Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phần ngoại truyện: "Bức ảnh tốt nghiệp gây sốc toàn trường được tạo ra như thế nào "
Gần đây, tại đại học X đang lan truyền một truyền thuyết vô cùng đáng sợ:
"Ban đêm đừng lại gần ký túc xá nghiên cứu sinh tiến sĩ, vì có một ma nữ xuất hiện!"
Tôi lo lắng dặn dò nữ phụ:
“Vợ ơi, nghe nói khu ký túc xá của bọn mình có nữ quỷ đấy, buổi tối từ thư viện về chị nhất định phải cẩn thận nha!”
Nói xong, tôi ôm chặt nữ phụ , mặt mày ủ rũ:
“Em thấy mình vô dụng quá à, nếu em không bị mù thì đã không để chị đi đường đêm một mình như vậy rồi!”
Nữ phụ nhìn tôi với vẻ mặt bình tĩnh, hỏi:
“Có phải do đêm em không ngủ được lại lén ra mò đường đi không?”
Tôi gật đầu:
“Dạ, ban đêm vắng người, đúng lúc để làm quen với địa hình. Dù sao thì em cũng phải nhanh chóng thích nghi với cuộc sống của một người mù mà.”
Nữ phụ im lặng một lúc, rồi nói:
“Lần sau có thám hiểm ban đêm thì đừng mặc bộ đồ ngủ trắng đó nữa.”
Tôi ngoan ngoãn đáp:
“Dạ.”
Mặc dù không biết ý định của vợ là gì, nhưng chắc chắn cô ấy có lý do của riêng mình.
Từ khi cùng nữ phụ đến thế giới này, tôi chưa từng yêu thích những kiến thức học thuật này đến vậy.
Ban đầu tôi cứ tưởng mình sẽ không bao giờ hoàn thành được nhiệm vụ “lấy bằng tiến sĩ”.
Nhưng vợ tôi là ai chứ? Một mình làm hai công trình nghiên cứu, ngay cả luận văn tiến sĩ của tôi cũng lo liệu trọn gói luôn!
Thế là tôi chỉ cần ăn với ngủ, ung dung lười biếng đến tận ngày tốt nghiệp.
Tại lễ tốt nghiệp, nữ phụ phát biểu với tư cách là sinh viên ưu tú, còn tôi được chọn làm đại diện “bạn học khiếm thị giàu ý chí vươn lên” phát biểu.
Khi nữ phụ lên bục, cô ấy quay sang nhìn về phía tôi.
Nhưng tôi không thể thấy ánh mắt của nữ phụ, chỉ có thể nắm chặt tay của một đàn em để giải tỏa nỗi nhớ.
Sau khi cảm ơn thầy cô xong, nữ phụ dịu dàng nói:
“Ngoài thầy hướng dẫn ra, em còn muốn cảm ơn một người nữa.
Cuộc sống của em trước giờ rất đơn điệu, giống như một bản nhạc đen trắng nhàm chán.
Nhưng người đó đã biến những nốt nhạc đơn sắc ấy thành một giai điệu đầy màu sắc quyến rũ.”
Nghe những lời này của nữ phụ, tôi ở dưới sân khấu kích động vỗ vai đàn em:
“Chị ấy nói yêu tui kìa! Chị ấy nói yêu tui kìa! Chị ấy yêu tui quá mà.”
Đàn em muốn khóc không ra nước mắt, che miệng tôi lại:
“Đàn chị nhỏ tiếng thôi, chị tốt nghiệp là xong rồi, còn em phải ở lại thêm một năm nữa đó!”
Thế nhưng ngay sau đó, nữ phụ đổi tông, nói tiếp:
“Người đó chính là mẹ em. Nếu không có mẹ, em sẽ không có được ngày hôm nay.”
Tôi: “…”
Cô đàn em lập tức trở mặt, ghé tai tôi thì thầm đâm thêm một nhát:
“Đàn chị ơi, em nghe thấy tiếng gì đó vỡ vụn… À không, là trái tim chị vỡ tan rồi!”
Tôi cố gắng vớt vát:
“Mẹ vợ quen vợ mình lâu hơn mình tới hơn 20 năm, tình cảm sâu nặng cũng là chuyện bình thường thôi…”
Khi lãnh đạo trường kết thúc bài phát biểu buồn ngủ, cuối cùng các sinh viên cũng có thể lên sân khấu chụp hình tốt nghiệp.
Nữ phụ chen qua đám đông đi đến trước mặt tôi. Đàn em trịnh trọng đặt tay tôi vào tay cô ấy, dặn dò:
“Đàn chị của em giao cho chị đấy. Nhớ đưa chị ấy lên chiếm vị trí trung tâm trong ảnh tốt nghiệp nhé!”
Nữ phụ nắm tay tôi, mỉm cười gật đầu.
Sau khi mọi người vào vị trí xếp hàng, nữ phụ khẽ gọi tên tôi.
Tôi nghe theo quay đầu lại, bỗng nhiên tôi cảm thấy có thứ gì đó nhẹ nhàng chạm vào môi mình.
Và trong tiếng hô "Ba hai một, cheese!" của nhiếp ảnh gia, bức ảnh tốt nghiệp đã ghi lại nụ hôn táo bạo nhất giữa tôi và nữ phụ ,
Và bức ảnh ấy sẽ được treo mãi ở trường đại học X đến tận ngày trường sập, để hàng ngàn sinh viên trường đại học X chiêm ngưỡng.
Từ đó trở đi, truyền thuyết về tôi tại trường đại học X không chỉ là "Ma nữ bí ẩn không tên trong toà nhà kí túc xá cho tiến sĩ”, mà còn là “Cô gái mù giàu ý chí đã hôn đàn chị tiến sĩ đỉnh nhất trường trong lễ tốt nghiệp.”