Thủy Tinh - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Cuối cùng tôi vẫn không nỡ nhẫn tâm, bèn ghé sát vào lồng ngực anh thêm một chút, đưa tay lên sửa lại chiếc ô anh đang cầm, trách móc: "Cầm cho thẳng vào, đừng để lúc đó tôi chưa cảm lạnh mà anh đã cảm lạnh trước rồi."
Hơi ấm từ lồng ngực người đàn ông không ngừng truyền đến từ bờ vai đang dựa sát, không khí dưới ô dường như ngưng đọng, cùng một mùi hương cam quýt quen thuộc cứ thế quẩn quanh.
"Anh đổi nước hoa rồi à?"
"Ừm."
"Sao không dùng loại trước đây?"
"Nhìn vật nhớ người."
Câu hỏi lập tức bị câu trả lời của người đàn ông làm cho nghẹn lại, trong đầu tôi lóe lên vô số suy nghĩ, trong ngày mưa tầm tã, thế giới dường như chỉ còn lại hai người dưới ô.
Bao chuyện cũ không ngừng hiện về, giống như nước mưa không ngừng thấm vào cơ thể, xâm chiếm trái tim vốn tưởng đã tĩnh lặng như mặt hồ.
Nếu lúc đó... Nếu lúc đó... Có phải...

"Lần này về sẽ không đi nữa." Lời nói của người đàn ông cắt ngang dòng suy nghĩ, cuối cùng tôi vẫn ngẩng đầu nhìn anh.
Trong đôi đồng tử màu hổ phách của anh loáng thoáng phản chiếu gương mặt tôi, dưới mắt có thêm chút quầng thâm, ánh mắt sâu thẳm, những cảm xúc xen lẫn tựa như không khí đặc quánh, không ngừng nén lại hút người ta vào đáy mắt anh.
Nhìn nhau một lúc lâu, dường như không nhận được câu trả lời từ tôi, anh lại mở miệng: "Em có muốn anh quay về không?"
Lời nói bộc lộ cả hy vọng và sự cẩn trọng, hai hàng chân mày cũng khẽ nhíu lại, chẳng khác gì một chú chó con đang cầu xin được vuốt ve.
Tôi không chịu nổi vẻ mặt này, cúi đầu trả lời: "Về hay không thì có liên quan gì đến tôi?" Giọng điệu đầy gai góc.
Lại nữa rồi, lúc nào cũng không nhịn được muốn chọc tức anh.
Răng bắt đầu nghiến vào lớp thịt non bên trong khoang miệng, bàn tay vốn đặt trên vai tôi của anh bỗng giơ lên, đột nhiên véo lấy cằm, nhẹ nhàng kéo xuống.
"Lại cắn." Ngón tay anh theo thói quen xoa xoa cằm tôi mấy cái, bị một cái vỗ tay đầy xấu hổ và tức giận của tôi gạt đi.
"Cần anh quản à."
"Ừm, cần anh quản."
Tôi liếc mắt một cái, người đàn ông này vẫn mặt dày như ngày nào.
Đi được một đoạn, mưa đã nhỏ đi rất nhiều.
Nhìn xung quanh bốn phía, phát hiện đi thêm vài bước nữa là đến nơi, tôi không muốn dây dưa với anh thêm nữa, chân bước nhanh hơn.
Người đàn ông phía sau dường như cũng đoán ra được ý định của tôi, bước những bước dài theo kịp, chiếc ô nghiêng về phía trước một chút.
Cuối cùng cũng đến cửa trung tâm thương mại, anh đứng sang một bên, giũ nước trên ô rồi thu lại.
Điện thoại trong tay rung lên mấy tiếng, màn hình theo đó sáng lên, tôi nhớ ra có vài thứ trên điện thoại, vội vàng bấm mở khóa, không để ý ánh mắt của người đàn ông bên cạnh đang liếc về phía điện thoại.

Tôi mở ra xem, là tin nhắn của bạn.
— Sao rồi?
— Đến đâu rồi?
— Tớ đang đợi cậu ở ※ tầng một.
/ Được, tớ đến cửa rồi, đến tìm cậu ngay đây.

Trả lời tin nhắn xong, tôi quay đầu lại thì thấy người đàn ông đang mỉm cười, cầm điện thoại không biết đang trả lời ai.
Tôi uống một ngụm trà ô long, không biết có phải hôm nay vị giác có vấn đề không, cứ cảm thấy trà hơi chua.
"Bạn tôi đang đợi, tôi đi trước đây," Thấy anh gõ chữ xong nhìn qua, tôi bèn chỉ vào trung tâm thương mại, lịch sự chào tạm biệt: "Hôm nay cảm ơn anh."
Vừa quay người nhấc chân, tay tôi đã bị giữ lại.
Người đàn ông khẽ nhíu mày, mí mắt trên hơi rũ xuống, đôi đồng tử màu hổ phách nửa che nửa hở cứ thế nhìn chằm chằm vào tôi, cảm xúc dưới đáy mắt cuộn trào, anh lại hỏi một lần nữa: "Em có muốn anh quay về không?"
"Có khác gì sao?"
"Hử?" Anh bị câu hỏi này làm cho ngẩn người, hai hàng chân mày nhíu lại càng sâu hơn.
Tôi gạt tay anh ra, đứng thẳng trước mặt anh.
"Về hay không có khác gì sao?" Hơi ngẩng đầu để kìm nén sự chua xót dâng lên trong đáy mắt, tôi hít một hơi thật sâu rồi nói: "Chúng ta không còn quan hệ gì nữa rồi."
Bàn tay đang cầm ô của anh dần siết chặt, sắc trời vốn đã u ám dường như càng tối hơn, nước mưa bị cơn gió bất chợt thổi vào mái hiên, người đàn ông né người đứng ở phía đón gió, vẻ mặt nửa ẩn nửa hiện trong bóng tối.
Không khí trở nên căng thẳng, điện thoại lại rung lên, tôi không dám nhìn vẻ mặt của anh, cúi đầu buông một câu "Tôi đi trước đây", rồi vội vã chạy vào trung tâm thương mại như đang trốn chạy.

Người đàn ông vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhìn về phía tôi vừa rời đi, một lúc lâu sau mới chán nản thở dài một hơi, cầm điện thoại lên gõ chữ.

Cô ấy qua rồi, hôm nay cảm ơn.

Sau đó lại mở danh bạ ở đầu trang, soạn một tin nhắn, rồi bấm gửi.

Gió dần ngừng, mưa cũng đã tạnh.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo