Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy ngày sau, lời nói của anh cứ vang vọng bên tai. Dù vừa mới trở về, còn rất nhiều việc phải bàn giao, nhưng những lúc rảnh rỗi tôi vẫn cứ ngẩn ngơ nhìn vào hình nền điện thoại.
Sự lạnh nhạt kéo dài trước khi chia tay đã bào mòn đi sự mong đợi, nhưng tình yêu là nhịp đập ẩn giấu dưới lớp dung nham, chỉ cần một chút nhiên liệu là có thể bùng phát trở lại.
Trong thời gian này, chúng tôi vẫn liên lạc đứt quãng trên WeChat, thỉnh thoảng hỏi han nhau, xen lẫn những lời nguyền rủa công việc, dường như không có gì khác biệt so với trước khi chia tay, nhưng trong lòng vẫn có một viên sỏi, mỗi khi nhớ đến lại khiến người ta đau nhói.
Cơn mưa mùa hè luôn đến bất chợt, mặt trời hiếm khi có ngày nghỉ.
Lại đến cuối tuần, ve sầu kêu từ tối đến sáng, rồi lại từ sáng đến tối. Tôi nằm ì trên giường rất lâu, cuối cùng vẫn bị tiếng ồn đánh bại, khó khăn lắm mới dậy được.
Điện thoại có rất nhiều tin nhắn, hầu hết đều từ cùng một người.
-Dậy chưa? Còn ho không?
-Hôm nay thấy có một triển lãm, cảm giác là em sẽ thích, anh mua vé rồi.
-Vẫn chưa dậy à?
-Vậy anh đến phòng gym trước, em dậy thì liên lạc với anh.
-Trên đường thấy loài hoa mà em đã dạy anh.
-【Hình ảnh】
-Gọi là dâm bụt, đúng không?
Trong ảnh là một mảng lá xanh um tùm điểm xuyết những bông hoa màu tím hồng, những cánh hoa mỏng manh phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt của buổi sớm mai.
Tôi nhanh chóng lướt qua tin nhắn của anh, tin này nối tiếp tin kia, giống như dùng con lăn cán qua những viên sỏi, sự chua xót xen lẫn cảm giác sung sướng, cứ thế chìm sâu trong lồng ngực.
Tôi nhẹ nhàng bấm vào thông tin về triển lãm, trích dẫn trả lời:
/ Chúng ta cùng đi xem nhé
Tin nhắn trả lời đến cực nhanh.
-Được, một tiếng nữa anh đến đón em.
Kiểm tra lại pin điện thoại, tôi nhảy xuống giường lao vào phòng tắm, dọn dẹp vệ sinh cá nhân.
Sau đó lại loay hoay trước tủ quần áo một lúc lâu, cuối cùng chọn chiếc váy hai dây màu trắng mới mua, sau đó trang điểm một cách tinh tế bằng những thao tác vội vàng.
Trong lúc xịt nước hoa, tiếng chuông điện thoại được cài đặt riêng vang lên.
Tôi nhấc máy, miệng lẩm bẩm kiểm tra đồ trong túi xách: "Son môi, phấn phủ, gương trang điểm, giấy ăn, tai nghe... Chắc là đủ rồi."
"Còn cả ống hít mũi nữa." Giọng nói của người đàn ông trong điện thoại chen vào, "Lại quên trên tủ đầu giường rồi chứ gì."
Tôi liếc nhìn vào phòng ngủ, quả nhiên trên tủ đầu giường có một ống nhỏ màu xanh lá cây, tôi bước vào bỏ trong túi, tiện thể đến trước gương trang điểm kiểm tra lại lớp trang điểm, thuận miệng nói: "Em xuống ngay đây."
"Không vội, anh đợi em dưới hầm để xe."
Hơi nóng trong hành lang ùa vào mặt, thang máy dừng lại rất lâu ở tầng cao, rồi mới từ từ đi xuống.
Khi cửa thang máy mở ra, có một mùi mồ hôi và da thuộc nồng nặc, chắc là vừa có người chuyển đồ đạc ở tầng trên.
Thang máy tiếp tục chậm rãi đi xuống, những con số trên bảng hiển thị cũng nhảy một cách lề mề, đầu ngón tay tôi đột nhiên bắt đầu co giật nhẹ.
"Tầng hầm một, đến rồi."
Mùi bụi bặm nồng nặc ùa đến, tôi theo bản năng nheo mắt tìm xe của anh, lại thấy một chiếc xe màu đen đang nháy đèn khẩn cấp ở gần đó.
Không phải xe của anh, nhưng trông có vẻ rất quen.
Tôi liếc nhìn một cái rồi lại nhìn sang hướng khác, vẫn không thấy chiếc Audi màu trắng quen thuộc.
Vừa lấy điện thoại ra định hỏi thì thấy màn hình hiện cuộc gọi của anh.
"Đừng tìm nữa, xe màu đen, đang nháy đèn khẩn cấp đây."
Cúp điện thoại, tôi quay đầu nhìn chiếc xe có vẻ quen thuộc kia, trong đầu lóe lên vài cảnh tượng, nhưng khi nghĩ kỹ lại thì hình ảnh lại rất mơ hồ.
Đành phải lắc đầu một cái, đi về phía chiếc xe. Vừa đến gần, cửa ghế phụ đã được người bên trong mở ra, mùi hương cam quýt hòa cùng khí lạnh ùa đến trước mặt.
Sau khi lên xe, tôi vừa cài dây an toàn, vừa hỏi: "Sao lại đổi xe rồi?"
"Hử?" Người đàn ông đưa cho tôi một chai trà ô long, trên mặt thoáng chút ngẩn ngơ, "Màu đen đỡ bẩn."
Logic của người đàn ông này thật khó theo kịp.
Anh hỏi: "Ăn cơm trước nhé?"
"Được."
Chiếc xe từ từ rời khỏi hầm để xe, ánh nắng chói chang, cánh tay trần lập tức cảm thấy bỏng rát, tôi không khỏi cử động người, cố gắng thoát khỏi sự bắt giữ của ánh nắng.
Ánh mắt anh dường như hơi lệch đi một chút, tốc độ xe chậm lại, tay anh vươn ra ghế sau, trên người tôi được khoác lên một chiếc áo khoác chống nắng mỏng nhẹ.
"Mới mua, đã giặt rồi."
"Ồ," Tôi mặc áo khoác vào, chỉnh lại dây an toàn, quay đầu liếc nhìn khuôn mặt nghiêng của anh, lại nói một câu: "Cảm ơn."
Người đàn ông khẽ cười một tiếng, tập trung nhìn vào gương chiếu hậu, mu bàn tay đang điều khiển vô lăng nổi lên gân xanh, chiếc xe rẽ một vòng.