Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
22.
Hiện giờ trong lòng ta đang rất hoảng, vì đúng là ta có nhận được thư hồi âm của Đỗ Hồi thật.
Nhưng ta không biết chữ, ta tìm người có học trong trấn xem giúp cái tên người gửi, rồi hớn hở cầm tờ giấy thư về nhà.
Ta cứ tưởng bên trong là tờ ngân phiếu một trăm lượng.
Kết quả không phải.
Chỉ là một tờ giấy thư bình thường, ta hoàn toàn không đọc hiểu, chỉ thấy vết mực bị nước mắt thấm loang lổ trên đó.
Ta thất vọng lắm, chắc mẩm là Đỗ Hồi thi trượt nên mới không dám đến gặp mình.
Thế là ta vo viên lại rồi chẳng biết đã vứt xó nào rồi.
Nếu như ta có vô tình làm tổn thương trái tim huynh ấy, thì cho ta xin lỗi vậy.
23.
Đỗ Hồi phát phấn đọc sách ba năm, cũng làm chân chạy vặt ở tửu lầu suốt ba năm.
Sau này cuộc đời hắn cuối cùng cũng đi vào quỹ đạo, Thánh thượng vẫn nhớ hắn, còn nhớ rất rõ ràng.
Hắn không phụ lòng những người tin tưởng mình, thành công bước chân vào Hàn Lâm viện.
Hắn dự yến Quỳnh Lâm, lại cưỡi ngựa dạo phố dài, dải lụa mỏng trong lồng ngực vô tình bị gió cuốn đi, rơi trên nền đất tường cung.
Rồi tin đồn cứ thế không biết từ đâu truyền ra ngoài.
Cái tên Hoàng Tứ Nương bị buộc chặt lấy hắn, lòng hắn thoáng chút ngẩn ngơ, rồi hắn thuận theo ý nguyện của chính mình, mặc kệ cho tin đồn lan rộng.
Hắn là cố ý, là dụng tâm, có lòng để tình thế phát triển như vậy.
Không ngoài dự đoán, chẳng có chuyện gì qua nổi mắt vị Hoàng đế nhân từ đức độ kia, ngài nhìn ra tâm thần hắn xao động, bèn nói đùa rằng sẽ ban hôn cho hắn.
Hắn không nói được, cũng chẳng bảo không, cứ thế mập mờ cho qua trước mặt Hoàng thượng.
Đợi đến khi tin đồn truyền khắp kinh thành, lan tận xóm làng, hắn ước chừng nó đã lọt vào tai nữ chính của câu chuyện.
Thế nhưng hắn đợi hết ngày này qua tháng khác, đợi được một đám người tự xưng là Hoàng Tứ Nương đến tìm, duy chỉ không thấy hình bóng của nhân vật chính thực sự đâu.
Vì vậy, hắn mặc kệ ánh mắt trêu chọc của Hoàng thượng, trịnh trọng tiếp nhận hôn sự.
Còn đặc biệt chuẩn bị đội ngũ rước dâu, mười dặm hồng sính, kiệu hoa tám người khiêng, dừng sẵn trong phủ đệ tại kinh thành của hắn.
Rồi hắn gặp lại người mà mình ngày đêm mong nhớ, nhưng người đó lại khước từ hắn, hết lần này đến lần khác.
Hắn còn chẳng thèm chấp nhặt chuyện nàng lừa dối tình cảm của mình, chính nàng là kẻ mồi chài trước, đá hắn ngã nhào vào cái bẫy dịu dàng mà nàng giăng ra.
Nàng còn bảo sẽ đợi hắn công thành danh toại rồi cùng sống những ngày tháng tốt đẹp, sao giờ lại không tính nữa rồi.
Thế là hắn không tiền đồ mà bật khóc, khóc không chỉ một lần, làm loạn cũng chẳng phải một phen.
...
24.
Cội nguồn gốc rễ câu chuyện, giờ ta đã tường tận.
Ta thừa nhận mình có tội, không nên vào cái tuổi mới biết yêu lại đi mồi chài một thiếu niên đơn thuần.
Nhưng ta phải xen vào một câu: Thiếu niên này biết yêu thực sự hơi muộn.
Quá khứ của Đỗ Hồi đầy rẫy xót xa, và sự quan tâm tình cờ của ta đã khiến hắn rung động.
Hoặc có lẽ không phải rung động, chỉ là hoài niệm chút hơi ấm và sự hòa hợp lúc đó, giúp cho mười mấy năm đen tối của hắn có được chút ánh sáng le lói của ngọn nến.
Nhưng phụ thân ta dạy rằng, đừng nhẹ dạ tin bất cứ ai, dù cho thứ người đó rơi ra là nước mắt hay là máu tươi.
Bạn không thể biết kẻ đang hát trên sân khấu là người hay quỷ, cũng chẳng thể đoán định lòng dạ ai rồi sau này sẽ mọc lên những vết mốc meo.
Khi những ký ức ấm áp của quá khứ bị đem ra nhai đi nhai lại, viên ngọc huyết sẽ trở thành vũng máu hôi tanh, nghĩ đến là thấy buồn nôn.
Chỉ có thứ không có được mới là thứ tốt nhất.
Cho nên, vào cái đêm biết được Đỗ Hồi có ý định báo ân, ta đã có chuẩn bị.
Ta hết lần này đến lần khác khéo léo từ chối hắn, cố ý né tránh những câu hỏi, phớt lờ những lời bộc bạch chân tình, chỉ diễn ra bộ dạng của kẻ coi trọng bạc tiền.
Gương mặt hắn buồn bã lại tiếc nuối, nhưng vẫn hết lần này đến lần khác thuận theo lòng mình mà đáp ứng yêu cầu của ta.
Hắn có lẽ có quan tâm ta, có một chút yêu thích, nhưng bấy nhiêu đó còn lâu mới đủ để chống đỡ qua quãng đời dài đằng đẵng còn lại. Ta muốn nhảy nhót trong giới hạn chịu đựng của hắn, để thử xem chân tình của hắn được mấy phần.
Miếng ngọc bội ta đem cầm năm xưa, ta đã tốn bao tâm tư tìm về, ta bảo ông chủ sau này sẽ có người bỏ ra số tiền lớn mua lại, ông chủ quả nhiên đặt nó ở vị trí bắt mắt nhất.
Tùy tùng của Đỗ Hồi tìm thấy miếng ngọc từ tiệm cầm đồ mang về, hắn tràn đầy thất vọng, nén nỗi đau lòng nhưng lại giả vờ như không biết chuyện, cứ thế hỏi đi hỏi lại ta rằng tín vật năm xưa đưa cho giờ đang ở đâu.
Ta nhìn thấu sự mong manh dưới lớp mặt nạ của hắn, cứ theo kế hoạch mà nói dối, để hắn đào ra tất cả những tín vật của những thư sinh khác mà ta cất giấu.
Để nhắc nhở hắn rằng, hắn cũng chỉ là một trong số những thư sinh ta từng cứu tế, thậm chí chỉ có mỗi tín vật của hắn là bị ta đem bán đi thôi.
Hắn đương nhiên sẽ nghĩ rằng ta không coi trọng hắn, thậm chí thấy ta vẫn còn muốn lừa mình, hắn tức đến mức rơi lệ ngay tại chỗ.
Có gần có xa thì mới biết nâng niu, không nắm bắt được thì mới thường xuyên lo sợ.
Nhưng ta sẽ thi thoảng ban cho hắn chút hy vọng, để hắn cứ thế nhảy qua nhảy lại giữa niềm vui và nỗi thất vọng.
Thường xuyên giữ được cái niềm hân hoan khi mất đi mà tìm lại được, người ta mới càng thêm trân quý.
Thế là, ta vuốt ve đầu người đang ngủ say trong lòng, khẽ nói bên tai hắn:
"Chàng bảo, chàng tha thứ cho ta chuyện đem cầm miếng ngọc của chàng, cũng không tính toán chuyện ngoài nuôi chàng ra ta còn nuôi thêm mười mấy tên thư sinh nghèo khác, lại càng không để tâm chuyện ta phụ lòng chân thành của chàng nữa.”
“Chàng còn bảo hai ta là nhân duyên ngự ban, chàng bảo ta cứu chàng một mạng, ta đồng ý rồi, ta sẽ không bao giờ rời xa chàng nữa.”
“Chàng bảo phủ lớn, bạc tiền ngân phiếu, đồ ăn ngon chỗ chơi đẹp thảy đều ở kinh thành cả rồi, để ta tha hồ mà sủng ái chúng.”
“Vậy thì Đỗ Hồi à, ta nói thật lòng với chàng đây, chàng đừng nghĩ nhiều nữa, hai ta cứ thế mà hạnh phúc cả đời là xong chuyện."
Ta ghé sát tai hắn, thì thầm nhỏ nhẹ.
Ta biết, Đỗ Hồi không hề ngủ.
Trái tim hắn đập mạnh kịch liệt, chấn động đến mức lồng ngực ta cũng bắt đầu tê dại.
Ta khẽ mỉm cười, vén rèm xe nhìn ra bốn phía đại ngàn.
Gió lùa qua kẽ hở tràn vào trong xe, thổi lên đôi gò má lấm tấm mồ hôi của Đỗ Hồi.
Ngày tháng còn dài, trong hai chúng ta, rốt cuộc cũng sẽ có người toại nguyện.
Đoán xem, sẽ là ai đây?
(Hoàn)