Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Dữ Bạch khựng lại một chút: "Liên quan gì đến em?"
"Nếu không có em, anh ở bên ai cũng là danh chính ngôn thuận." Tôi rũ mắt buồn bã, "Em muốn đứng ra nói giúp anh cũng không được, em không sợ người ta mắng em là 'não tàn' lụy chồng, nhưng em sợ lời nói của em cũng chẳng giúp ích gì được cho anh."
Thẩm Dữ Bạch rơi vào trầm tư. Tôi cầm lấy tay anh ta, dè dặt hỏi: "Hay là, thôi đi anh, anh mau chia tay với Tình Tình, rồi đứng ra giải thích một chút."
Thẩm Dữ Bạch do dự: "Nhưng... phía Tình Tình..."
Tôi biết ngay anh ta không nỡ bỏ cô ta mà. Mèo mới nếm mùi tanh thì nghiện nặng lắm!
"Thế thì phải làm sao?" Tôi sốt ruột giậm chân, "Em không thể ra mặt, anh cũng không bỏ được Tình Tình, lẽ nào cứ để chuyện này ầm ĩ mãi?"
"Anh có một cách." Thẩm Dữ Bạch vươn tay kéo tôi vào lòng, "Chỉ là phải để em chịu ấm ức trước."
"Anh nói gì vậy?" Tôi đấm nhẹ vào ngực anh ta, nói bằng giọng chân thành nhất: "Đến lúc này rồi, là vợ anh, chịu chút ấm ức thì có xá gì? Anh mau nói cách gì đi?"
Thẩm Dữ Bạch nhìn vào mắt tôi, một lúc sau mới mở lời: "Bây giờ chỉ còn cách chúng ta tạm thời ly hôn. Để mọi người biết rằng anh đang độc thân, dù anh và Tình Tình có gì đi nữa thì đó cũng là chuyện của trai đơn gái chiếc. Cùng lắm là bị chê cười chuyện anh rể cũ và em vợ cũ, vài ngày là lắng xuống thôi."
Tôi cứ ngỡ mình phải diễn thêm lúc nữa anh ta mới đòi ly hôn chứ! Xem ra anh ta thật sự không đợi nổi rồi. Nước mắt tôi lập tức rơi xuống: "Anh muốn ly hôn với em?"
Thẩm Dữ Bạch ôm chặt lấy tôi: "Đồ ngốc, sao anh có thể thật sự bỏ em? Ly hôn chỉ là kế tạm thời thôi."
Tôi đẩy anh ta ra, kích động gào lên: "Em không chịu! Dữ Bạch, em yêu anh lắm, em không thể sống thiếu anh được, anh đừng bỏ em."
"Cho dù sau này anh sẽ tái hôn với em, nhưng lỡ như..." Tôi lắc đầu, "Không được, em không thể mạo hiểm, em không thể mất anh, mất anh em sẽ chết mất."
"Xướng Vãn..."
"Từ nhỏ em đã bị bắt cóc, chịu bao nhiêu khổ cực, khi về nhà bố mẹ lại thiên vị Tình Tình, chỉ có anh là tốt với em nhất, không có anh em biết phải làm sao?" Tôi khóc lóc thảm thiết.
5
Có lẽ do tôi diễn quá chân thật, đáy mắt Thẩm Dữ Bạch thoáng hiện một tia đắc ý. Anh ta cười nhẹ: "Sao anh lại không biết tình cảm em dành cho anh chứ? Xướng Vãn, tin anh đi được không? Đợi Tình Tình nhắm mắt, chúng ta sẽ lập tức tái hôn."
"Nhưng mà..." Tôi ngập ngừng, "Em thật sự không thấy an toàn, anh phải cho em chút đảm bảo gì đó chứ!"
"Đảm bảo gì?"
"Em muốn thứ quan trọng nhất của anh." Tôi lau nước mắt, xòe tay ra, "Nắm được thứ quan trọng nhất của anh trong tay, em mới tin anh không dám bỏ em."
Thẩm Dữ Bạch nhướn mày, nhìn tôi đầy ẩn ý: "Thứ quan trọng nhất của anh, không phải là em sao?"
Tôi nén cơn buồn nôn, lườm anh ta một cái: "Em là 'thứ' à? Ý em là toàn bộ tài sản của anh cơ."
"Cái gì?" Sắc mặt Thẩm Dữ Bạch tối sầm lại trong nháy mắt, ánh mắt trở nên sắc lẹm, "Toàn bộ tài sản của anh? Em có nhầm không đấy!"
"Sao thế? Anh không muốn đưa cho em?" Tôi quay lưng lại, khoanh tay trước ngực, "Em biết ngay mà, anh chỉ muốn ly hôn rồi bỏ rơi em luôn thôi."
Thẩm Dữ Bạch giải thích: "Tất nhiên không phải anh không muốn đưa, chỉ là..."
"Đợi chúng ta tái hôn rồi em sẽ trả lại cho anh, em chỉ muốn giữ lại chút chỗ dựa và tự tin cho mình thôi mà!"
Ánh mắt Thẩm Dữ Bạch sâu thẳm, trông có vẻ đang cân nhắc tính khả thi của việc này. Tôi nheo mắt: "Anh phòng bị em như vậy, có phải thật sự định bỏ em rồi không?"
"Em đừng nghĩ linh tinh nữa." Thẩm Dữ Bạch lại ôm lấy tôi, giọng nói dịu đi vài phần, "Được, đưa cho em, em muốn cái gì anh cũng đưa hết."
Lần này anh ta đồng ý rất dứt khoát, lập tức gọi luật sư đến làm thủ tục chuyển nhượng tài sản, đồng thời yêu cầu tôi đăng thông báo rằng chúng tôi đang làm thủ tục ly hôn, không liên quan gì đến Chu Tình Tình, hoàn toàn là do bất hòa tình cảm.
Quyền nuôi con thuộc về Thẩm Dữ Bạch, anh ta ra đi tay trắng, toàn bộ tài sản dưới tên anh ta đều thuộc về tôi. Tuyên bố vừa đưa ra, 90% cư dân mạng bắt đầu ghen tị với tôi, có người còn nói nhìn ảnh mới nhất của tôi có "vẻ đẹp của người vừa mới mất chồng".
Ngay cả danh tiếng của Thẩm Dữ Bạch cũng khá lên, vì dù sao anh ta có trao tình yêu cho người phụ nữ khác thì cũng đã để lại hết tiền cho tôi. Giá cổ phiếu của tập đoàn Thẩm thị cũng bắt đầu hồi phục. Tập đoàn Thẩm thị giờ đã nằm dưới tên tôi, tôi đang chuẩn bị đổi tên cho nó đây.
6
Thủ tục chuyển nhượng tài sản mất nửa tháng, và trong nửa tháng đó, Thẩm Dữ Bạch luôn ở bên Chu Tình Tình. Bố mẹ tôi rất hài lòng với biểu hiện của tôi, khen tôi hiểu chuyện, là một người chị đạt tiêu chuẩn.
"Chị", hai chữ này thật khiến tôi buồn cười.
"Bố mẹ, con cũng là vì nể mặt hai người nên mới sẵn lòng nhường chồng và con gái ra." Tôi rũ mắt, thở dài một tiếng, "Con biết thật ra hai người thích Tình Tình hơn..."
Mẹ tôi vội ngồi xuống cạnh tôi, nắm tay tôi: "Cái con bé này, con nói gì vậy? Con và Tình Tình đều là con của mẹ, sao mẹ có thể thương đứa này bỏ đứa kia? Mẹ đều thương như nhau."
Bố tôi cũng nói: "Đúng vậy, đều là con cái trong nhà."
"Nhưng mà..." Tôi cắn môi, biểu cảm đầy cam chịu.