Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bố mẹ tôi lương hưu tám nghìn, mỗi tháng cho chị cả năm nghìn.
Vì thương chị ly hôn mang theo hai đứa con, sống rất vất vả.
Với em trai, thì mua nhà, mua xe, lo trọn gói việc chăm con, bất kể là phục hồi sau sinh của em dâu, trung tâm ở cữ, hay tiệc sinh nhật của cháu, học phí đắt đỏ của trường mầm non tư thục, tất cả đều do ông bà chi tiền.
Nhắc đến tôi.
Họ luôn khen tôi với vẻ mặt đầy tự hào, rằng tôi hiểu chuyện và không bao giờ làm phiền, giỏi giang và xuất sắc, là đứa con không cần họ phải bận tâm nhất.
Trong các buổi tụ họp họ hàng, họ luôn than thở: "Đứa lớn thì chẳng ra gì, đứa nhỏ thì bất tài, chúng tôi à, cũng chỉ có thể dựa vào con bé thứ hai thôi. Có được đứa con như nó, chúng tôi thật có phúc."
Tôi đã tin là thật, và không kìm được mà càng cố gắng hơn.
Quần áo tôi mua, trang sức tôi tặng, lì xì lễ tết năm sau luôn cao hơn năm trước.
Cơ quan tổ chức du lịch, tôi đưa hai ông bà đi cùng.
Cả nhà tụ họp, mọi người đều chỉ ngồi nói chuyện, không ai động tay động chân, chỉ riêng tôi thương mẹ, giành việc vào bếp nấu nướng, dọn dẹp, bận đến mức chân không chạm đất, cơm ăn chẳng được mấy miếng, nhưng lòng lại thấy vui.
Cho đến khi chồng tôi không thể chịu đựng thêm được nữa, đề nghị ly hôn với tôi.
Tôi trở thành đứa con có cuộc sống thảm hại nhất trong nhà.
Lần thứ ba tôi hỏi mượn tiền mẹ, sắc mặt bà không còn tốt nữa.
Bà thậm chí còn chất vấn tôi với vẻ khó hiểu: "Tại sao cứ nhất thiết phải mua căn nhà này? Thuê nhà không phải cũng tốt sao?"
"Mẹ ơi, tiền thuê nhà đều là đưa cho người khác mà. Căn nhà con đang thuê mỗi tháng một nghìn, căn nhà con nhắm tới trả góp mỗi tháng cũng một nghìn, thay vì đưa tiền cho người khác như vậy, chi bằng cắn răng trả tiền cọc."
Vả lại, căn nhà tôi muốn mua cũng không đắt, một phòng khách một phòng ngủ, tổng cộng chỉ khoảng ba trăm nghìn, tiền cọc 6 vạn.
Số tiền tôi hỏi mượn mẹ cũng chính là 6 vạn đó.
Trong lòng tôi thấy hơi tủi thân.
Lúc em trai mua nhà, bố mẹ một hơi bỏ ra hơn một triệu.
Chị cả sau khi ly hôn mua nhà lại, bố mẹ cũng giúp hơn ba trăm nghìn.
Sao đến lượt tôi, lại trở thành không cần thiết chứ?
Mẹ thường nói, lòng bàn tay hay mu bàn tay cũng đều là thịt, không có thiên vị, bà đối xử với chúng tôi đều công bằng như nhau.
Chỉ là vì cuộc sống của chúng tôi khác nhau, bà thương đứa con sống khổ nhất, nên không kìm được mà giúp đỡ thêm vài phần.
Nếu là vì lý do đó.
Vậy thì bây giờ tôi cũng đã trở thành đứa con sống khổ nhất rồi mà.
Tủi thân và bất mãn khiến tôi mím chặt môi, chỉ sợ lỡ lời, những lời oán giận đó sẽ tuôn ra khỏi cổ họng.
"Con ly hôn cũng giấu cả nhà, giờ muốn mua nhà cũng thế, không phải bố mẹ nói con, con lớn từng này rồi, làm việc gì cũng phải có kế hoạch, không thể nghĩ gì làm nấy được."
Bố tôi lại nhắc đến chuyện tôi ly hôn.
Ông luôn như vậy.
Từ sau khi tôi ly hôn, bất kể nhắc đến chủ đề gì, ông cũng đều có thể lôi chuyện ly hôn ra để chì chiết tôi.
"Bố, không phải con đã nói rồi sao, là Lâm Quân Bình muốn ly hôn, anh ta uy hiếp con, hoặc là từ nay về sau chuyện con lo cho bố mẹ phải bàn bạc với anh ta và chia đều như chị cả và em trai, hoặc là tay trắng ra khỏi nhà, cút khỏi nhà anh ta, con có thể làm gì chứ?"
"Bố nói con nghe, con nên đồng ý với anh ta, rồi từ đó không quan tâm đến bố mẹ nữa sao?"
Tôi rốt cuộc cũng không nhịn được, giọng nói mang theo tiếng nấc nghẹn ngào.
Bố tôi nghe tôi nói vậy, lập tức có chút không vui, vội vàng rũ sạch quan hệ.
"Con đừng có nói thế, tự con không có bản lĩnh, không giữ được đàn ông, ly hôn rồi, sao lại quay ngược lại oán trách bố mẹ."
"Con mua xe hay mua nhà cho gia đình rồi mà nói những lời đó, chúng ta nhận không nổi đâu."
Sự tủi thân không ngừng lên men trong lòng tôi.
Cổ họng lại như bị tắc nghẽn.
Tôi bỗng dưng không nói nên lời.
Mẹ tôi thấy sắc mặt tôi không tốt, vội vàng kéo tôi sang một bên: "Được rồi, được rồi, bố con vốn ăn nói không dễ nghe, con cũng đừng để trong lòng."
"Ông ấy không có ý đó đâu."
"Nhưng mà, Khương Lâm Lâm à, con là phụ nữ, đôi khi thực sự không đủ mềm mỏng. Con với Lâm Quân Bình cứng đối cứng làm gì, anh ta nói sao thì con cứ ừ vậy đi. Tiền ở trong tay con, con chi cho bố mẹ, mẹ không tin anh ta còn có thể tra xét tỉ mỉ từng khoản của con sao?"
Mẹ tôi thấm thía dạy dỗ tôi.
"Có những việc có thể làm, nhưng lời nói thì không thể tùy tiện. Mẹ nói vậy con hiểu không?"
"Điều kiện của Lâm Quân Bình tốt như vậy, con phải thuận theo dỗ dành, dỗ cho anh ta vui vẻ, anh ta còn tính toán với con mấy chuyện vặt vãnh nhà cửa này sao? Con tức giận ly hôn, giờ không phải là làm lợi cho người ngoài rồi sao?"
"Nghe mẹ nói, thay vì đi mua căn nhà nhỏ xíu này, chi bằng con đi cầu xin nó quay lại. Nó đưa ra điều kiện gì con cũng đồng ý hết, sau này làm thế nào, không phải vẫn do con tự quyết định sao. Nó cũng không thể gắn camera lên người con mà theo dõi được."
Giọng điệu của mẹ tôi có chút bất lực vì "hận sắt không thành thép".
Như thể tôi vừa ngốc vừa ngu xuẩn.
Quanh đi quẩn lại, chủ đề lại bị kéo đi xa khỏi việc mượn tiền.
Tôi ngồi đờ đẫn không nói nên lời. Và mẹ tôi đã bắt đầu vội vàng đuổi tôi đi. Vì lại đến cuối tuần rồi.
Vợ chồng em trai sắp đến đón bà qua thăm cháu.
Tuy không biết tại sao, nhưng tôi cảm nhận được bà không muốn chúng tôi gặp mặt nhau.
Nhưng tôi vẫn đi chậm mất rồi.
Gia đình em trai và em dâu ồn ào náo nhiệt bước vào nhà, bàn luận chuyện tối nay đi ăn thịt nướng.
Em dâu nhìn thấy tôi, lập tức nở nụ cười nhiệt tình.
"Chị hai cũng ở đây à, vậy đi ăn cùng luôn nhé? Em trai chị bao."
Em dâu là một người rất hào phóng, thẳng thắn và tinh tế.
Mẹ luôn bảo tôi ngày thường nên qua lại nhiều với vợ chồng em trai, làm sâu sắc thêm tình cảm, để lỡ sau này bố mẹ mất đi còn có thể nương tựa lẫn nhau.
Thế nên thực ra tôi cũng không ít lần chi tiền cho họ, hầu như tuần nào cũng mời họ ăn cơm, lễ tết cũng mua quà cho họ.
Vì vậy mỗi lần em dâu gặp tôi, đều tìm mọi cách để đáp lễ.
Giơ tay không đánh người mặt cười.
Em dâu nhiệt tình như vậy, tôi tự nhiên không thể từ chối.
Nhưng tôi còn chưa kịp mở miệng, đã nghe bố tôi từ chối thay:
"Không cần đâu, chị con còn có việc khác, nó không đi đâu."
Lòng tôi chợt thấy khó chịu một cách khó hiểu.
Tôi vô thức nhìn về phía mẹ tôi. Người luôn dạy tôi nhất định phải giữ thể diện cho vợ chồng em trai.
Và mẹ tôi đã ngầm đồng ý với lời của bố, bà vội vàng mặc áo khoác, còn không quên nhắc nhở.
"Đúng rồi, gọi cả chị cả của con nữa, nó muốn ăn thịt nướng lâu lắm rồi."
"Cả nhà mình quây quần ăn một bữa cơm."
Em trai tôi mặt đầy khó hiểu.
Nó nhìn tôi không nhịn được mở miệng: "Chị, chị có việc gì thế, hoãn lại đi, mình đi ăn chung vui mà."
"Em dâu chị nhắc chị suốt, nói là nhớ chị lắm."
Chuyện tôi ly hôn, họ đều không biết.
Bố mẹ tôi không cho nói.
Họ nói sợ em dâu biết, sẽ cảm thấy gia phong nhà mình không tốt, chị cả chị hai đều ly hôn.
Cho nên trong mắt em trai, tôi, người luôn nhiệt tình nhất trong việc tổ chức tụ họp gia đình, lại không tham gia, thực sự rất kỳ lạ.
"Con hỏi nhiều làm gì? Chị con có việc của chị con, trẻ con đừng hỏi linh tinh."
Bố tôi vẫn không cho tôi cơ hội mở miệng.
Ông vội vàng ngắt lời em trai tôi, bảo chúng nó cầm đồ xuống trước, tiện thể lái xe xuống dưới lầu.
Mẹ tôi nhìn hai người họ ra cửa, liếc nhìn tôi một cái, trong mắt dường như thoáng qua một vẻ thương hại.
Bà lặng lẽ hạ giọng, tự cho là tôi không nghe thấy, hỏi bố tôi: "Ông làm gì vậy, cho dù Lâm Lâm có đi thì đã sao?"
"Một bữa cơm thôi mà, trước đây toàn là Lâm Lâm mời, giờ ông làm thế, không sợ con nó chạnh lòng à."
"Nó ở bàn ăn mượn tiền con trai ông thì làm sao? Ông đúng là chỉ biết cái trước mắt, không biết cái sau này."
Bố tôi nhấc chân ra cửa. Mẹ tôi vội vàng đi theo. Dường như vì đã ra khỏi cửa, họ không còn e dè nữa, nói chuyện ngược lại còn lớn tiếng hơn.
Mẹ tôi nói sẽ không, tôi không phải người như vậy.
Bố tôi khinh thường: "Trước đây đương nhiên không, trước đây nó sống tốt. Giờ thì sao, bà xem quần áo nó sờn rách cũng không nỡ mua cái mới, cùng quẫn túng thiếu rồi, người ta còn giữ được cái gọi là tự trọng sao."
"Hai hôm nay nó đến đây thường xuyên hơn, đều tại bà, cho nó sắc mặt tốt làm nó nảy sinh hy vọng, cứ chạy tới đây mãi."
"Ngày mai bà nói rõ với nó đi, bảo nó đừng đến nữa, nhìn thấy nó là phiền."
Toàn thân tôi như bị dội một gáo nước lạnh. Khắp người bốc lên hơi lạnh.
Trong ba đứa con, tôi là người quan tâm đến bố mẹ nhất.
Đồ đạc trong nhà, tủ lạnh máy giặt mấy nghìn, thậm chí cái bồn cầu thông minh trị giá cả vạn, không có cái nào không phải do tôi sắm sửa.
Phúc lợi cơ quan phát vào dịp lễ tết, tôi tự mình không ăn, cũng đều xách về hết.
Nghỉ phép, tôi đưa họ đi du lịch, chỉ sợ sau này họ già rồi lười đi lại, bỏ lỡ bao nhiêu cảnh đẹp.
Ngay cả khu chung cư cũ nát họ đang ở, vì xây đã lâu, là thang bộ, lại còn ở tầng thượng.
Tôi lo họ leo lầu vất vả, bao nhiêu năm nay, vẫn luôn nghĩ cách kiếm thêm tiền để sớm đổi cho họ một căn khác.
Nhưng bây giờ....
Nỗi đau đớn như thủy triều dâng lên từng lớp từng lớp, gần như muốn nhấn chìm tôi.
Điện thoại bỗng dưng reo lên.
Là hình đại diện của mẹ tôi đang nhấp nháy.
Tôi bỗng dưng nảy sinh hy vọng.
Có phải họ cảm thấy quá đáng, nên đổi ý rồi không.
Tôi vội vàng mở điện thoại.