Tiểu Thư Trở Về - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Vừa dứt lời, ba tôi bất ngờ giáng cho anh ta một bạt tai nảy lửa, tiếng "chát" vang lên chát chúa giữa sảnh tiệc.

Ông giận dữ quát lớn: "Đồ súc sinh! Bao năm nay nuôi mày thật uổng phí! Mày lại dám hùa theo kẻ ngoài họ để bắt nạt chính em gái mình!"

"Ba tuy già nhưng chưa đến mức lẫn trí! Mày cũng dám gạt ba à?!"

"Người đâu! Lập tức đánh gãy chân thằng súc sinh này cho tôi, xem nó còn dám ăn nói bừa bãi, vu oan giá họa cho con gái tôi nữa không!"

5

Hai vệ sĩ lập tức xông lên, giữ chặt tay Sở Uy, đè anh ta quỳ rạp xuống đất, không thể động đậy.

 

Sở Uy sợ đến mức hét lớn đầy hoảng loạn: “Ba! Xin ba tha cho con! Con không dám nữa đâu…”

 

“Gọi tôi là Chủ tịch! Cậu vốn không phải con tôi, thậm chí tư cách làm cháu trai tôi cũng không có!”

 

“Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ xóa tên cậu ra khỏi gia phả nhà họ Sở! Cậu không xứng mang họ Sở!”

 

Con gái của tổng giám đốc tập đoàn Từ Đình Phương lập tức đứng ra can ngăn:

“Chủ tịch, chuyện này chắc chắn có hiểu lầm, ngài không thể đánh Thiếu gia Sở được!” 

Từ Đình Phương luôn thầm yêu Sở Uy, mưu tính mọi cách để gả vào nhà họ Sở, làm con dâu của người giàu nhất thế giới. Vì vậy suốt bao nhiêu năm qua, cô ta không ngừng bợ đỡ Sở Tiểu Nguyệt, hy vọng ả sẽ giúp cô ta tiến cử trước mặt Sở Uy. 

Từ khi Sở Tiểu Nguyệt biết được Tôn Ngọc Hoa định để cô ta mạo danh tôi trở thành đại tiểu thư nhà họ Sở, cô ta cũng hiểu rằng mình không còn cơ hội lấy Sở Uy nữa. Thế nên khi thấy Từ Đình Phương liên tục cầu xin, lại dâng lên hàng chục triệu phí "cảm ơn", Sở Tiểu Nguyệt liền vui vẻ đồng ý giúp đỡ.

 

Chỉ tiếc rằng Sở Uy hoàn toàn không để mắt đến Từ Đình Phương, lòng dạ đều đặt ở nơi Sở Tiểu Nguyệt. Chẳng qua là do Sở Tiểu Nguyệt nhiều lần năn nỉ, anh ta mới miễn cưỡng đối xử tốt với Từ Đình Phương một chút.

 

Giờ đây khi thấy Sở Uy gặp nạn, sắp bị ba tôi đánh gãy chân, Từ Đình Phương không thể khoanh tay đứng nhìn nữa, mới liều lĩnh bước ra cầu xin.

 

Thấy Từ Đình Phương lên tiếng, ba tôi liền lộ vẻ kinh ngạc.

Dù sao thì đến cả ba của Từ Đình Phương là Từ Vĩ cũng không dám nói chuyện với ba tôi kiểu đó.

Từ Vĩ vội vã từ đám người cấp cao chạy ra, vừa tới nơi đã giơ tay tát con gái một cái thật mạnh, giận dữ quát lớn: “Đồ hỗn láo! Mày dám ăn nói kiểu đó với chủ tịch? Ai cho mày lá gan đó hả?!”

Dứt lời, ông ta lập tức cúi người khom lưng, run rẩy xin lỗi ba tôi: “Chủ tịch, là tôi dạy dỗ con không nghiêm, mới khiến con bé ngu muội vô tri đến mức chọc giận ngài.”

“Xin ngài đừng chấp nhặt với nó, tôi nhất định sẽ dạy dỗ lại thật nghiêm!”

Ba tôi chỉ lạnh lùng nói hai chữ: “Tát miệng.”

Một vệ sĩ bước lên, giơ tay tát Từ Đình Phương một cái nảy lửa.

Ba tôi không ra lệnh dừng, vệ sĩ liền tiếp tục vung tay không nể nang.

Từ Vĩ đứng một bên dù cho có xót con muốn chết, nhưng cũng không dám hé một lời can ngăn. Chỉ trong chốc lát, gương mặt Từ Đình Phương đã sưng vù, nước mắt giàn giụa.

“Đủ rồi.”

Ba tôi ra lệnh, vệ sĩ lập tức dừng tay.

Khóe miệng Từ Đình Phương đã rướm máu, rách toạc. Nhưng cô ta vẫn cố cắn răng cất lời: “Chủ tịch, ngài đánh tôi thế nào cũng được, tôi không oán trách.”

“Nhưng tôi thật sự không hiểu…”

“Cho dù Sở Cẩn Du là con gái ruột của ngài, nhưng rõ ràng mọi chuyện đều là lỗi của cô ta, tại sao ngài lại bất chấp đúng sai, dung túng người xấu, trừng phạt người tốt chứ?”

Vừa nói, cô ta vừa nhìn về phía Sở Uy đầy xót xa và bất bình.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo