Thanh mai trúc mã không bao giờ phản bội nhau - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

10

 

Cuối cùng, tôi vẫn chọn kể hết những chuyện đã xảy ra trong mấy năm nay cho Trình Tại Hà nghe.

 

Khi kể xong, qua cửa sổ phòng bệnh đã có thể nhìn thấy một vầng trăng non mỏng manh.

 

Rodrigo nằm gục trên ghế sofa, ngủ ngon lành.

 

Tôi quay sang nhìn Trình Tại Hà đang mang vẻ mặt nghiêm trọng, gằn từng chữ một: “Trình Tại Hà, tôi cảm thấy, vụ tai nạn xe của tôi không phải là ngoài ý muốn.”

 

Ánh mắt anh lập tức sắc bén, nhanh chóng ngẩng đầu nhìn tôi.

 

Tôi lại uống một ngụm nước:

 

“Tai nạn xảy ra ngày 12 tháng 6, nhưng xe của tôi được kiểm tra và bảo dưỡng định kỳ. Ngày 10 tháng 6, chú Vương đã đưa xe tôi đến đại lý 4S để bảo dưỡng.”

 

“Thế mà chỉ hai ngày sau, xe lại bị mất phanh. Trình Tại Hà, tôi không thể tin là chuyện này không có gì mờ ám.”

 

Trình Tại Hà nhíu chặt mày: “Em nghi ngờ... chú Vương?”

 

“Tôi không biết chắc. Cho nên tôi muốn quay lại nhà họ Lý một lần nữa để thử thăm dò chú ấy, hơn nữa… Tôi còn để quên một thứ quan trọng ở đó, nhất định phải lấy lại.”

 

Nghe vậy, Trình Tại Hà bỗng nhiên hăng hái hẳn lên:

 

“Muốn điều tra người hả?” Anh kéo Rodrigo từ trên sofa dậy, chỉ vào người đang ngái ngủ kia nói: “Rodrigo là dân chuyên nghiệp đấy. Trước từng làm cho <The Sun>, về mảng chuyển nhượng thì đúng là như giấy vệ sinh thật, nhưng trong chuyện đào tin scandal cầu thủ thì khỏi nói, chuẩn không cần chỉnh, được công nhận là cấp T0 trong ngành. Em cứ nói đi, cần gì thì cứ giao cho anh ta.”

 

Rodrigo cuối cùng cũng tỉnh táo lại, không vui mà phản bác: “Cái gì mà giấy vệ sinh… Đó là do chuyên gia bên tôi phân tích kỹ lưỡng đấy chứ. Rõ ràng là do mấy cầu thủ các cậu cứ lăng nhăng lung tung…”

 

Dù nói thế, nhưng Rodrigo vẫn nhận lời giúp tôi điều tra.

 

Anh ta hơi cúi người, làm một động tác vái chào nửa mùa đầy phong cách: “Được phục vụ một tiểu thư xinh đẹp như cô, đúng là vinh hạnh của tôi. Xin hãy đợi tin tốt từ tôi.”

 

11

 

Tôi không bị thương nặng nên chỉ cần nằm viện nghỉ ngơi mấy ngày là được bác sĩ cho xuất viện.

 

Nhưng Trình Tại Hà cứ khăng khăng không cho tôi động tay động chân gì, anh tự đi làm thủ tục xuất viện, còn dặn Rodrigo tìm công ty chuyển nhà để giúp tôi dọn hành lý.

 

Người đáng ra phải bận rộn nhất là tôi lại rảnh rỗi vô cùng, cứ thế đi dạo loanh quanh hành lang không mục đích.

 

Đúng lúc ấy, phía sau tôi vang lên tiếng “ting” của thang máy mở cửa.

 

Còn chưa kịp quay lại, tôi đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc:

 

“Chi Chi nhà ta nhìn thì mong manh yếu đuối vậy thôi, chứ thật ra cơ thể khỏe mạnh lắm… Ê, Tần Trí, tôi giao cho cậu một cô em gái vừa ngoan vừa khỏe mạnh thế này, cậu mà dám phụ lòng nó, tôi tuyệt đối không tha cho cậu đâu đấy.”

 

Tôi sững người nhìn lại, thấy Lý Chi Hằng đang nở nụ cười dịu dàng, tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài mềm mượt của Lý Chi Chi.

 

Bên cạnh Lý Chi Chi yếu ớt như liễu trước gió, là cha tôi và Tần Trí.

 

Ánh mắt tôi lướt qua tờ chẩn đoán trên tay họ, rồi thấy nụ cười mờ nhạt trên mặt từng người, tôi lập tức đoán được, bọn họ đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe trước hôn nhân cho Lý Chi Chi.

 

Họ cũng rất nhanh phát hiện ra sự hiện diện của tôi, lập tức khựng lại.

 

Cả đám người lặng lẽ đứng chắn trước mặt Lý Chi Chi.

 

“Em tỉnh lúc nào vậy?” Lý Chi Hằng lên tiếng trước, nhíu mày hỏi.

 

Tần Trí cũng nói gần như cùng lúc:“Lý Tô Diệp, cô còn theo đến tận đây? Chuyện cô không đến buổi tiệc đính hôn hôm đó, bọn tôi đã không truy cứu nữa rồi. Nhưng cô đừng có tiếp tục bám lấy tôi nữa, giữa chúng ta là không thể.”

 

Tôi khoanh tay lại, lạnh lùng nhìn họ một lượt: “Tôi phải làm rõ một việc. Tôi đến bệnh viện này không phải vì theo dõi các người. Tôi thấy trong người không khỏe nên tới đây kiểm tra sức khỏe.”

 

“Còn nữa… Tần Trí, tôi nhắc cho anh nhớ, là anh lén lút qua lại với Lý Chi Chi sau lưng tôi. Từ lúc tôi phát hiện đến giờ, chúng ta chỉ mới gặp đúng một lần hôm nay. Tôi bám anh khi nào? Trong giấc mơ hoang tưởng của anh à?”

 

Tần Trí nghẹn lời, một lúc sau mới phun ra được mấy từ: “Đúng là miệng lưỡi sắc bén, vẫn y như hồi cấp ba, chẳng thay đổi gì cả.”

 

Lý Chi Hằng kéo anh ta lại: “Cậu nói nhảm với nó làm gì.”

 

Anh ta quay sang tôi, lạnh lùng: “Em ở đây cũng đúng lúc lắm. Chuyện dự án đó, anh đều biết cả rồi. Nếu em còn chút lương tâm, không muốn phá hủy tâm huyết cả đời của mẹ, thì sớm rút lui đi. Anh sẽ sắp xếp người mới tiếp nhận.”

 

Tôi sửng sốt một chút, sau đó mới nhận ra anh ta đang nói đến dự án tôi từng theo sát trước khi xảy ra tai nạn.

 

Nhà tôi làm trong lĩnh vực thiết kế thời trang.

 

Nửa năm trước, Tần Thị có đặt một đơn hàng, yêu cầu thực hiện cả một bộ sưu tập quần áo thể thao thời trang.

 

Trước lúc tôi gặp chuyện, dự án vẫn tiến triển rất tốt.

 

Ngay cả khi tôi đột ngột vắng mặt vài ngày, nhóm dự án cũng không thể gây ra sai sót nghiêm trọng đến vậy.


Điều duy nhất bất thường là, thời gian gần đây, Lý Chi Chi cứ viện đủ mọi lý do để xin được điều sang tổ này.

 

“Người mới là ai? Là Lý Chi Chi à?”

 

Tôi nhìn thẳng vào họ, gằn từng chữ.

 

Khuôn mặt Lý Chi Hằng cứng lại, nhưng rất nhanh đã khôi phục: “Là Chi Chi thì sao? Cô ấy là bà chủ tương lai của nhà họ Tần, không ai thích hợp hơn để đảm nhận dự án này.”

 

“Trong tập đoàn, thực lực là trên hết.” Tôi đáp, “Nếu anh tin cô ta đến thế, thì cứ để cô ta tự dẫn một nhóm riêng. Đến lúc đó, nộp cả hai phương án cho cô Tần Yến xem, cô ấy chọn phương án nào thì dùng phương án đó.”

 

Phải, phụ trách dự án bên nhà họ Tần không phải Tần Trí, mà là cô ruột anh ta—Tần Yến.

 

Đây cũng là lý do tôi dám thẳng thắn đưa ra đề nghị này.

 

Lý Chi Chi im lặng từ nãy đến giờ cuối cùng cũng lên tiếng.

 

Cô ta mắt đỏ hoe, giọng nhỏ nhẹ như muỗi: “Chị Tô Diệp, chị làm vậy là làm khó em rồi… Từ nhỏ em nghe nói cô Tần Yến rất quý chị, giữa hai người, chắc chắn cô ấy sẽ thiên vị chị…”

 

Tần Trí và Lý Chi Hằng định phụ họa, nhưng chưa kịp mở miệng, một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau —

 

“Ôi chao, sao ở bệnh viện mà náo nhiệt quá vậy?”

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo