Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng thầy cô phòng tuyển sinh truyền đến từ đầu dây bên kia, "Bố Cố, chúng tôi gọi đến đây là để chúc mừng bạn Cố Nam đã đạt được thành tích rất xuất sắc trong kỳ thi đại học lần này, không biết bạn Cố Nam có hứng thú với trường Thanh Hoa của chúng tôi không ạ?"
Đầu dây bên này đột nhiên chìm vào im lặng, mẹ tôi ngẩng đầu nhìn tôi, vẻ mặt phức tạp.
Bố tôi hắng giọng, giọng điệu mang theo sự không chắc chắn, "Thầy cô, quý vị đang nói đến Cố Dao phải không?"
"Cố Nam, bạn Cố Nam ạ."
Cố Dao lập tức mất mặt, ban đầu tôi định lên nhận điện thoại, nhưng không ngờ bố tôi lại giành trả lời trước.
"Thầy cô, là thế này, nhà tôi còn có một cô con gái tên là Cố Dao, điểm chắc chắn đỗ Thanh Hoa, không biết quý vị có thể kiểm tra giúp không ạ."
"Xin lỗi bố Cố, hiện tại tôi phụ trách liên lạc là bạn Cố Nam, nếu sau này có tin tức gì về bạn Cố Dao, chúng tôi nhất định sẽ gọi lại cho quý vị." Bên kia giải thích chi tiết.
"Vâng, được ạ, Cố Nam nhà chúng tôi ăn nói kém, tôi thay con bé bày tỏ nhé, bây giờ điểm chưa công bố, chúng tôi cũng không tiện kết luận vội, muốn chờ xem tình hình sau này thế nào, nếu chúng tôi quyết định xong, sẽ liên hệ với thầy cô ngay."
Tôi đứng tại chỗ, nhìn Cố Dao mặt mày khó coi, mẹ tôi nắm tay an ủi cô ta, còn bố tôi rõ ràng nhận được điện thoại về tôi nhưng vẫn nghĩ cho Cố Dao, tôi nhìn gia đình này với những suy nghĩ riêng, lòng tôi hoàn toàn nguội lạnh.
Tôi nhẹ nhàng thở dài, quay về phòng, điều quan trọng nhất lúc này là nhanh chóng quyết định nên đi Thanh Hoa hay Bắc Đại.
Về phòng, tôi đang tra cứu tài liệu thì cửa đột nhiên mở ra, tôi quay lại thấy là bố tôi.
Ông ấy bưng một ly sữa đến.
Thật hiếm thấy.
Tôi quay đầu đi, coi như không thấy gì, đến nước này tôi coi như đã nhìn thấu họ rồi.
"Nam Nam, bố không ngờ lần này con thi tốt như vậy." Giọng ông ấy tôi không thể phân biệt được ngay, nhưng ông ấy không ngờ cũng bình thường, lần thi nào sự chú ý của họ nằm ở tôi đâu, dù tôi có thi tốt hơn Cố Dao, họ cũng tin lời Cố Dao, cho rằng tôi chỉ là do gian lận và may mắn.
"Bố, bố có điều gì muốn nói không?" Tôi không muốn nghe lời vòng vo của ông ấy.
"Nam Nam, nhiều năm như vậy, bố quả thực đã bỏ qua cảm xúc của con, nhưng Dao Dao là em gái con mà, hôm nay nhận điện thoại vẫn phải chiếu cố cảm xúc của Dao Dao chứ."
Quả nhiên đến tìm tôi, câu nào cũng không rời Cố Dao.
"Nếu Cố Dao thi tốt, tự nhiên sẽ nhận được điện thoại thôi."
"Đúng, nhưng chuyện này cũng không chắc chắn, dù sao cơ hội vào Thanh Bắc rất khó có, bố đến muốn nói, lần này tổ chức tiệc mừng cho Cố Dao, hay là tiện thể tổ chức cho con luôn đi".
Tôi ngẩng đầu nhìn bố, nhất thời không biết nói gì, lại là tiện thể, tôi thực sự trở thành thứ phụ kiện dễ dàng cho qua sao?
Ban đầu tôi định nói không cần, nhưng vừa mở miệng, Cố Dao đột nhiên bước vào.
"Bố, con không muốn tổ chức chung với cô ta, tại sao phải tổ chức cho cô ta, không phải đã nói là tổ chức cho con sao! Con cũng có thể đỗ Thanh Bắc!" Tiếng Cố Dao hét lên chói tai vang vọng khắp phòng.
"Dao Dao, đừng làm loạn."
"Bố, nếu bố tổ chức cho cô ta, thì đừng tổ chức cho con!" Cố Dao mặc sức làm mình làm mẩy, chiêu trò quen thuộc.
Quả nhiên bố tôi ôm Cố Dao ra ngoài, miệng còn nói, "Được được được, bố chỉ tổ chức cho con."
Tôi nhếch mép, kết cục chẳng phải đã định sẵn rồi sao? May mà tôi vốn không mong đợi.