Thê Chủ Du Ninh - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta mở rương lôi ra một cái túi thơm bị đè dưới đáy rương.


Bên trong có năm mươi lượng bạc.


Ta biết khoản tiền này chỉ có thể do ta bỏ ra.


Nếu phụ thân biết, ông sẽ khóc lóc om sòm kêu trời oán đất, kiên quyết đòi thay đổi lựa chọn của ta.


Nương sẽ nói: "Châu Du Ninh, con làm việc phải biết tính toán, buôn bán không có lời thì không thể làm, con suy nghĩ lại đi."


Hồi nhỏ ta không muốn đi học, nương cắt cơm của ta, ngồi ngoài cửa chờ ta chịu thua.


Phụ thân thì khóc lóc ầm ĩ ngoài cửa phòng, trán còn đập vào cửa sưng cả một cục.


Hai ngày một đêm, không một ai cho ta lấy một miếng bánh gạo.


Có bạc rồi, nhưng không thể tuỳ tiện đưa bừa bãi.


Phải cố gắng đưa ít nhất có thể, và sau khi đưa phải đảm bảo không còn phiền phức gì.


Ta mang theo bạc, lại đào thêm hai vò rượu quế hoa chôn từ năm ngoái, đi đến nhà Lý trưởng Lưu gia.


Thiếp thân nuôi từ bé của Lưu gia là Tử Tô, bạn thân của ta, nàng nói với ta Lý trưởng thích rượu nhất, lại hay sĩ diện, không muốn người khác biết ông nhận quà.


Ta chỉ nói là đến tìm Tử Tô. "Đây là rượu hoa quế mà năm ngoái ngươi và ta cùng nhau hái để ủ."


Đã tặng quà thì không thể nhắc đến chuyện cần nhờ ngay trong ngày.


Ta chỉ đành kiên nhẫn chờ đợi thêm hai hôm. Lúc đến lần nữa, vò rượu trong nhà Lý trưởng đã cạn một vò.


Ta bèn hỏi đến chuyện giấy tờ hộ tịch.


Người đã lớn như A Thăng mà giữa chừng muốn nhập hộ tịch, cần một lượng hai tiền bạc, còn cần Lý trưởng bảo lãnh.


Lúc ra về, ta tháo hai cây trâm bạc lớn xuống.


"Coi như là thêm chút quà mừng may mắn cho Tử Tô."


Tử Tô đổ mặt e thẹn nắm lấy bàn tay hơi run của ta, tháng sau nàng ấy sẽ thành thân với trưởng tử của Lý trưởng.


Tay nàng ấy dùng sức siết chặt lớn quá, bóp đến mức ta suýt quên mất việc chính, một chân bước ra khỏi cửa rồi mới sực nhớ ra mà hỏi:


"Nếu người cũ ở cùng nhà trước muốn tìm hắn thì sao..."


Lý trưởng vuốt râu. "Đương nhiên là hộ tịch ở nhà ai thì thuộc về nhà nấy rồi, người lớn tướng thế kia, chẳng lẽ còn cướp trắng được chắc."


Đi được nửa đường ta mới nhận ra, ta vậy mà đã một mình làm xong toàn bộ chuyện này.


Không giống như Châu Du Ninh của lần đầu tiên đi tuần tra cửa hàng, chỉ dám rúc trong xe ngựa của nươngkhông dám xuống.


Cũng không giống Châu Du Ninh bị bắt nạt ngầm ở trường học, liền khóc lóc không chịu đi học nữa.


Giờ đây, có một người, đang trông cậy vào ta đó.


Trên đường về, ta càng đi càng nhanh.


4


Ta vốn định tự mình ra mặt giải quyết, dũng cảm như vị tướng quân trong tuồng kịch vậy.


Nhưng khi đến ngoài cổng nhà A Thăng, vừa nghe thấy tiếng chửi rủa long trời lở đất trong sân, lá gan ta lập tức xẹp xuống,sợ đến rụt cả người lại.


Rõ là ai cũng nói hai ông bà Lục gia quanh năm nằm liệt giường, sao lúc chửi người ta lại khỏe hơi thế không biết.


Ta sợ hãi rụt rè lùi lại hai bước, lưng đụng trúng lồng ngực A Thăng.


Hắn đứng im không hề nhúc nhích, ta lại bị bật lùi nửa bước, mặt cả hai đều đỏ bừng.


Khí thế hăng hái lúc đầu, sau đó suy giảm yếu dần đi, cuối cùng kiệt sức tan biến.


Ta xoay hai vòng tại chỗ, vẫn không cam tâm kéo dài thêm nữa.


Ta đếm ra hai mươi lăm lượng bạc, nắm trong tay đưa cho A Thăng, bảo hắn vào trong nói chuyện.


Mí mắt hắn sưng húp cả lên, ta cầm khăn lụa chấm nhẹ một chút, hắn chớp chớp mắt, không lùi nửa bước.


"Ngươi nói với họ rõ, từ nay hộ tịch của ngươi sẽ được nhập vào tên ta."


Câu "tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy", ta ngại không dám nói ra.


Chưa thành thân vào cửa đã bắt rể ở rể tiết kiệm tiền, thì chẳng phải sẽ khiến người ta thấy có vẻ thê chủ này keo kiệt quá.


Ta muốn nghe lén vài câu, nhưng lại không nỡ vứt bỏ được sĩ diện, sợ bị người ta phát hiện, đành phải đứng nguyên tại chỗ chờ đợi.


Chẳng bao lâu, một cái tay nải rách đã bị ném ra trước.


Lão già Lục gia gầm lên một câu: "Sau này mày có chết ở bên ngoài cũng đừng hòng ông đây nhặt xác cho! Đi ở rể mà còn muốn tiền hồi môn sính lễ, mất hết cả mặt mũi của ông!"


Một lát sau, giọng nói của đàn bà vang lên.


"Cút nhanh đi, nuôi mày bao nhiêu năm cuối cùng cũng kiếm được chút tiền."


A Thăng bị đuổi ra khỏi cửa, nhặt cái tay nải rách dưới đất lên, lẳng lặng đi theo sau lưng ta.


Khóc mà cũng không dám thành tiếng, như một chú cún nhỏ sợ bị bỏ rơi.


Ta cúi đầu đi chéo phía trước, không biết nên nói gì, bước chân rối loạn loạng choạng, cuống đến mức quên cả hỏi hắn đã đưa bao nhiêu lượng.


Ta đi không nhanh, hắn bám theo rất sát.


Khi đến ngoài sân nhà ta, ta mới như bừng tỉnh khỏi cơn mơ.


Đột nhiên nhận ra, ta vừa dắt một người sống sờ sờ về nhà.


Phụ thân ta vừa tan học, từ viện trúc trở về nhà cũ. Tay cầm một cây thước kẻ gỗ, há hốc miệng đứng ngay ở cửa.


Ta muốn lùi lại, nhưng chàng rể ở rể phía sau bám sát quá. Đành phải cứng người căng da đầu, nói lí nhí như muỗi kêu.


"Cái đó, A Thăng bây giờ có lẽ... không cần tiền sính lễ nữa."


Phụ thân ta ngã ngửa ra sau.


A Thăng vội bước nhanh lên trước đỡ lấy ông.


Theo phong tục địa phương, rể ở rể vốn dĩ không có sính lễ, thậm chí có nhà còn tự mang của hồi môn theo về nhà vợ.


Nhưng ta tham tiền, biết A Thăng không có của hồi môn, nên đã sớm ăn vạ nương một khoản, một trăm hai mươi lượng.


Giờ thì không đòi được nữa rồi.


Tất cả đều là tại A Thăng khóc lóc làm ta mụ mị đầu óc, rõ ràng có thể kiếm thêm được một khoản lớn, ta ngược lại còn mất tiền oan.


Nhưng ta cũng không phải là không vui vẻ gì.


Đỡ phụ thân ta vào nhà, ta lại dắt A Thăng ra ngoài.


Lần này ngồi xe ngựa của nhà mình.


Trước khi nương ta biết chuyện, tốt nhất là làm cho xong giấy tờ hộ tịch đã.


Trước khi xuống xe, ta đếm ra hai lượng bạc. Nhưng trước mắt lại có một đôi bàn tay to đưa ra, nâng lên một túi vải cũ kỹ.


"Chỉ dùng hết có mười lăm lượng."

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo