THAY NHỊ TỶ GẢ CHO TƯỚNG QUÂN HUNG TÀN - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Cơ thể ta đột nhiên lơ lửng, bị dọa giật mình, mặt đầy kinh hãi.

Vẻ mặt Ngụy Trường Thanh hơi khựng lại, nhận ra ta không phải muốn ôm, cúi người đặt ta xuống.

Ta ngậm nước mắt, ngước mắt nhìn chằm chằm vào hắn.

Ta chỉ muốn nói với hắn điều gì đó, quan tâm hoặc xin lỗi.

Nhưng vì căng thẳng và vội vã, không nói được một lời nào.

Ngụy Trường Thanh lại có lẽ cho rằng, ta đang cảnh giác đề phòng hắn.

Khóe môi hắn vừa thoáng nở nụ cười khi ôm ta, lại có chút ngượng nghịu tan đi.

Trong mắt chợt lóe lên một tia buồn bã, một lúc lâu hắn mới mở miệng nói:

“Không cần đổi nhị tỷ muội qua.

“Đợi thời cơ thích hợp, ta sẽ tìm Thánh Thượng… xin một hòa ly thư.”

Ta mất một lúc lâu mới hiểu ý hắn, mắt mở to kinh ngạc:

“Ngươi… ngươi muốn đuổi ta đi sao?”

Ngụy Trường Thanh ngồi xổm xuống.

Hắn nhìn vào mắt ta, im lặng hồi lâu, dường như đang cân nhắc lời lẽ:

“uội không muốn đi sao?

“Lời ca ca muội nói cũng không sai, ở chỗ ta, phần lớn không có kết cục tốt đâu.”

Ta tủi thân và bất an nhìn hắn:

“Ta đã nói với ca ca rồi, ta không trở về nữa.

“Nếu ngươi muốn đuổi ta đi…”

Ta muốn nói, ta có thể đi nơi khác.

Mặc dù ta luôn bị bỏ rơi, nhưng ta cũng không muốn tỏ ra đáng thương.

Nhưng ta nghĩ tới nghĩ lui, thật sự không còn nơi nàomđể đi nữa.

Nói được nửa chừng, ta mặt đỏ bừng, cắn chặt môi vì xấu hổ.

Ngụy Trường Thanh nhìn chằm chằm vào mắt ta.

Trong mắt hắn xám xịt, dần dần nổi lên một tia sáng.

Người đàn ông đưa tay, dễ dàng nắm lấy một bàn tay ta vào lòng bàn tay.

“Nhưng Thẩm Phù, nếu muội thật sự nguyện ý ở lại đây.

“Ngày sau kinh đô này, thiên hạ này có biến cố, ta… sẽ cố hết sức bảo vệ muội chu toàn.”

9

Môi bị cắn bật máu, ta nghẹn ngào.

Đưa tay, ôm chặt lấy cổ hắn.

Ngụy Trường Thanh bật cười, dường như tâm trạng rất tốt.

Hắn ôm ta lên, sải bước đi ra ngoài sân, giọng nói sảng khoái:

“Đi dùng bữa trưa, ăn món đùi gà muội thích.”

Thị vệ vội vàng đi theo nhắc nhở:

“Tướng quân chưa hồi phục tốt, không nên dùng sức.”

Bước chân Ngụy Trường Thanh không dừng lại, giọng nói rõ ràng vang lên:

“Không sao, như con mèo con ấy, chẳng có mấy lạng thịt.”

Ta tiếp tục an ổn ở lại phủ Tướng quân, chớp mắt đã gần nửa năm.

Hôn kỳ của Thẩm Chiêu Vân và Trạng Nguyên Lang, định vào tháng Hai năm sau.

Thẩm Dục Châu và phụ mẫu ngày ngày bầu bạn với nàng, không một ai đến thăm ta nữa.

Vào đông, Tết sắp đến.

Ngụy Trường Thanh dành thời gian, đưa ta đi chơi phố chợ.

Lúc chúng ta bước vào tiệm trang sức.

Lại bắt gặp Thẩm Chiêu Vân và Trạng Nguyên Lang, cùng với phụ mẫu ta và Thẩm Dục Châu.

Họ vây quanh Thẩm Chiêu Vân, đã chọn được vài món trang sức tinh xảo.

Chắc là để sắm sửa của hồi môn cho nàng.

Không ai chú ý đến ta, ta cũng không đi tới tự chuốc lấy sự khó chịu.

Ta cùng Ngụy Trường Thanh đi sang một bên khác chọn trâm cài, muốn mua một chiếc tặng nhũ mẫu.

Ta vừa ý một cái, Thẩm Chiêu Vân lại đột nhiên đi tới.

Nàng chỉ vào chiếc trâm ta muốn trên mặt quầy, nói:

“Chủ tiệm, cái này gói chung cho ta luôn.”

Ta nghiêng đầu, ngước mắt lạnh lùng nhìn nàng:

“Đây là ta xem trước rồi.”

Thẩm Chiêu Vân đối diện với ánh mắt ta, lộ ra vẻ kinh ngạc:

“A Phù, sao muội lại ở đây?”

Nàng nói rồi lại cười:

“Đây là trang sức của người lớn, trẻ con không đeo được đâu.”

Thật ra ta cũng không quá ưng ý.

Nhưng không hiểu sao lòng lại ấm ức, cố chấp nói:

“Ta mua về cất đi, đợi đeo được thì đeo.”

Giọng Thẩm Chiêu Vân bất lực mà nhẫn nhịn:

“Được được được, nhị tỷ nhường cho muội là được.”

Lời nàng vừa dứt, ánh mắt không vui của mấy người Thẩm gia, đồng loạt nhìn về phía ta.

Thẩm Dục Châu tức giận nói:

“Hồ đồ!

“Trước đây muội kiêu căng, giành đồ của nhị tỷ muội thì thôi.

“Bây giờ nhị tỷ muội sắp đến ngày cưới, trang sức sính lễ này, muội giành lấy thì làm được gì?!”

Ta thật ra không muốn tranh cãi với họ nữa, thật sự vô vị.

Nhưng vì lời nói trắng đen lẫn lộn của Thẩm Dục Châu, ta vẫn cảm thấy ấm ức dâng đầy lòng.

Ta căng cổ không chịu nhường:

“Trước đây ta chưa từng giành đồ của nàng, chỉ có nàng giành đồ của ta.

“Lần này ta không nhường, vốn dĩ là ta muốn trước.”

Vẻ mặt phụ mẫu khó coi, rõ ràng cũng cho rằng ta sai.

Kể từ khi Thẩm Dục Châu dần dần thăng tiến nhanh, vào ở kinh đô.

Thẩm gia cũng dần không cần ta nữa.

Tình cảnh như vậy, ta đã trải qua vô số lần.

Ta thật ra cũng không định giành được chiếc trâm đó, trước đây cũng chưa từng giành được thứ gì.

Chỉ là miệng không cam tâm chịu thua.

Nhưng Ngụy Trường Thanh đứng sau lưng ta, đặt mười lạng bạc không nặng không nhẹ lên mặt quầy:

“Gói lại, chúng ta còn phải đi nơi khác.”

Thẩm Dục Châu chặn tay chủ tiệm định lấy trâm, giận dữ nói:

“Đường đường là Ngụy tướng quân, chẳng lẽ lại dung túng một đứa trẻ giật đồ?”

10

Ta tức giận còn muốn giải thích, ta không phải giật đồ.

Ngụy Trường Thanh đã trầm giọng mở lời lần nữa:

“Ta là một võ phu nhà quê mới đến kinh đô, thứ đã nhìn trúng thì cứ lấy, mặc kệ có phải giật đồ hay không.”

Vẻ mặt Thẩm Dục Châu chợt tái xanh, hồi lâu không nói nên lời.

Hắn tự xưng là văn nhân nho sĩ học rộng, giỏi tranh cãi đúng sai với người khác.

Nhưng lời vô lại như Ngụy Trường Thanh nói, hắn lại nhất thời không thể đáp lại.

Ngay cả Trạng Nguyên Lang cũng đỏ mặt tía tai, vẻ mặt ghê tởm.

Thẩm Dục Châu mất một lúc lâu mới hoàn hồn lại.

Thứ Thẩm Chiêu Vân đã xem trúng, hắn luôn không đành lòng để nàng không có được.

Hắn sa sầm mặt, đặt hai mươi lạng bạc lên mặt quầy:

“Chủ tiệm, đưa cho chúng ta.”

Ta thấy thật sự cũng rất vô vị, đưa tay kéo ống tay áo Ngụy Trường Thanh nói:

“Chúng ta đi thôi.”

Ngụy Trường Thanh lại không đi.

Hắn lấy ra một ngân phiếu từ ống tay áo, đặt lên trên mười lạng bạc trắng kia:

“Thêm một trăm lạng nữa.”

Thẩm Dục Châu vô cùng kinh ngạc nhìn hắn.

 

Cuối cùng, vẫn không móc thêm bạc ra.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo