Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn là văn nhân.
Từ khi ta sinh ra, hắn đã đỗ Tú tài.
Trong bảy năm, ta hẳn là lần đầu tiên, thấy hắn thê thảm như vậy.
Thẩm Chiêu Vân cũng đột nhiên xông ra từ trong sân, vẻ mặt vội vã khuyên ngăn Thẩm Dục Châu:
“Đại ca, A Phù đã gả vào phủ Tướng quân, đã là người Ngụy gia rồi.
“Cần gì phải động can qua như vậy…”
Thẩm Dục Châu đột nhiên đưa tay, đẩy mạnh nàng ngã xuống đất.
Khuôn mặt hắn méo mó, như thể đột nhiên coi Thẩm Chiêu Vân là kẻ thù lớn:
“Cút! Cút đi!
“A Phù mãi mãi là người Thẩm gia, ngươi mới là người ngoài!”
Lần đầu tiên hắn động thủ với Thẩm Chiêu Vân.
Thẩm Chiêu Vân bất ngờ ngã xuống đất, nước mắt đầy mắt.
Vẻ mặt nàng khó coi vô cùng, giận dữ nhưng không dám nói.
Ta nghĩ, tại sao chứ?
Hắn cần gì phải bày ra dáng vẻ này ngay lúc này?
Ta quay đầu đi, khẽ nói với Ngụy Trường Thanh: “Đi thôi.”
Roi ngựa quất xuống.
Phía sau, là giọng nói mất kiểm soát gần như tuyệt vọng của Thẩm Dục Châu:
“A Phù, A Phù!”
“Đừng đi, ta là ca ca, ta mới là ca ca mà!”
“A Phù…”
17
Ta hình như nghe thấy tiếng hắn khóc.
Run rẩy, bất lực, khàn đặc không chịu nổi.
Ta nghĩ ta nhất định đã nghe nhầm.
Trong bảy năm, số lần hắn đỏ mắt cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Chuyện lớn cỡ trời, cũng chưa bao giờ khóc thành tiếng.
Ngựa phi nước đại rời đi.
Chỉ trong chớp mắt, ta đã không còn nghe thấy tiếng hắn nữa.
Tiếng đánh nhau ầm ĩ phía sau, cũng nhanh chóng không còn nghe thấy.
Chỉ còn tiếng ngựa phi nước đại, tiếng gió vù vù bên tai, và hơi thở ấm áp của Ngụy Trường Thanh.
Phố dài tối tăm chết lặng, trong đêm sâu không còn thấy một ai khác.
Cuộc đời ta, dường như luôn tuần hoàn như vậy.
Trở thành lựa chọn bị bỏ lại.
Phố dài dường như không có điểm cuối, phía trước là đêm đen kéo dài vô tận.
Ta đột nhiên không nhịn được, nức nở bật khóc thành tiếng:
“Ngụy Trường Thanh, ta lại không có nhà nữa rồi.”
Ngụy Trường Thanh một tay nắm chặt dây cương, một tay ôm chặt ta.
Đêm đông sau cơn mưa, cái lạnh thấu xương.
Lòng bàn tay hắn thô ráp nhưng nóng bỏng, ôm lấy eo ta.
Nhiệt độ đó xuyên qua lớp váy áo, dường như cũng khiến ta cảm thấy ấm áp.
Hắn im lặng rất lâu, cho đến khi tiếng khóc của ta lớn dần, mới cuối cùng mở lời:
“Tiểu Phù, muội còn có ta.
“Ta có nhà, Tiểu Phù sẽ vĩnh viễn có nhà.”
Ta mới không tin hắn.
Tất cả bọn họ, lúc bắt đầu đều nói như vậy.
Ta đau lòng không thôi, khóc nói:
“Ngươi lừa người.
“Ngươi rồi cũng sẽ bỏ rơi ta, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.”
Ngụy Trường Thanh lại không nói gì nữa, im lặng một lúc lâu.
Xem kìa, hắn ngay cả lời giả tạo cũng không thể nói ra ngay được.
Ta mắt đỏ hoe, đưa tay kéo cánh tay hắn đang ôm ta:
“Ngươi buông ra, thả ta xuống!”
Tay Ngụy Trường Thanh chợt dùng sức, rất lâu sau, dường như đã hạ quyết tâm nào đó:
“Ta sẽ không.
“Tiểu Phù, ta vĩnh viễn sẽ không bỏ rơi muội.”
Ta không thể nói thêm lời nào nữa.
Nước mắt chảy như suối, khóc đến mức khó thở.
Ta khóc mệt rồi, mí mắt cũng không nhấc lên được, dần dần chìm vào hôn mê.
Trong lúc mơ hồ, Ngụy Trường Thanh dường như ôm ngang lấy ta.
Ta nằm mơ, mơ thấy mình tỉnh dậy, vẫn còn trên lưng ngựa cao.
Ngụy Trường Thanh đã đi rồi, xung quanh là hoang dã vô tận.
Ngựa đột nhiên phi nhanh, ta ngã xuống khỏi lưng ngựa, thất thanh hét lên, đột ngột giật mình tỉnh giấc.
Mở mắt ra, ta đã nằm lại trên giường trong phủ Tướng quân.
Ngụy Trường Thanh thường ngủ bên giường ta mỗi đêm đã không thấy đâu.
Lòng ta vô cùng bất an, xuống giường xỏ giày, đi tìm hắn.
Cách tờ giấy cửa sổ của thư phòng, ta nghe thấy giọng hắn và một người đàn ông nói chuyện.
Giọng người đàn ông đó ta nhận ra, là Thánh Thượng đương triều.
Trong nửa năm nay, Người đã tìm Ngụy Trường Thanh vài lần.
Hai người luôn đuổi hết người hầu, vào thư phòng nói chuyện, dường như đang âm mưu chuyện gì đó rất quan trọng.
Ta vốn không dám nghe, quay người định đi.
Nhưng vẫn lờ mờ nghe thấy lời của Ngụy Trường Thanh:
“Đợi mọi việc kết thúc, Bệ hạ ngồi vững giang sơn này.
“Người có thể… cho phép hạ thần đưa phu nhân và xá đệ, từ quan về quê.”
Bước chân ta, chợt không nhúc nhích được nữa.
Nhớ lại câu hắn trầm ngâm rất lâu nói với ta trên lưng ngựa:
“Tiểu Phù, ta vĩnh viễn sẽ không bỏ rơi muội.”
Thật ra, ta không quá dám tin là thật.
Trong thư phòng, giọng Hoàng Đế vô cùng kinh ngạc:
“Ngụy tướng quân, ngươi đương đầu đánh bại tử sĩ của Trẫm năm xưa.
“Đưa đệ đệ ngươi vào kinh đô khi đó, không phải nói như vậy.
“Hai huynh đệ các ngươi nói, chỉ cầu chết cùng Thái Hậu và tên nam sủng kia.”
18
Ta nghe không hiểu lắm.
Ngụy Trường Thanh chưa từng nói với ta về ân oán của hắn với Thái Hậu.
Cũng chưa từng nói về gia đình hắn.
Nhưng theo bản năng, ta lờ mờ cảm thấy bất an.
Bên trong không biết lại nói gì, giọng nói dần nhỏ đi, ta không thể nghe thấy nữa.
Ta trở về phòng.
Ngụy Trường Thanh cũng nhanh chóng trở về, nằm lại trên chăn nệm bên giường ta.
Tắt nến, ánh trăng ngoài cửa sổ sáng vằng vặc.
Ánh trăng lọt vào, như một dòng sông, xung quanh vạn vật đều im lặng.
Ta trằn trọc không ngủ được, lại không dám nói thẳng ra hỏi nhiều.
Suy nghĩ một lúc, cũng chỉ hỏi một câu:
“Ngụy Trường Thanh, ngươi thật sự… tay không đánh chết hổ sao?”
Ngụy Trường Thanh chưa ngủ, không biết đang nghĩ gì.
Nghe vậy hắn cười khẽ trong đêm tối:
“Chỉ là một con hổ con mới biết cắn người, nó cắn vào chân em gái ta trên núi.”
Hắn ngoài người em trai nói với Thánh Thượng, lại còn có một cô em gái.
Ta đến Phủ Tướng quân lâu như vậy, chưa từng thấy một người nhà nào của hắn.