Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
4
Cơ thể ta, trong khoảnh khắc bị định lại, lòng đầy kinh hãi.
Chiếc khăn lau qua mặt ta, để lại một mảng màu phấn son.
Ta mới chợt nhớ ra, mình đã khóc nhiều như vậy, mặt hẳn là sớm đã không thể nhìn được rồi.
Chẳng trách, khi ta vén khăn che mặt, sắc mặt thị nữ như gặp quỷ.
Ngụy Trường Thanh thay mấy chiếc khăn, lau rửa sạch sẽ cho ta.
Hắn lại nhíu mày suy nghĩ rất lâu.
Cuối cùng mới tháo được phượng quan và trâm cài tóc trên đầu ta xuống.
Trong đêm sâu, hắn nhìn chiếc giường duy nhất trong phòng.
Trầm tư một lúc, rồi nhìn về phía ta.
Ta theo phản xạ rụt cổ lại.
Lần này, hắn không thèm thở dài nữa.
Lấy chăn nệm trải xuống sàn cạnh giường, nhường giường lại cho ta.
Đội phượng quan cả ngày, ta đã kiệt sức.
Cuối cùng không chống đỡ được nữa, nằm xuống giường.
Lúc mơ màng sắp ngủ, ta thấy Ngụy Trường Thanh nhẹ nhàng đứng dậy trong ánh nến.
Bước về phía thanh kiếm trên giá, đưa tay ra định lấy.
Ta “choàng” tỉnh bật dậy khỏi giường.
Ngụy Trường Thanh nghe thấy động tĩnh, quay đầu nhìn về phía ta.
Ta đã rúc vào góc giường, kinh hoàng nhìn chằm chằm vào hắn.
Ánh nến lung lay trong đêm, ta lại nhớ đến con hổ đã chết kia.
Ta cắn chặt môi, run lên như sàng.
Bàn tay Ngụy Trường Thanh, cuối cùng vẫn rụt lại.
Hắn quay lại bên giường, cũng không nằm xuống nữa.
Chỉ ngồi trên chăn nệm dưới đất, nhìn ta nói:
“Không lấy nữa, ngủ đi…”
Lời chưa dứt, biến cố đột ngột xảy ra.
Trên mái nhà có tiếng động khẽ.
Một mũi tên đột nhiên bắn xuống, xuyên thủng màn che giường ngay trên đầu ta.
Sắc mặt Ngụy Trường Thanh chợt trầm xuống, lao về phía ta.
Cơ thể ta theo hắn tránh mũi tên, ngã xuống giường.
Rồi hơn mười mũi tên khác bắn tới ngay sau đó.
Khi Ngụy Trường Thanh ôm ta xuống giường, ta thấy trên mái nhà đã thủng một lỗ lớn.
Một hắc y nhân bịt mặt, từ lỗ thủng cầm kiếm rơi xuống.
Ngụy Trường Thanh trầm mắt muốn đi lấy thanh kiếm trên giá.
Nhưng khi hắc y nhân chĩa kiếm về phía ta, hắn nhanh chóng né sang hướng khác.
Hắc y nhân cười ngạo mạn: “Ngụy tướng quân, Hoàng Thượng hứa gả mỹ nhân cho ngài, sao lại gửi đến một đứa bé?”
Ngụy Trường Thanh ôm ta, không thể ra tay thoải mái, liên tục lùi về sau.
Bên ngoài sân im ắng lạ thường.
Thị nữ và thị vệ, dường như đều biến mất.
Ta lại nhìn thanh kiếm trên giá.
Bỗng nhiên ý thức được, Ngụy Trường Thanh muốn mang kiếm bên mình, không phải để làm hại ta.
Hắc y nhân không ngừng ép sát, Ngụy Trường Thanh dần không còn đường lui.
Hắn không còn lựa chọn nào khác, hơi thở thô nặng, cuối cùng đặt ta sát tường.
“Dựa vào tường, đừng động đậy.”
Ta ngoan ngoãn làm theo, toàn thân run rẩy như cái sàng.
Ngụy Trường Thanh tay không giao đấu với hắc y nhân cầm kiếm.
Rồi tìm đúng cơ hội, rút được thanh kiếm trên giá.
Hắn nhanh chóng chiếm thế thượng phong, lưỡi kiếm sắc bén sắp đâm vào ngực đối phương.
Nhưng phía sau cửa sổ ta lại có tiếng động lạ.
Không đợi ta ngước mắt nhìn qua, một bóng đen nhanh chóng lướt đến trước mặt ta, ánh kiếm sắc lạnh đâm vào mắt ta.
Tai ta ù đi, tầm nhìn quay cuồng.
Trong đầu trống rỗng, ta mơ hồ thấy Ngụy Trường Thanh đẩy hắc y nhân ra.
Khi ý thức ta trở lại, hắn đã che chắn trước người ta.
Thanh kiếm trong tay hắc y nhân, từ phía sau lưng hắn đâm thẳng vào ngực.
Trong sân vang lên tiếng chân gấp gáp, cửa bị đẩy mạnh, thị vệ cuối cùng cũng đến kịp.
Hai hắc y nhân nhanh chóng bỏ trốn.
Ta thấy máu tươi từ ngực Ngụy Trường Thanh chảy ra xối xả.
5
Ngụy Trường Thanh ngất đi.
Phủ Tướng quân đến mấy vị đại phu, vẻ mặt ai nấy đều nghiêm trọng, chẩn đoán nói lưỡi kiếm có độc.
Ta run rẩy co ro ngoài cửa phòng.
Không biết chất độc có nặng không, cũng không dám hỏi.
Thị nữ ra vào, bưng ra hết chậu này đến chậu khác vải trắng thấm đẫm máu.
Có thị nữ nhìn ta đang đứng ngoài cửa, vẻ mặt chán ghét:
“Ai biết có phải nàng ta cố ý không.
“Tể tướng là phe Thái Hậu, phái đến một cô em gái nhỏ như vậy, nhưng thủ đoạn lại lớn lắm đấy.”
“Tướng quân vốn luôn cẩn trọng, sao lần này lại hấp tấp sơ ý thế không biết.”
“Có lẽ, là thấy nàng ta giống…”
Mấy thị nữ đi xa, giọng nói dần không nghe rõ nữa.
Ta không hiểu lắm.
Chỉ lờ mờ hiểu một điều.
Chất độc không nhẹ, tình trạng của Ngụy Trường Thanh không tốt.
Trưa hôm sau, nhũ mẫu cuối cùng cũng đến kịp.
Bà nói Thẩm Dục Châu lo sợ bà sẽ dẫn ta trốn đi trong đêm tân hôn, nên đã nhốt bà lại ở Thẩm gia suốt một đêm.
Ta ngồi ngoài cửa cả đêm, vừa lạnh vừa sợ, nhưng luôn không dám phát ra nửa tiếng động.
Thấy nhũ mẫu đến, bà ôm chặt ta vào lòng.
Họng ta mới bắt đầu nghẹn lại, nước mắt trào ra như suối, thấm ướt áo bà.
Nhũ mẫu nhẹ vỗ lưng ta:
“A Phù đừng sợ, Ngụy tướng quân Phúc Tinh cao chiếu, nhất định sẽ không sao.”
Hôm qua bà còn nói Ngụy Trường Thanh hung hãn bạo ngược.
Nói phủ Tướng quân là hang hổ.
Thế mà lúc này lại mắt đỏ hoe, vẻ mặt xúc động.
Ta tựa vào lòng nhũ mẫu, thực sự không thể hiểu nổi:
“Nhũ mẫu, tại sao hắn lại cứu ta?”
Nhũ mẫu im lặng hồi lâu, vẫn không trả lời ta.
Có lẽ, bà cũng không thể hiểu được.
Lúc ta ba tuổi, ham chơi không may rơi xuống ao.
Khi đó phụ mẫu và ca ca vẫn còn thương ta chút ít.
Vì đều không thạo bơi lội, cũng không ai dám xuống nước cứu ta.
Mãi đến khi họ gọi gia nô biết bơi đến, vớt ta lên, ta suýt chút nữa tắt thở.
Có lẽ con người trong lúc nguy cấp, luôn bản năng tự bảo vệ mình trước.
Bất kể là kiếp trước, hay kiếp sống ta thai xuyên đến này.
Ta chưa bao giờ được ai chọn mà bất chấp sinh mạng cả.
Nhưng Ngụy Trường Thanh, tại sao hắn lại liều mạng cứu ta?
Hắn hẳn phải biết trên kiếm có độc.
Hắn hẳn phải biết bảo vệ ta, tất yếu sẽ bị kẻ thù đâm sau lưng.
Nhũ mẫu ôm chặt ta, rất lâu sau mới thốt lên một câu:
“Có lẽ là A Phù có phúc khí, vô tình hữu ý, lại gả được một người tốt.”
Bà nhìn vào trong phòng, lại khẽ thở dài:
“Chỉ mong, Bồ Tát phù hộ.”