Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
15
Trình Tại Hà im lặng lắng nghe hết lời tôi kể, anh đưa tay về phía tôi, nhưng chẳng hiểu sao lại dừng lại giữa chừng.
“Ê, em khóc à?”
Tôi đưa tay lên lau mặt, mới phát hiện gương mặt đã lạnh ướt từ lúc nào.
“Xin lỗi nhé, tôi đã không bảo vệ được nó.”
Trình Tại Hà cúi đầu nhìn tôi một lúc: “Đừng buồn nữa… Vậy em còn muốn ôm mèo thêm lần nào nữa không?”
Tôi chẳng hiểu anh đang nói gì, nhưng thấy ánh mắt anh hào hứng như vậy, cũng gật đầu.
Anh lập tức cười: “Vậy thì trùng hợp quá rồi.”
Anh kéo phắt chiếc áo khoác lỏng lẻo trên người xuống, lộ ra chiếc áo thun đen bằng cotton bên trong.
Trên áo là hình in riêng, một chú mèo Mỹ lông ngắn, trông gần như giống hệt con mèo năm xưa anh từng tặng tôi.
“Thế này nhé, để tôi cho em mượn tôi ôm một lát. Em đừng khóc nữa được không?”
“Cút.”
Tôi vừa cười vừa mắng anh một câu.
Nhưng dù sao đi nữa, tâm trạng tệ hại của tôi cũng nhờ mấy lời pha trò của anh mà dịu đi nhiều.
Sau khi thu dọn xong toàn bộ đồ đạc trong biệt thự, tôi mới chợt nhận ra — mình vẫn chưa sắp xếp xong chỗ ở.
Tôi mở điện thoại, kiểm tra lại toàn bộ bất động sản đứng tên mình.
Phần lớn các căn hộ chung cư đều đã được tôi cho những trụ cột trong đội của mình thuê với giá rẻ
— Đây cũng là một cách giữ người.
Một vài căn biệt thự thì nằm ở tận vùng ngoại ô, giờ mà kéo đống hành lý to tướng này qua đó thì bất tiện quá.
Đúng lúc tôi đang do dự, giọng điệu uể oải của chàng thanh niên vang lên bên cạnh: “Này, Lý Tô Diệp, giúp tôi một chuyện được không?”
Tôi quay sang nhìn anh.
Trình Tại Hà ngồi bên cạnh tôi, đầu tựa vào cửa kính xe, chán chường lật giở cuốn sách trong tay.
Đó là tài liệu ôn thi cấp ba của tôi, rõ ràng anh chẳng đọc được mấy chữ, nhưng vẫn lật phành phạch như thể đang rất bận rộn.
“Nhà của tôi bán gần hết trong mấy năm ra nước ngoài rồi, lần này về nước tôi thuê một căn hộ lớn ở khu trung tâm thành phố.” Anh đưa tay ra làm động tác minh họa, “Căn hộ rộng ba trăm mét vuông, tiền thuê một tháng gần bốn, năm chục nghìn. Em phụ tôi trả một phần đi?”
Nhưng hiện tại anh đang là một trong những siêu sao bóng đá hàng đầu, lương tuần lên đến năm trăm nghìn bảng Anh, chưa kể cha mẹ anh còn sở hữu cả một tập đoàn đa quốc gia.
Trên thế giới này ai thiếu tiền cũng được, chứ Trình Tại Hà thì không bao giờ.
Tôi lập tức nhận ra, anh đang nhìn ra tình cảnh khó khăn của tôi nên mới vụng về mời tôi ở cùng.
Thấy tôi mãi không trả lời, anh lại bổ sung: “Cảm thấy đắt hả? Vậy tôi trả chín, em trả một. Thế được chưa?”
Tôi nhìn anh với ánh mắt phức tạp, tim khẽ rung lên từng nhịp.
“Cảm ơn anh, Trình Tại Hà.” Tôi khẽ nói.
Anh giơ cuốn sách trong tay lên: “Vậy thì em đổi cuốn sách này với tôi đi, công bằng sòng phẳng, chẳng ai thiệt ai.”
16
Trình Tại Hà lấy chìa khóa mở cửa, đèn phòng khách vừa bật sáng, tôi đã nghe thấy tiếng "meo meo" vang lên.
Cẳng chân tôi bỗng thấy ngưa ngứa, cúi đầu nhìn xuống thì thấy một chú mèo Mỹ lông ngắn đang quấn quanh mắt cá chân tôi hai vòng, nó dùng đôi mắt tròn xoe, lấp lánh nước nhìn vị khách xa lạ là tôi đầy tò mò.
“Trình Tại Hà?” Tôi thấy lòng mình chùng xuống, ngẩng đầu nhìn anh.
Anh liếc tôi một cái, rồi giải thích: “À, nó là mèo cùng ổ với con tôi từng tặng em đấy. Con mèo mẹ ấy chỉ sinh có hai con, tôi giữ lại một con nuôi, con còn lại thì đưa cho em.”
Tôi ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông óng mượt của nó, thầm gửi lời xin lỗi vì đã không thể bảo vệ được em của nó.
“Em ở đây giúp tôi cho nó ăn một chút nhé, tôi đi dọn giường cho em.”
Tối hôm đó, nằm trong một môi trường xa lạ, tôi trở mình mãi mà vẫn không ngủ được.
Tôi xuống giường, định ra ban công phòng khách hít thở chút không khí.
Không ngờ, cánh cửa phòng vừa hé ra một khe nhỏ, tôi đã thấy Trình Tại Hà ngồi xổm trong bóng tối ở góc tường bên cạnh ổ mèo, đang thì thầm điều gì đó.
Anh nói rất chăm chú, hoàn toàn không phát hiện cửa phòng tôi đã mở hé.
Giọng người thanh niên chậm rãi và nghiêm túc:
“Nói rồi đấy nhé, sáng mai vừa thấy cô ấy bước ra là phải chạy lại chọc cô ấy cười, nghe chưa?
“Ừm… Nhưng giờ thì không được kêu, đừng làm cô ấy mất ngủ.”
“Nếu mày làm được, tao sẽ lại nấu cho mày món cơm mèo lần trước ở Manchester, công bằng trao đổi.”
Khoé mắt tôi bỗng thấy nóng ran, cổ họng cũng nghẹn lại, không biết phải gọi cảm xúc này là gì.
Nhưng tôi biết, cơn gió mát tôi từng khao khát năm mười sáu tuổi, cơn gió chẳng bao giờ thổi đến, hôm nay, vào năm tôi hai mươi hai, cuối cùng cũng vượt qua sóng nhỏ Địa Trung Hải và lục địa mênh mông Âu Á, nhẹ nhàng thổi đến tim tôi.