Tình Trong Tin Đồn - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi nhìn lệnh điều chuyển, lông mày lại đánh nhau. Tôi quyết đoán nhấc điện thoại, định gọi đường dây nội bộ.


Trước đây đều phải thật cẩn thận nhìn kỹ số máy bàn của Thịnh Diệc Bạch, sợ gọi nhầm cho anh, bây giờ nhìn dãy số đó, tôi thản nhiên bấm gọi không chút áp lực.


Chị Vương và Trần tổng đang đứng bên cạnh chúc mừng tôi, thấy sắc mặt tôi không đúng, cả hai đều nơm nớp lo sợ đứng đó.


Mặt tôi sa sầm.


Thịnh Diệc Bạch: “Alo.”


Giọng tôi vừa lạnh lùng vừa nghiêm khắc: “Thịnh nhóc, anh làm việc kiểu gì thế? Với thân phận này của tôi bây giờ mà còn phải đi làm thư ký, cái công việc nặng nhọc đó á? Hả? Cuối tuần vừa rồi tôi đã nói với anh thế nào? Anh làm việc càng ngày càng không đáng tin cậy rồi đấy. Còn nữa, chuyện này sao anh không bàn với tôi một tiếng, tôi rất thất vọng về anh.”


Thịnh Diệc Bạch: ...


Văn phòng im phăng phắc, ngay cả tiếng hít thở cũng không nghe thấy.


Tôi nhìn chằm chằm vào mục vị trí thư ký, lật xem bảng mô tả công việc của công ty, nói: “Tôi cho anh thêm một cơ hội nữa, nếu còn làm không xong, hừ...”


Tôi hừ lạnh một tiếng, cúp máy.


38


Chị Vương và Trần tổng đang đứng bên cạnh vội vàng xúm vào dỗ dành tôi, khuyên tôi đừng nóng giận. Tôi giơ tay ra hiệu cho họ im lặng, nói: “Đây thật sự là cái công ty tệ hại nhất mà tôi từng làm!”


Chị Vương nói: “Đúng vậy, hồi chị mang thai đứa lớn, không dám tức giận chút nào, tức giận không tốt cho thai nhi đâu.”


Tôi hút trà sữa.


Trần tổng nói: “Hứa tổng, cô còn sang bộ phận nào khác làm gì? Cứ ở lại chỗ chúng tôi dưỡng thai. Tôi đảm bảo sẽ khiến cô thoải mái dễ chịu.”


Chị Vương nói: “Phải đấy, chị là người từng trải, sinh hai đứa rồi, có kinh nghiệm. Phụ nữ có thai, ai cũng nóng tính hết!”


Tôi cau mày: “Chưa hết giờ làm mà hai người lại lêu lổng rồi? Tôi không muốn chuyện này xảy ra trước mặt tôi lần thứ hai.”


Tôi nhìn bóng lưng của hai người họ, cười khẩy một tiếng, đồ thần kinh.


Sắp đến giờ ăn cơm, điện thoại bàn của tôi reo. Tôi không nghe máy, tôi rút dây điện thoại ra, sau đó điện thoại di động của tôi reo.


Tên người gọi được lưu là: Thịnh nhóc.


Tôi uể oải bắt máy: “Thịnh nhóc à, có việc gì... Ồ, ăn cơm? Tôi không đi ăn, tôi bảo lão Trần mua cơm hộp cho tôi rồi... Vậy nhé, tôi bận lắm, không có chuyện gì thì đừng gọi di động của tôi...”


Xong rồi tôi lại hớn hở xem «Anh em nhà Gấu», bộ phim hoạt hình tôi thích nhất.


Hì hì!


39


Tôi xem một lúc, văn phòng đang rì rầm làm việc lại im phăng phắc. Chỗ này mà quay phim ma thì hợp phải biết. 


Ngay lúc tôi đang xem ngon lành, một bóng đen ập xuống trước mặt. Thịnh Diệc Bạch đang nhìn tôi với vẻ mặt không cảm xúc.


Trong lòng tôi hơi sợ, nhưng nghĩ lại thì bà đây đến tiền hưu trí cũng có rồi, còn sợ cái quái gì nữa? Thế là tôi trừng mắt lườm anh một cái: “Thịnh nhóc, anh làm cái vẻ mặt gì đấy?”


Anh vừa định mở miệng, tôi giơ tay ngắt lời: “Anh vào nhà vệ sinh, soi gương, chỉnh lại cái biểu cảm đi, rồi hẵng ra nói chuyện với tôi.”


Nói xong, tôi trợn mắt lườm lại: “Thái độ không tốt còn ỷ vào việc là lãnh đạo mà ra oai à? Tôi nói cho anh biết, mọi người đều bình đẳng!”


Lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Sau đó, tai nghe của tôi bị ném lên bàn. Anh nắm lấy cổ tay tôi, lôi tôi đi ra ngoài. Sức anh lớn quá, tôi không giãy ra được.


40


Tôi mắng: “Hay cho anh, Thịnh nhóc, tôi thấy anh sắp làm phản rồi!”


Mọi người đồng loạt đổ dồn ánh mắt nhìn chúng tôi.


Chị Vương hét lớn: “Cẩn thận đứa bé!”


Thịnh Diệc Bạch sững người lại, nhìn tôi chằm chằm. Tôi lập tức hừ một tiếng, muốn tranh thủ lấy lại khí thế, kết quả chưa kịp thể hiện thì lại bị anh lôi đi. May mà sau khi quyết định về hưu, tôi đã đổi sang giày bệt. Nhưng giày bệt rốt cuộc vẫn không thoải mái bằng dép lê. Mai tôi sẽ đi dép lê đi làm.


Mãi đến khi vào văn phòng của Thịnh Diệc Bạch, anh mới buông tôi ra. Tôi vừa được tự do lập tức chiếm lấy cơ hội đánh đòn phủ đầu, ngồi xuống chiếc ghế giám đốc của anh, ánh mắt lạnh như băng, giọng điệu lạnh như băng, thần sắc lạnh như băng.


“Nói đi, tìm tôi có việc gì?”


Ừm, ghế của anh đúng là thoải mái thật!


Tôi không kìm được xoay một vòng.


41


Anh bước tới, giữ chặt ghế, nhìn xuống tôi: “Hứa Từ, sao tôi không phát hiện ra cô cũng có thể khùng khùng điên điên như vậy nhỉ?”


Tôi cười khẩy: “Thịnh nhóc, chú ý cách dùng từ của anh, chuyện sỉ nhục người khác như vậy là không được phép làm.”


Anh khựng lại, nghiêng người nửa ngồi lên bàn làm việc, khoanh tay, hỏi tôi: “Lại bịa đặt cái gì nữa rồi? Giờ đến con cũng có luôn?”


Tôi hừ một tiếng: “Thịnh nhóc, anh còn mặt mũi mà hỏi tôi à? Anh xem anh quản lý công ty thành cái dạng gì rồi? Một tin đồn thôi cũng dẹp không nổi.”


Tôi nhìn anh bằng ánh mắt xem thường, lắc đầu: “Tôi rất thất vọng về anh. Đi làm cho tôi một bản kế hoạch, sáng mai tôi muốn thấy. Người trẻ tuổi, phải phấn đấu trước, hưởng thụ sau, đừng có lúc nào cũng sợ khổ sợ khó. Được rồi, anh ra ngoài đi, tôi bận lắm.”


Anh cười.


“Nếu cô đã khiến tin đồn thành cái dạng quỷ quái này, nếu tôi không biến nó thành sự thật, chẳng phải là uổng công mang cái tiếng xấu này rồi à?”


Tôi nhíu mày thật chặt.


Rồi giây tiếp theo, anh bất ngờ giữ lấy gáy tôi, khiến tôi không thể động đậy, sau đó hôn xuống trong sự ngỡ ngàng của tôi.


42


Anh ra lệnh: “Từ bây giờ, cô là bạn gái của tôi. Dù sao danh tiếng của tôi cũng bị cô phá nát hết rồi.”


Tôi cười khẩy một tiếng, lập tức muốn từ chối, nhưng anh lại nhanh miệng nói trước: “Mỗi tháng cho em 500 vạn tiền tiêu vặt. Một thẻ đen, không có hạn mức.”


Tôi: “...Cảm ơn bạn trai.”


Anh mỉm cười: “Đi thôi, đưa em đi ăn cơm.”


Tôi ngoan ngoãn đáp: “Vâng. Nhóc...”


Anh liếc xéo một cái.


Tôi lập tức sửa miệng: “...Diệc Bạch.”


Anh nắm lấy tay tôi. Tôi không khỏi cảm thán cuộc đời thật kỳ diệu.


Lúc hai chúng tôi đi ra ngoài, các thư ký đều cung kính: “Thịnh tổng, cô Hứa.”


Tôi bình thản "ừ" một tiếng, nói: “Đi ăn cơm thôi.”


Thịnh Diệc Bạch liếc nhìn tôi, ý cười tràn đầy trong mắt.


Tôi lại nhíu mày thật chặt: “Thịnh nhóc... Diệc Bạch, anh mà còn lộ ra cái vẻ mặt thiếu đòn này thì coi chừng tiền thưởng cuối năm đấy!”

 

Ngoại truyện:

 

1

 

Hứa Từ thật sự là bạch nguyệt quang của Thịnh Diệc Bạch.

 

Thịnh Diệc Bạch lúc học đại học, từng đến cô nhi viện của cô làm tình nguyện viên. Lúc đó Hứa Từ vừa tốt nghiệp cấp hai, chuẩn bị lên lớp 10.

 

Cô nhóc này bị chứng mù mặt, không nhớ rõ mặt người khác. 

 

Thịnh Diệc Bạch lúc đó dùng tên giả là Bạch Trạch. Khi đó Hứa Từ chơi rất thân với một bạn nam khác trong cô nhi viện, hoàn toàn không để ý đến Thịnh Diệc Bạch, ngược lại, Thịnh Diệc Bạch lại rất thích cô, tặng cô rất nhiều quà. 

 

Thế nhưng cô còn quá nhỏ, căn bản chẳng thèm nhìn anh lấy một lần.

 

2

 

Sau này anh ẩn danh tài trợ cho cô học cấp ba và đại học. Cô cũng rất có ý chí, khả năng học tập và năng lực làm việc đều rất tốt. Sau khi tốt nghiệp đại học, cô cũng nộp hồ sơ vào công ty của anh.

 

Anh muốn xem xem cô có thể tự mình ở lại hay không, nếu chẳng may bị đánh rớt thì anh sẽ ra tay can thiệp. Kết quả là cô thật sự đã ở lại được.

 

Anh vốn định tìm một thời điểm thích hợp để nhận lại cô, nhưng lại cảm thấy, có lẽ cô còn chẳng nhớ anh là ai, như vậy sao có thể gọi là “nhận lại” được chứ?

 

Khi anh vẫn còn đang do dự, suy nghĩ xem nên xuất hiện trước mặt cô thế nào, thì cô đã chủ động xông thẳng đến trước mặt anh.

 

Vẫn tràn đầy sức sống như vậy. 

 

Giống hệt như lúc ở cô nhi viện, khi nhóm của anh đến làm tình nguyện viên, cô mặc bộ quần áo đã cũ, nhưng vẫn đại diện cô nhi viện nói lời giới thiệu một cách đầy tự tin, phóng khoáng. Đôi mắt hạnh cong cong, cười rộ lên như một mặt trời nhỏ.

 

Anh ngây người tại chỗ.

 

Sau đó ông nội bệnh nặng, một cuộc điện thoại đã gọi anh đi mất.

 

3

 

Anh còn chưa nghĩ ra nên bắt đầu tiếp xúc với cô thế nào, trong công ty đã lan truyền tin đồn, nói cô là bạch nguyệt quang của anh.

 

Trời ạ!

 

Tại sao bí mật giấu trong lòng lại bị mọi người biết hết rồi?

 

Vừa tiến hành điều tra, rất nhanh đã phát hiện là do chính cô tung tin.

 

Nhưng cô đúng là đã bịa đặt lung tung!

 

Cô căn bản không nhớ ra anh!

 

Anh nắm lấy cơ hội này, muốn tăng cường tiếp xúc với cô. Cô quả nhiên mắc bẫy.

 

Bà nội và mẹ anh cũng là do anh gọi tới.

 

Không ngờ vấn đề khiến anh đau đầu bấy lâu nay, trong nháy mắt chỉ cần dùng tiền đã giải quyết xong hết rồi.

 

4

 

Sau khi Hứa Từ và Thịnh Diệc Bạch ở bên nhau, ngày nào cô cũng nhíu mày thật chặt.

 

Thịnh Diệc Bạch đường đường chính chính dọn vào nhà, cô nhíu mày thật chặt.

 

Nhìn bàn thức ăn ngon anh làm, nghĩ đến đống đồ ăn ngoài vừa đắt đỏ vừa không lành mạnh, cô nhíu mày thật chặt, sau đó đưa cho anh một chiếc chìa khóa.

 

Thịnh Diệc Bạch nói muốn ở lại qua đêm, cô lại nhíu mày thật chặt.

 

Anh vén áo lên cho cô xem cơ bụng, cô nhíu mày thật chặt, rồi vươn ngón tay chọc chọc, sau đó thở dài một hơi, nói: “Không có lần sau đâu. Tôi là người rất có nguyên tắc.”

 

Anh nói: “Ừ.”

 

5

 

Cô đến phòng thư ký, mỗi ngày đều làm công việc nhẹ nhàng nhất, hưởng thụ cuộc sống hưu trí.

 

Mọi người trong công ty ai cũng tươi cười với cô, có người còn gọi thẳng cô là "bà chủ", nhưng cũng có những người đang chờ xem cái ngày cô bị đá, vì có tin đồn đứa bé của cô bị phá rồi.

 

Cô bình thản xem «Anh em nhà Gấu», mãi cho đến khi không nhịn được mà nôn khan một tiếng.

 

Thịnh Diệc Bạch vội hỏi: “Sao thế?”

 

Cô bình thản đáp: “Không sao, chắc là ăn bậy đau bụng thôi.”

 

Cô lại muốn liếc xéo một cái, định hỏi "Thịnh nhóc" xem làm bữa sáng kiểu gì mà khiến cô ăn xong lại nôn, nhưng nghĩ đến sự "hung hãn" của "Thịnh nhóc" trên giường, cô lại im lặng nuốt ngược vào trong.

 

Đàn ông giống như cái lò xo, anh ta mạnh thì mình yếu, mình mạnh thì anh ta yếu. 

 

Tạm thời cứ tránh mũi nhọn của anh đã. Đợi đến khi anh "yếu" rồi, lại tính sổ với anh sau.

 

6

 

Thịnh Diệc Bạch thấy cô như vậy, nhíu mày thật chặt.

 

Buổi chiều, người nhà anh đều kéo đến bệnh viện, ân cần hỏi han Hứa Từ.

 

“Có thai là tốt rồi, vất vả cho Tiểu Từ quá!”

 

“Ôi chao, may mà đang lo đám cưới rồi, lúc cưới vẫn chưa lộ bụng.”

 

“Thịnh Diệc Bạch, con phải chăm sóc vợ con cho cẩn thận, nếu dám bắt nạt nó, xem mẹ có gọt chết con không.”

 

Cô nhìn Thịnh Diệc Bạch với ánh mắt kiêu ngạo, cái cằm nhỏ cũng đắc ý giơ cao.

 

Anh cười, xoa đầu cô. Cô lập tức mách: “Mẹ, anh ấy bắt nạt con!”

 

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo