Tiểu Thư Trở Về - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ba tôi là người giàu nhất thế giới, tài sản đủ để địch lại cả một quốc gia. 

Ông từng buông lời tàn nhẫn: “Ai dám động đến một sợi tóc của con gái tôi, tôi sẽ khiến kẻ đó biến mất khỏi thế giới này.”

Nhưng mẹ và anh trai tôi lại hết mực nuông chiều một cô ca nữ ở hộp đêm, thậm chí còn để mặc cô ta mạo danh tôi trong một buổi tiệc tối xa hoa nơi tụ hội toàn các nhà tài phiệt, ngang nhiên ngồi lên chiếc ghế dành cho đại tiểu thư nhà họ Sở.

Ca nữ tên là Sở Tiểu Nguyệt, thấy tôi xuất hiện liền hống hách đuổi tôi đi: “Loại ca nữ rẻ tiền như cô cũng xứng tham gia buổi tiệc đẳng cấp tối nay à?”

“Mẹ và anh trai đã bảo tôi thay cô làm đại tiểu thư nhà họ Sở rồi. Cô cút sớm đi, đừng làm mất mặt nhà họ Sở chúng tôi ở đây.”

Kiếp trước, tôi nhút nhát yếu đuối, không dám làm phật lòng mẹ và anh trai, luôn nhường nhịn Sở Tiểu Nguyệt đủ điều.

Nhưng giờ tôi đã sống lại.

Nhìn Sở Tiểu Nguyệt kiêu căng ngạo mạn, tôi bước lên tát thẳng vào mặt cô ta một cái.

“Đúng là đồ chưa từng thấy đời, chỉ một buổi tiệc nhỏ đã khiến cô đắc ý đến quên mình.”

 “Cô là cái thứ gì mà cũng dám mang họ Sở?”

1

Sở Tiểu Nguyệt không ngờ, một kẻ luôn nhút nhát sợ phiền phức như tôi lại dám ra tay. Cô ta lập tức ra lệnh cho chú quản gia Tiền kéo tôi xuống.

Chú Tiền vừa nhấc chân lên thì bị tôi trừng mắt một cái, lập tức sợ đến mức hạ chân xuống, trong mắt thoáng qua một tia hoảng loạn: “Nhị tiểu thư, phu nhân và thiếu gia không phải đã cấm cô rời khỏi nhà rồi sao? Sao cô lại tới đây được?”

Tôi lạnh lùng nhìn chằm chằm vào chú Tiền, khiến ông ta lập tức cúi đầu, không dám nhìn tôi nữa.

 “Tôi là con gái duy nhất của người giàu nhất thế giới, ông lại gọi tôi là nhị tiểu thư?”

 “Chú Tiền, chú ở nhà họ Sở chúng tôi hai mươi năm, đến cả chủ nhân thật sự cũng nhận nhầm, giữ chú lại còn có ích gì?”

Kiếp trước, chú Tiền không nghe theo lời ba tôi căn dặn chăm sóc tôi tử tế, ngược lại luôn làm theo ý mẹ và anh trai tôi, thường xuyên bớt xén phần ăn mặc của tôi, còn mắng nhiếc không thương tiếc.

Khi Sở Tiểu Nguyệt dùng gậy đánh golf đánh chết tôi, ông ta chỉ đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn, không hề ra tay ngăn cản.

Bây giờ vừa nghe tôi nói muốn đuổi ông ta đi, chú Tiền đã hoảng loạn quỳ xuống cầu xin: “Tiểu thư, xin tha cho tôi…”

Sở Tiểu Nguyệt giả vờ yếu đuối đỡ chú Tiền dậy, bày ra dáng vẻ của một người chị cả, bắt đầu trách móc tôi: “Sở Cẩn Du, cô chẳng qua chỉ là một ca nữ được tôi nhặt về, lấy tư cách gì mà dám đuổi chú Tiền?”

Tiểu thư của tổng giám đốc một tập đoàn – Từ Đình Phương – vốn luôn bợ đỡ Sở Tiểu Nguyệt, lập tức lao ra chỉ tay vào tôi mà mắng: “Nếu không nhờ Tiểu Nguyệt lúc trước nhặt cô về từ hộp đêm, không biết giờ cô đã trôi dạt nơi nào, vậy mà còn dám vô lễ với cô ấy!”

Những người khác trong bữa tiệc ai nấy đều bất bình, lời ra tiếng vào chỉ trích tôi: “Đây là ca nữ mà đại tiểu thư nhà họ Sở nhặt về sao? Đúng là vong ân phụ nghĩa.”

 “Chẳng phải cô ta đấy sao? Nghe nói đại tiểu thư đối xử với cô ta như em ruột, việc gì cũng nhường nhịn. Không ngờ cô ta lại được voi đòi tiên.”

“Một ca nữ mà cũng dám mạo danh đại tiểu thư nhà họ Sở, đúng là không biết sống chết.”

Thật nực cười. Rõ ràng năm xưa chính tôi mới là người đã đưa Sở Tiểu Nguyệt từ hộp đêm về nhà họ Sở.

Vậy mà không ngờ, sau khi mẹ tôi gặp cô ta lại quái lạ đến mức yêu thương cô ta như bảo bối, còn anh tôi thì bị sự quyến rũ phong tình và lời ngon tiếng ngọt của Sở Tiểu Nguyệt mê hoặc hoàn toàn, cưng chiều cô ta hết mực.

Thế nên mỗi khi có sự kiện lớn của tập đoàn, bọn họ đều để Sở Tiểu Nguyệt đại diện tham dự, còn tôi thì bị nhốt trong nhà, không được bước ra khỏi cửa.

Sống lại một đời, tôi cuối cùng cũng tỉnh ngộ. 

Ba tôi là người giàu nhất thế giới, tài sản đủ để địch lại cả quốc gia. Ông thương tôi như trân bảo trong lòng bàn tay. 

Mắc cái gì mà tôi phải để bọn họ chà đạp lên đầu mình?

Tôi quét ánh mắt lạnh lùng nhìn một vòng xuống đám người bên dưới, cuối cùng dừng lại ở Từ Đình Phương, khẽ nhếch môi cười khinh bỉ. 

“Cô là cái thá gì? Cho dù Từ Vĩ ba cô có ở đây, cũng không dám lớn tiếng trước mặt tôi.”

Từ Đình Phương không ngờ tôi lại dám gọi thẳng tên ba cô ta giữa đám đông như vậy, tức đến mức giơ tay định tát tôi.

Nhưng tôi ra tay còn nhanh hơn, lập tức vung tay tát ngược lại vào mặt cô ta.

Cô ta bị đánh đến mức mặt mày tái mét, giận dữ hét lên: “Cô… cô dám đánh tôi? Tôi sẽ không tha cho cô đâu!”

Ca nữ Sở Tiểu Nguyệt nghiến răng hét lên: “Người đâu! Mau bắt con ca nữ Sở Cẩn Du này lại cho tôi!”

Bảo vệ bốn phía lập tức lao đến. 

Tôi chỉ lạnh lùng quét mắt nhìn họ, giọng rắn rỏi vang lên: “Ba tôi từng nói, ai dám động đến một sợi tóc của tôi, ông ấy sẽ khiến kẻ đó biến mất khỏi thế giới này!”

Chỉ một câu, đủ khiến đám bảo vệ sững người, không ai dám tiến lên nửa bước.

Sở Tiểu Nguyệt lòng có tật giật mình, lùi lại hai bước, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, lớn tiếng nói: “Cô… cô đừng nói bừa! Ở đây ai chẳng biết mỗi khi nhà họ Sở có tiệc tùng hay sự kiện, mẹ và anh đều để tôi đi thay mặt.”

“Nếu cô mới là đại tiểu thư nhà họ Sở, vậy tại sao đến một lần cũng chưa từng được để lộ mặt?”

Bên dưới khán đài, đám người bắt đầu gật đầu tán đồng.

“Tiểu thư nhà họ Sở nói rất có lý. Rõ ràng là con ca nữ kia ăn nói hàm hồ, còn dám giả mạo đại tiểu thư nhà họ Sở!”

“Thật quá đáng! Một buổi tiệc đang yên đang lành mà lại bị con ca nữ lẻn vào phá rối.”

Tôi khẽ nhếch môi cười khinh, ánh mắt lướt qua gương mặt tái nhợt của quản gia Tiền đang đứng bên cạnh, giọng lạnh băng vang lên: “Nếu ông không muốn bị đuổi ra khỏi nhà họ Sở, thì mau đi gọi mẹ tôi và anh tôi tới đây.”

“Nói với họ, nếu còn không đến, thì Sở Tiểu Nguyệt sẽ bị tôi đánh cho chết.”

Quản gia Tiền chết lặng.

Ông ta hiểu rõ hơn ai hết, mẹ tôi và anh trai tôi đều cưng chiều Sở Tiểu Nguyệt đến mù quáng. Bao lần xảy ra chuyện, bất kể đúng sai, chỉ cần Sở Tiểu Nguyệt nhíu mày một cái, người chịu phạt luôn luôn là tôi.

Nhưng chỉ do dự một chốc, ông ta đã vội vàng quay người bỏ chạy.

Sở Tiểu Nguyệt, ca nữ mà tôi từng đưa về chỉ nhếch môi cười đắc ý: “Sở Cẩn Du, đầu óc cô có vấn đề thật rồi. Cô còn dám gọi mẹ và anh tới sao?”

Kiếp trước, khi tôi bị cô ta cầm gậy golf đánh đến vỡ đầu chảy máu, tôi từng tuyệt vọng van xin bọn họ giúp đỡ, nhưng thứ tôi nhận lại chỉ là ánh mắt lạnh lùng như băng giá.

Kiếp này, tôi từ địa ngục trở về, nhất định sẽ khiến từng người trong số họ phải trả giá.

Còn chưa dứt lời, bên ngoài cửa bỗng vang lên một tiếng quát đầy tức giận:

“Sở Cẩn Du, ba ngày không dạy dỗ, mày muốn tạo phản rồi phải không?!”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo