấy mệt mỏi, nặng nề đến không chịu nổi.
Tôi liên tục nhắc nhở bản thân:
Chẳng phải mày đã sớm biết rồi sao?
Mày chỉ là một vai phụ trong quyển tiểu thuyết này, để làm nền cho Lý Chi Chi tỏa sáng.
Những người xung quanh mày, sinh ra đã là để yêu thương Lý Chi Chi.
Mày làm gì đi chăng nữa, bọn họ cũng chỉ nhìn thấy một mình cô ta.
Rõ ràng mày đã biết hết rồi, vậy thì sao còn đau lòng?
Những câu hỏi và trách móc dồn dập trào đến, như muốn nuốt chửng lấy tôi.
Ngay khi tôi sắp bị bóng tối nuốt trọn, một giọng nói trong trẻo vang lên giữa không trung: “Lý Tô Diệp——”
Y tá chặn người thanh niên lại trước cửa phòng bệnh, đánh giá anh ta từ đầu đến chân: “Anh là anh trai bệnh nhân à?”
Người thanh niên khựng lại một chút, như chợt hiểu ra điều gì, rồi nổi giận mắng lớn: “Ai là thằng anh khốn kiếp không phân rõ phải trái của cô ấy chứ! Cô nói với cô ấy, Trình Tại Hà đã quay về rồi! Nếu cô ấy không ngủ nổi thì đứng dậy đi, tôi sẽ đưa cô ấy quay về giành lại mọi thứ!”
Trình, Tại, Hà?
Trong đầu óc mơ hồ hỗn loạn của tôi, sau một lúc lục lọi, cuối cùng cũng nhớ ra cái tên ấy.
Nhưng sao anh lại quay về?
3
Thật ra ban đầu, quan hệ giữa tôi và Lý Chi Hằng rất tốt.
Nhưng rồi Lý Chi Chi xuất hiện.
Khi ấy cô ta còn chưa mang họ Lý, cụ thể họ gì thì tôi không nhớ rõ.
Chỉ nhớ cô gái mười sáu tuổi ấy trông yếu ớt như một nụ hoa run rẩy trong gió.
Cô ta rụt rè nép sau lưng cha tôi, rón rén quan sát tôi và Lý Chi Hằng.
Cha tôi cười làm lành với tôi và anh ta: “A Hằng, Tô Diệp… Đây là Chi Chi, con gái của một người bạn cũ của cha. Tháng trước mẹ con bé làm việc quá sức mà qua đời, trong nhà chẳng còn ai chăm sóc, cha đưa con bé về sống cùng các con cho có bạn, được không?”
Tôi còn chưa nói gì, Lý Chi Hằng đã cướp lời cười lạnh:
“Họ Trương kia, ông còn định giả vờ đến bao giờ? Ai chẳng biết hồi mẹ tôi còn chưa mất, ông đã qua lại với mối tình đầu rồi.”
Anh ta cúi đầu nhìn Chi Chi, ánh mắt lạnh lẽo: “Con bé này mà là con của bạn cũ ư? Rõ ràng là đứa con riêng của ông với tiểu tam ấy chứ gì?”
Sắc mặt Chi Chi lập tức tái nhợt.
Cha tôi bị nói trúng tim đen, môi mấp máy một lúc lâu mới cất tiếng:
“A Hằng, sao con có thể nói cha như vậy…”
Lý Chi Hằng nhếch môi: “Có phải hay không trong lòng ông tự hiểu rõ. Đến cơm mềm còn không biết ăn thế nào, tôi thật sự khinh thường ông.”
Nói xong, anh ta liếc nhìn cô gái đang run rẩy, quay người đi thẳng lên tầng không ngoái đầu lại.
Chúng tôi không thích Chi Chi, nhưng cũng không thể đuổi cô ta đi.
Vì tôi còn chưa đủ tuổi vị thành niên, Lý Chi Hằng cũng chỉ vừa mới vào tập đoàn, toàn bộ cổ phần vẫn đang do cha tôi tạm quản lý.
Chúng tôi chưa đủ tư cách phản đối.
Sáng hôm sau, khi ăn sáng, cha tôi ngỏ ý muốn cho Chi Chi đổi họ thành họ Lý.
Lý Chi Hằng lập tức quăng đũa.
“Ông đừng có quá đáng! Con riêng của ông thì mang họ Trương đi, đừng làm bẩn họ mẹ tôi!”
Chi Chi bị anh ta dọa sợ đến phát run, nước mắt không ngừng rơi.
Nhưng Lý Chi Hằng chỉ lạnh lùng nhìn cô ta, không hề có chút thương xót nào.
Tôi tin chắc, lúc đó Lý Chi Hằng giống hệt tôi, thực sự ghét bỏ cô gái xa lạ này.
Chỉ là tôi không biết, Chi Chi lại là nữ chính trong một quyển tiểu thuyết “nữ chính được cả thế giới yêu thương”.
Không ai có thể mãi mãi chán ghét cô ta.
Bao gồm cả Lý Chi Hằng.