Tiểu Phản Diện Năm Tuổi - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

 

Nhìn những đôi mắt sáng lấp lánh của họ, ta "oa" một tiếng khóc nức nở.

 

Ở Thanh Sơn Tông, ngoài mẫu thân ra, những người khác chỉ biết bắt nạt ta, mắng nhiếc ta. Chẳng có ai chơi thả diều với ta, chẳng ai dạy ta thuật pháp, cũng chẳng ai bảo vệ ta.

 

Ở đây tốt quá.

 

Họ tốt quá đi mất.

 

Ta vừa khóc, cả phòng ai nấy đều đỏ hoe mắt.

Bà ngoại hiền từ ôm ta vào lòng:

 

"Dao Dao ngoan, không khóc nữa. Ông ngoại và mẹ con sắp về rồi, bà ngoại đưa con đi đón họ nhé."

 

Nghe tin ông ngoại và mẫu thân bình an trở về, khuôn mặt nhỏ của ta lập tức rạng rỡ hẳn lên.

 

Nhưng ngay khi ta tưởng mình và mẫu thân sẽ được sống hạnh phúc ở Bàn Long Cốc, một dòng Thiên Thư lướt qua trước mắt:

 

【Tiêu rồi! Đoạn Hồn Đan của Lâm Thanh Nguyệt phát tác sớm rồi!】

 

Ông ngoại về Cốc, chẳng buồn để ý đến ai, bế thẳng mẫu thân đang hôn mê chạy vào hầm băng.

 

Bà ngoại muốn chạy theo, nhưng đại cữu cữu vẻ mặt ngưng trọng lắc đầu với bà: "Mẹ, là Đoạn Hồn Đan. Bây giờ chỉ có thể để Thanh Nguyệt tạm thời ngủ say, đợi con luyện được Hoàn Hồn Đan rồi mới đánh thức muội ấy."

 

Nhị cữu cữu lập tức nổi điên: "Đoạn Hồn Đan!? Thằng nào cho tiểu muội uống Đoạn Hồn Đan? Ông đây đi làm thịt nó!"

 

"Nhị đệ, chuyện đó tính sau, đệ mau theo ta đi tìm dược liệu."

 

Thiên Thư nói, đại cữu cữu tuy là đan tu rất lợi hại, nhưng bác ấy cũng chưa từng luyện Hoàn Hồn Đan bao giờ.

 

Bởi vì loại đan dược có thể cải tử hoàn sinh này cần những dược liệu không hề đơn giản, trong đó khó tìm nhất là lông đuôi Phượng Hoàng (Phượng Vĩ Vũ).

 

Quả nhiên, nhị cữu cữu cũng nghĩ đến điều này:

 

"Lệ Thành, Phượng Hoàng đã biến mất từ thời thượng cổ rồi, chúng ta biết tìm lông đuôi Phượng Hoàng ở đâu?"

 

"Rất khéo, phần thưởng cho người đứng đầu Đại hội tỷ võ Huyền Thiên Thành chính là lông đuôi Phượng Hoàng."

 

Đại cữu cữu giọng bình tĩnh nói.

 

Nhị cữu cữu hơi sững lại, rồi siết chặt nắm đấm: "Có phải cướp ta cũng sẽ cướp lông đuôi Phượng Hoàng về!"

 

"Cha, chúng con cũng đi!"

 

"Phu quân, cả thiếp nữa!"

 

Biết được nơi có lông đuôi Phượng Hoàng, mọi người dường như đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Nhưng ta lại bị những dòng chữ trong Thiên Thư dọa cho run rẩy:

 

【Bàn Long Cốc cần lông đuôi Phượng Hoàng, tỷ võ Huyền Thiên Thành lại lấy nó làm phần thưởng. Đại cữu, nhị cữu rõ ràng biết đây là cái bẫy mà vẫn cứ đâm đầu vào, ta thật sự khóc chết mất!】

 

【Haizz, cho nên sau khi Bàn Long Cốc toàn quân bị diệt thì Dao Dao sẽ biến thành...】

 

【Sẽ không biến đổi đâu! Dao Dao, các dì nhất định sẽ giúp con giữ lại Bàn Long Cốc!】

 

【Đúng vậy! Lúc tỷ võ, mấy chiêu trò bẩn thỉu của đám người Thanh Sơn Tông chỉ cần Dao Dao nhắc trước cho ông ngoại và các bác, biết đâu họ còn có thể lật kèo giết ngược cha con nhà họ Trần kia!】

 

【Dao Dao, lần này, đổi lại là con bảo vệ ông ngoại nhé!】

 

Ta sẵn sàng bảo vệ ông ngoại!

 

Ta cũng sẵn sàng bảo vệ các bác!

 

Một bàn tay ấm áp bao trọn lấy tay ta, bà ngoại nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay ta: "Dao Dao đừng sợ, cả nhà chúng ta đồng tâm hiệp lực, nhất định sẽ cứu được mẹ con."

 

Ta nhìn vào đôi mắt kiên định của bà, một dòng nước ấm chảy vào cơ thể.

 

Tỷ võ dường như cũng không còn đáng sợ nữa: "Bà ngoại, con cũng muốn đi Huyền Thiên Thành."

 

Bà ngoại đồng ý yêu cầu của ta, nhưng bắt ta phải học được Ngự Long trong vòng mười ngày.

 

Vì có Bàn Long Ấn, ta có thể tùy ý chọn bất kỳ con rồng nào trong Cốc để luyện tập.

 

Kỳ diệu thay, dù là Hắc Long của đại cữu cữu hay Băng Long của bà ngoại, ta đều có thể hiểu được tiếng của chúng.

 

Bà ngoại bảo, cả cái Bàn Long Cốc này chỉ có ta và mẫu thân là có thiên phú Ngự Long như vậy.

 

"Đa số trường hợp rồng có thể hiểu tiếng người, nhưng người lại không thể hiểu tiếng rồng."

 

"Lúc mẹ con còn ở đây, nó giống như lá bùa truyền âm giữa chúng ta và lũ rồng vậy, ai cũng cầu xin nó nói chuyện với rồng của mình giúp."

 

"Dao Dao, đợi con học thành tài, con cũng có thể chọn một con rồng trong Cốc để kết khế ước."

 

Ta lắc đầu, mũi sụt sịt: "Bà ngoại, con đã sớm kết khế ước với Tuyết Cầu rồi. Nó là rồng con do chính tay con ấp nở, chỉ là bây giờ con không biết nó đang ở đâu, con nhớ Tuyết Cầu lắm."

 

Bà ngoại nhìn kỹ Long Văn trên tay ta, liếc mắt liền nhận ra Tuyết Cầu là một con rồng trắng: "Long Văn rõ ràng trong suốt, chứng tỏ Tuyết Cầu của con hiện giờ vẫn an toàn. Rồng trắng tuy sức tấn công không cao nhưng sức bền cực tốt. Dao Dao, đợi mẹ con tỉnh lại, bà ngoại sẽ đưa con đi tìm Tuyết Cầu, chịu không?"

 

Ta không nghe nhầm chứ? Bà ngoại muốn đưa ta đi tìm Tuyết Cầu!

 

Ta mở to mắt, không kìm được nhào vào lòng bà: "Dạ chịu ạ!"

 

【Đứa trẻ năm tuổi thì hiểu gì về phản diện hay nữ chính chứ, cứ nên như bây giờ, được ở bên cạnh người thân yêu thương.】

 

【Dao Dao trước kia đã sống khổ sở thế nào chứ, hu hu, nếu con bé lớn lên ở Bàn Long Cốc thì không biết sẽ hạnh phúc biết bao.】

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo