Tôi cũng không muốn làm nữ phụ độc ác - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

12.

Chỉ là tôi không ngờ, một nhà ba người Thẩm Đạc cũng đi cùng tới.

Trên bàn cơm, một đám người ngồi vây quanh, tôi cảm thấy hơi xấu hổ.

Nhưng Triều Triều lại tự quen thuộc rất nhanh, một lát đã một tiếng “Ông ngoại bà ngoại!” Gọi vô cùng thân thiết, khiến cho bố mẹ tôi cười to vô cùng thoải mái.

Sau khi ăn xong Triều Triều và Thẩm Diệp được người giúp việc mang ra ngoài chơi, Thẩm Đạc và Hứa Lê ra ngoài đi dạo, Thẩm Dã Minh ra ngoài nghe điện thoại.

Chỉ còn lại tôi với bố mẹ.

Bố tôi đột nhiên đập bàn một cái, “Con còn biết trở về à, sao không đợi bố mẹ chết rồi hãy trở về!”

Tôi sờ sờ mũi: “Bố…”

Mẹ tôi liếc mắt nhìn bố tôi một cái: “Khi con chưa về thì anh lo lắng, về rồi anh lại mắng mỏ, anh cứ như thế, lát nữa Tiểu Du sẽ đi tiếp anh có tin không?”

Bố tôi thở dài, “Vừa đi đã đi bốn năm liền, không có chút tin tức gì, tìm khắp nơi đều không được. Hiện giờ trở về rồi, còn mang theo một đứa nhỏ! Con nói cho bố nghe, Triều Triều là con ai?”

Lúc nãy ăn cơm, Thẩm Dã Minh còn chưa nói chuyện này.

Anh ấy muốn để tôi chủ động mở miệng.

“Thẩm Dã Minh, con đã đi đăng ký kết hôn với anh ấy rồi.”

Mặc kệ đi, dù sao đó chính là sự thật.

Bố mẹ tôi sửng sốt trong giây lát.

Bố tôi nói: “Không phải là con yêu Thẩm Đạc đến chết đi sống lại, không có nó thì con không thể sống hay sao? Sao con lại…”

Mẹ tôi ngược lại thở phào nhẹ nhõm một hơi: “Làm mẹ sợ muốn chết mất, mẹ còn tưởng là con của Thẩm Đạc, nếu con dám phá hư tình cảm của hai vợ chồng người ta, mẹ sẽ không tha cho con đâu.”

Không trách bọn họ nghĩ thế, bởi vì giả thiết của tôi,... chính là như thế.

Tôi im miệng không nói gì.

Mẹ tôi vỗ đầu tôi.

“Trở lại là tốt rồi! Thẩm Dã Minh cũng đã hiểu rõ ràng lẫn nhau rồi, còn cùng với cậu ấy ở bên nhau, mẹ cũng yên tâm không cần phải lo lắng gì nữa. Nhưng có một số việc, các con cũng phải nói cho rõ ràng, nếu không trong lòng sẽ có hiểu lầm không nên có.”

Mẹ tôi nói là chuyện liên quan đến Thẩm Đạc.

Nhưng việc này, tôi phải nói rõ với Thẩm Dã Minh thế nào đây?

“Con biết rồi, mẹ”

Bố tôi khó chịu trong lòng mà nói: “Bốn năm này, ở bên ngoài con sống thế nào?”

Mẹ tôi thì đỏ hốc mắt: “Con á, ngoan cố chết mất, bố mẹ chỉ sợ con bị bắt nạt không có tiền dùng, vẫn luôn định kỳ chuyển tới tài khoản của con, thế mà một câu con cũng không thèm nhắn lại.

Mũi tôi cay cay: “Con xin lỗi bố mẹ!”

Tôi thật sự quá sợ hãi.


Tôi sợ là, một khi không tiếp tục đối nghịch với Thẩm Đạc và Hứa Lê nữa, tôi sẽ lại tiếp tục bị nhốt trong thời gian kia.

Tôi sợ hãi cái loại khủng hoảng kêu trời trời không biết, gọi đất đất chẳng hay.

Tôi sợ… trong khoảnh khắc, tôi chợt nhớ ra.

Tôi đã trốn tránh suốt bốn năm rồi, vẫn không đối nghịch với bọn họ, nhưng tôi vẫn không có bị nhốt nữa.

Theo lý thuyết, tiểu thuyết cũng có lúc kết thúc.

Vậy thì, có phải là sau khi tiểu thuyết kết thúc, tôi sẽ không bị hạn chế không nhỉ?

Vậy thì phải như thế nào, mới được coi là kết thúc?

13.

Tôi là nữ phụ ác độc, tôi cần phải quay xung quanh Thẩm Đạc và Hứa Lê.

Nhưng kể từ sau khi bọn họ kết hôn, tôi không có cơ hội nữa. Đó có phải là sau khi bọn họ kết hôn rồi, có nghĩa là câu chuyện đã kết thúc không?

Điều này cũng giải thích được, vì sao tôi đi tìm Thẩm Dã Minh, mượn giống, rồi trốn mất bốn năm, mà vẫn không làm sao cả.

Tôi do dự rất lâu, cuối cùng cắn răng một cái, quyết định đi chống lại giả thiết một lần thử xem.

Chẳng qua là trước khi chống cự, tôi phải đi tìm Thẩm Dã Minh một chuyến đã.

Lúc này, Thẩm Dã Minh đang chơi cùng với Triều Triều.

Mấy ngày hôm nay, anh ấy vẫn luôn dỗ dành Triều Triều, Triều Triều cũng rất vui vẻ mà chơi cùng với anh ấy.

“Triều Triều, con đi tìm anh trai cùng nhau chơi đi!”

Triều Triều đi rồi, tôi trực tiếp hỏi Thẩm Dã Minh, “Anh có còn nhớ khi em mười bảy tuổi, tự nhiên không hiểu được mà bị hôn mê không?”

Thẩm Dã Minh sửng sốt một hồi lâu, rồi chớp mắt, gật đầu.

Anh ấy ôm tôi vào trong lòng nói: “Khi đó mọi người đều lo lắng, đi bệnh viện kiểm tra cũng không kiểm tra được gì, chỉ còn chưa gọi người chiêu hồn cho em thôi.”

Tôi nghiêng đầu nhìn anh: “Vậy anh có nhớ là, anh đã giúp em bắt đám ve sầu phiền phức không?”

Thẩm Dã Minh khựng lại, trong đáy mắt có sóng to gió lớn, “Bé ngoan, em…”

Sắc mặt của anh ấy chợt đỏ ứng lên.

Có gì đó bí mật.

“Nói đi, sao lại thế?”

Tôi cầm lấy mặt của Thẩm Dã Minh, không cho anh ấy trốn.

Thẩm Dã Minh lắp bắp, “Anh… anh nhớ rõ.”

“Lúc ấy, anh có một giấc mơ, anh mơ thấy em ở trong trường học, ngồi khóc ở dưới gốc cây đa. Anh chạy một hồi lâu mới chạy tới trước mặt em, hỏi em khóc cái gì. Em nói, ve sầu rất ồn ào”

Thẩm Dã Minh dừng lại, ánh mắt né tránh một chút.

Tôi hỏi tiếp: “Sau đó thì sao?”

Thẩm Dã Minh dừng lại, ánh mắt né tránh một chút.

Tôi hỏi tiếp: “Sau đó thì sao?”

“Anh… anh  bắt ve sầu giúp em, em lại nằm trong lòng anh khóc lóc, rồi em đột nhiên… hôn anh.” 

Tôi lập tức mở to hai mắt nhìn, đây không phải là giấc mơ của tôi.

Tim của Thẩm Dã Minh đập thình thịch, “Em hôn anh, em nói là em thích anh, còn cởi quần áo của anh. Chúng ta, ở trong giấc mơ đó…” Anh ấy ghé sát vào tai tôi nói, “Làm chuyện mấy hôm trước mới vừa làm… Lúc đó anh mới hiểu rõ được là, anh thích em, bé ngoan ạ!”

“Anh cùng với em, cùng với Thẩm Đạc cùng lớn lên, anh lớn hơn các em mấy tuổi, bình thường thì sẽ không chơi cùng nhau đúng không. Nhưng mà anh thích em. Mỗi lần em bị Thẩm Đạc bắt nạt, em sẽ đỏ mắt tới cầu xin anh, khi em nói em cần anh, anh đều nghĩ… muốn bắt nạt em thật nhiều.”

“Nhưng mà anh biết là… em thích…”

Tôi đè môi của Thẩm Dã Minh lại, “Đừng nói nữa, những gì không do em tự nói đều không tính. Thẩm Dã Minh, nếu có thể, hãy đi vào giấc mơ của em một lần nữa đi! Em sẽ nói cho anh câu trả lời.”

Tôi gấp không chờ nổi mà muốn đi kiểm tra.

Thẩm Dã Minh không hiểu lý do thế nào, không do dự mà đi theo.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo