Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơn mưa mùa hạ ập đến bất ngờ, những hạt mưa to như hạt đậu điên cuồng trút xuống mặt đất.
Tôi vội vã ra ngoài nên quên mang ô, đành tìm một cửa hàng gần đó để trú mưa.
Vốn đã hẹn thời gian với bạn, khoảng cách cũng không xa nên căn giờ mới ra khỏi nhà, ai ngờ một trận mưa đã phá vỡ kế hoạch dự tính.
Lúc mở điện thoại lên, tôi thấy tin nhắn bạn gửi đến:
— Cậu đến đâu rồi?
— Mưa rồi kìa.
— Cậu có mang ô không?
Ngẩng đầu nhìn sắc trời xám xịt và những hạt mưa vẫn đang điên cuồng trút xuống, tôi khẽ cười khổ rồi trả lời:
/ Ở gần đây thôi, không mang, bị kẹt bên đường rồi.
/ Có một cửa hàng tiện lợi, không biết có bán ô không.
Gõ chữ xong, tôi quay đầu nhìn vào cửa kính của cửa hàng tiện lợi, hơi ẩm làm mờ đi cảnh vật ngoài cửa sổ, chỉ loáng thoáng nhìn thấy có bóng người thỉnh thoảng đi lại.
Điện thoại lại rung lên mấy lần, tấm ảnh người đàn ông trên màn hình khóa lúc ẩn lúc hiện.
— Hay là cậu mua một cái đi.
— Cảm giác trận mưa này không tạnh ngay được đâu.
— Tớ cũng không mang ô.
— Bảo tài xế dừng thẳng dưới tầng hầm rồi đi vào.
/ Để tớ vào xem sao, cậu tìm quán cà phê nào ngồi đợi tớ trước đi.
Tránh cơn mưa bên ngoài mái hiên, tôi cẩn thận nghiêng người đi về phía cửa hàng, cánh cửa tự động mở ra, một luồng khí lạnh ùa đến, tôi vừa định mở miệng hỏi nhân viên thì một giọng nam quen thuộc đã lọt vào tai trước.
"Tính tiền những thứ này."
Trước quầy thu ngân, bóng người đàn ông cao thẳng, chiếc áo phông đen có vết nước mưa thấm ướt, dính vào người phác họa nên những đường nét cơ bắp săn chắc.
Tay trái anh cầm một chiếc ô gấp màu xám, ngón áp út và ngón út kẹp lấy cổ chai nước khoáng.
Trông vạm vỡ hơn trước nhiều, cảm giác sờ vào chắc sẽ thích hơn.
Trong đầu vừa lóe lên ý nghĩ này, tôi đã vội vàng lắc đầu khinh bỉ bản thân lại bị sắc đẹp làm cho mê muội.
Nghĩ đến bạn vẫn còn đang đợi, tôi vội vàng lên tiếng hỏi: "Chủ quán ơi, còn ô không ạ?"
"Hình như..."
"Hết rồi, đây là cái cuối cùng." Nhân viên sau quầy thu ngân vừa mở lời đã bị câu nói của người đàn ông cắt ngang.
"Thêm một chai trà ô long nữa."
Anh lại lấy một chai trà ô long từ tủ lạnh bên cạnh, tính tiền xong rồi bước tới.
"Em định đi đâu, để anh đưa đi." Vừa nói vừa đưa chai trà ô long đến trước mặt tôi, bàn tay định từ chối vừa giơ lên, anh đã cứng rắn nhét chai nước vào tay tôi.
Vẫn giống hệt như trước đây.
Trong lòng dâng lên cảm giác chua xót, để che đi vành mắt đang dần đỏ lên, tôi cúi đầu nghịch chai nước trong tay, từ chối ý tốt của anh: "Không cần đâu, không phiền anh."
"Không phiền, anh muốn đưa em đi." Trong giọng nói ẩn chứa ý cười, "Hơn nữa đây là cái ô cuối cùng rồi, không phải em đang vội sao, lẽ nào ghét anh đến mức thà dầm mưa cảm lạnh?"
Những lời nói quen thuộc gợi lại ký ức, cảnh tượng năm xưa trùng khớp với hiện tại, người trước mắt vẫn là người của lúc đó, tiếc là tình cảm trong lòng đã không còn là tình cảm của ngày xưa.
"Anh muốn đưa thì đưa đi." Tôi vô thức lảng tránh câu cuối cùng, quay người bước ra ngoài.
Người đàn ông phía sau dường như khẽ cười một tiếng, sau đó bước theo sát gót.
Cơn mưa không hề có dấu hiệu ngớt đi, thanh thế rầm rộ như ngày tận thế.
Có lẽ là vì lâu ngày gặp lại, đột nhiên nhớ đến một đêm mưa bão mùa hạ nào đó, ngoài cửa sổ sấm chớp đùng đùng, hai người nép vào nhau bên cửa sổ, bàn luận nếu ngày mai là tận thế, khoảnh khắc cuối cùng sẽ làm gì.
Câu trả lời của anh giống hệt của mình: "Hôn em cho đến giây phút cuối cùng."
"Đi đâu?"
Trong ký ức, giọng anh trầm hơn bây giờ, giống như tiếng vang khi đặt một món đồ gốm chứa đầy nước xuống, còn hiện tại lại giống như sự trong trẻo khi những chiếc chai thủy tinh va vào nhau, hợp với mùa hè hơn.
Quái quỷ, sao có người càng già lại càng trẻ ra thế này.
Trong đầu suy nghĩ vẩn vơ, miệng tôi lơ đãng nói ra điểm đến: "Quốc Mậu."
"Đúng lúc anh cũng đến đó." Anh cầm lấy chai trà ô long đã bị xé nhãn trong tay, vặn nắp chai ra rồi lại vặn chặt vào đưa trở lại cho tôi: "Đi thôi."
Chiếc ô đột ngột mở ra, người đàn ông cúi đầu, vành ô vừa vặn che đi đôi mắt anh, sống mũi cao thẳng, đôi môi màu nhạt, ngắm nhìn gương mặt vẫn đẹp như xưa của anh, câu hỏi cứ nghẹn ở cổ họng tôi cuối cùng cũng không nhịn được bật ra: "Anh về khi nào thế?"
Khóe miệng anh khẽ mím lại, sắc mặt trắng trẻo dưới sắc trời u ám trông càng nhợt nhạt hơn.
"Hôm qua." Anh kéo tay trái, nhẹ nhàng kéo đi về phía trước vài bước: "Đi trước đã, không thì người ta khó vào cửa."
Lúc này tôi mới để ý bên cạnh có hai cô gái đang định bước vào cửa, theo bước chân của anh đi ra một đoạn, gạt tay đang nắm ra, rồi lại tránh anh bước ra ngoài ô một chút.
Sắc trời dường như càng tối hơn, anh vòng tay qua vai kéo tôi vào trong, lại nói: "Đừng ra ngoài, cái ô này không lớn đâu."
Ngẩng đầu lên nhìn, chiếc ô gấp này quả thực không lớn, hai người đứng sát vào nhau mới vừa đủ che. Anh nghiêng ô hẳn sang một bên, vai áo phông bên trái đã sẫm màu đi một tông, vẫn đang dần lan ra trước ngực.