TÔI KHÔNG MUỐN LÀM CHIM HOÀNG YẾN NỮA - CHƯƠNG 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
01
Tạ Vực không phải là một người bình thường.
Ngay ngày đầu tiên quen anh ta, tôi đã biết rõ điều này. Nhận thức này đã kéo dài năm năm, hai tháng và bảy ngày. Tức là, cho đến tận hôm nay.
Anh ta bất thường đến mức nào ư?
Nói thế này, lần đầu tiên tôi gặp anh ta, tôi suýt bị anh ta bóp cổ đến chết.
Lúc đó tôi là sinh viên năm nhất, sống ở Đế đô, tiền sinh hoạt phí mỗi tháng chỉ có 500 tệ. Để kiếm sống, mỗi ngày tôi mở mắt ra là chỉ có học và đi làm thêm. Hằng ngày tôi phải chạy đôn chạy đáo giữa các công việc làm thêm, dạy kèm và các công việc bán thời gian khác, mệt đến chết đi sống lại.
Thời gian rảnh, tôi thường rình trong các nhóm việc làm thêm xem có công việc nào lương cao mà tôi có thể làm được không. Thỉnh thoảng cũng kiếm được chút tiền dễ dàng.
Hôm đó, nhờ vào lợi thế ngoại hình tốt, tôi đã nhận được công việc phục vụ tiệc tối, chỉ cần làm một đêm, được trả 500 tệ.
Tôi chăm chỉ bưng đĩa trong biệt thự, vừa làm vừa tính toán trong đầu còn bao lâu nữa thì tan ca.
Đến gần lúc tan ca, tôi bắt đầu lười biếng, lén lút rụt vào góc.
Kết quả, tôi lại bị chủ bữa tiệc bắt làm việc vặt.
Ông ta ra lệnh cho tôi: "Đi vào phòng nghỉ đầu tiên bên trái, chăm sóc Tạ tiên sinh. Lát nữa nếu có người gặp chuyện bất trắc thì gõ cửa năm cái em mới được mở, những tiếng gõ cửa khác thì đừng quan tâm."
Tôi mở miệng định từ chối, ông ta quyết đoán: "2000 tệ."
Cảm ơn, chẳng phải chỉ là chăm sóc người thôi sao?
Tôi giỏi nhất là chăm sóc người khác đấy.
02
Vì số tiền công bằng bốn tháng sinh hoạt phí, tôi đẩy cửa phòng nghỉ bước vào.
Phòng nghỉ không bật đèn, chỉ có ánh sao và ánh trăng yếu ớt từ ngoài cửa sổ rọi vào. Tôi lần mò công tắc trên tường, đột nhiên cổ tay bị ai đó nắm lấy.
Tôi bị đẩy mạnh vào tường. Hơi thở dồn dập, bị đè nén của người đàn ông chỉ cách tôi một gang tay.
Trong cổ họng anh ta phát ra một tiếng cười khẽ đầy ẩn ý: "Gan của các người cũng lớn thật đấy."
Tôi: ...
Anh ta không chỉ ở gần tôi, mà còn bóp chặt cổ tôi.
Tôi không thể thở được, sắp chết rồi.
"Tôi là nhân viên phục..." vụ.
Anh ta muốn bóp cổ ai thì mặc kệ anh ta, buông tôi ra đi chứ!!
Tôi giãy giụa, anh ta không những không nghe tôi nói mà còn từ từ siết chặt bàn tay.
Ngay khoảnh khắc tôi sắp chết, anh ta buông tôi ra.
Tôi khụy xuống sàn, thở hổn hển từng ngụm, ngẩng đầu lên. Anh ta nhìn xuống tôi từ trên cao, còn phát ra một tiếng "Đồ vô dụng".
Tôi thực sự tan vỡ. Anh ta bị bệnh à!!
Nhưng tôi là một kẻ hèn nhát không quyền không thế, tôi không dám nói.
Tôi nhẫn nhịn: "Tiên sinh, có phải ngài nhận nhầm người rồi không, tôi là nhân viên phục vụ đến chăm sóc ngài."
Tách—
Đèn trong phòng bật sáng rực.
Tôi bị ánh đèn làm nheo mắt lại. Vài giây sau, tôi nhìn rõ được kẻ sát nhân tiềm năng trông như thế nào.
Đẹp trai vô ích, đúng là thần kinh, cuồng bạo lực!
Anh ta cũng nheo mắt, đánh giá tôi từ trên xuống dưới.
"Không phải con gái nhà họ Lâm sao?"
Tôi: "... Tôi họ Lương, cảm ơn."
Sau khi xác nhận tôi thực sự là nhân viên phục vụ, anh ta ngồi lại ghế sofa trong phòng nghỉ.
Tôi bò dậy từ dưới đất, xoa cổ. Bị anh ta bóp đỏ cả rồi!
Cửa phòng bị khóa cả hai đầu, không thể mở từ bên trong hay bên ngoài một cách đơn phương. Tôi muốn chạy cũng không thoát.
Để bản thân thoải mái hơn, tôi chạy đến góc sofa cách xa anh ta nhất để ngồi.
Đang định móc điện thoại ra để cãi nhau với tổng phụ trách công việc làm thêm tối nay, thì giọng nói của người đàn ông đột nhiên vang lên.
Trầm thấp, khàn khàn, rất dễ nghe. Người mê giọng nghe xong cũng phải khen.
Chỉ là những lời anh ta nói khiến tôi giật mình kinh hãi.
Anh ta nói: "Ở bên tôi một đêm."
Tôi:?
Anh ta đã cởi hai chiếc cúc trên cùng của áo sơ mi, cà vạt nới lỏng hờ hững.
Tiếp nhận ánh mắt kinh hãi của tôi, anh ta bình thản nói: "Tôi bị bỏ thuốc."
Bị bỏ thuốc thì liên quan gì đến tôi!! Lại đâu phải tôi bỏ!
Anh ta nói một cách tự nhiên: "Giúp tôi, muốn gì cũng được."
Tôi chỉ là nhân viên phục vụ, tôi không làm loại công việc bậy bạ này đâu!!
Tôi từ chối: "Không..."
Anh ta: "Năm mươi vạn (500.000 tệ)."
"Không thể..."
"Một trăm vạn (1.000.000 tệ)."
Tôi yếu ớt rút điện thoại ra: "Tôi giúp anh gọi 120 đi anh trai, cầu xin anh đừng dụ dỗ tôi nữa, tôi không chịu nổi cám dỗ đâu."
Tôi thực sự không chịu nổi cám dỗ.

Một cơn đau nhói trên môi kéo tâm trí tôi trở về.

Mồ hôi trên thái dương Tạ Vực vừa vặn rơi xuống người tôi.

Anh ta cắn môi tôi: "Bảo bối, lúc này mà còn mất tập trung thì xem ra là do anh chưa đủ cố gắng rồi."

Tôi:…!

Tôi đối diện với đôi mắt hơi đỏ của anh ta, liên tục cầu xin: "Đừng mà, em sai rồi, em thật sự không chịu nổi nữa."

Anh ta không nghe, cứ lật qua lật lại tôi.

Đồng tử tôi mất tiêu cự, trước mắt một mảnh trống rỗng.

Tạ Vực xoa cái bụng dưới hơi nhô của tôi, vẻ mặt thỏa mãn.

"Đây là trừng phạt."

Trừng phạt cái quỷ gì. Tôi không mất tập trung thì anh cũng làm vậy thôi.

Dám giận nhưng không dám nói.

Vì tôi chỉ là chim hoàng yến trong lồng vàng của anh ta.

Đừng nên làm chim hoàng yến cho người khác.

Số phận khổ sở quá.

04

Ngày hôm sau tôi tỉnh dậy rất muộn, nhưng vì là cuối tuần nên Tạ Vực vẫn còn ở đó. Thậm chí anh ta còn chưa xuống giường.

Vừa mở mắt ra, tôi đã chạm phải ánh mắt như quỷ của anh ta, cứ ám ảnh nhìn chằm chằm vào tôi.

Không biết anh ta đã tỉnh dậy được bao lâu và nhìn tôi bao lâu rồi.

Không có gì làm thì học cách chơi điện thoại thông minh đi, đừng cứ như một thiết bị trí tuệ nhân tạo bị lỗi vậy!

Thấy tôi tỉnh dậy, anh ta làm theo thói quen mỗi sáng: hôn lên trán tôi, nói lời chào buổi sáng, rồi nói vài lời vô nghĩa.

"Vợ yêu buổi sáng tốt lành, hôm nay anh cũng rất yêu em."

Năm năm như một.

Tôi ngồi dậy. Cảm ơn trời đất, tối qua trước khi ngủ anh ta nhớ mặc cho tôi một chiếc váy ngủ. Chỉ là nó rất ngắn.

Tôi chậm rãi bước xuống giường. Đi được hai bước thì cơ thể đứng khựng lại.

Tôi cúi đầu nhìn xuống, rồi quay lại nhìn Tạ Vực.

Ánh mắt anh ta sâu thẳm, cuống họng khẽ rung động.

"Vợ yêu đẹp quá."

Lại như một con ma quỷ quấn lấy tôi.

Tôi vô cảm đẩy anh ta ra: "Tôi muốn đi vệ sinh cá nhân."

Anh ta không hề thay đổi sắc mặt: "Cùng nhau."

Tôi thấy rất phiền vì anh ta.

18:1 (Tỷ lệ anh ta làm phiền tôi so với tôi làm phiền anh ta).

05

Tạ Vực đặc biệt phiền phức.

Năm năm trước đã phiền phức, bây giờ vẫn rất phiền phức. Tôi quả thật đã bị đồng tiền làm mờ mắt nên mới có thể chịu đựng anh ta.

Buổi chiều tôi đang đọc sách trong phòng làm việc, ban đầu anh ta cũng đang đọc sách.

Đọc một hồi lại bắt đầu đụng chạm tay chân.

Bóp tay tôi một cái, sờ eo tôi một cái.

Tôi làm ngơ như không thấy.

Anh ta được đà lấn tới, luồn tay vào trong áo ngủ của tôi.

Tôi nhịn.

Tôi trừng mắt nhìn anh ta: "Anh có thể đừng động đậy lung tung nữa được không!"

Đôi mắt đen thẫm kia nhìn thẳng vào tôi, hai giây sau anh ta hôn lên: "Vợ yêu đáng yêu quá."

Tôi sắp không nhịn nổi nữa rồi.

May mắn là sau khi bị cảnh cáo, anh ta không động đậy bừa bãi nữa.

Da thịt trên eo dán vào lòng bàn tay người khác, tôi quen thuộc rúc vào lòng anh ta, lật xong trang cuối cùng của cuốn sách, tôi lấy bút đánh dấu ngày hôm nay rồi gấp sách lại.

Khi tôi đặt cuốn sách về lại trên bàn, tôi cũng bị đặt lên đó.

Anh ta ngồi trên ghế, tôi ngồi trên cổ tay anh ta.

Tôi cúi đầu nhìn anh ta: "Anh làm gì vậy?"

Tạ Vực chỉnh lại sắc mặt: "Xin lỗi em."

Tôi:?

Xin lỗi về chuyện gì?

Ngay giây tiếp theo, tôi đã biết đáp án.

Anh ta nắm lấy đùi tôi rồi cúi đầu xuống.

Đầu ngón tay tôi run rẩy, giọng nói cũng run rẩy: "... không cần anh xin lỗi."

Anh ta ngẩng đầu lên, chóp mũi và khóe môi ẩm ướt.

Anh ta liếm đi vệt nước, nhìn thẳng vào tôi.

"Bảo bối, thành thật một chút đi, rõ ràng em rất thích mà, phải không?"

06

Thích cái chó gì.

Cuộc sống sắp không chịu đựng nổi nữa rồi.

Tôi chống cằm ngẩn người nhìn máy tính. Không muốn ở bên anh ta nữa, phải làm sao đây?

Suy nghĩ một lúc vẫn không tìm ra câu trả lời, màn hình điện thoại sáng lên báo có tin nhắn. Tin nhắn đến từ bệnh viện, là lời nhắc về cuộc kiểm tra tôi đã đặt lịch hai ngày trước.

Chuyện chưa nghĩ ra thì cứ để đó đi.

Tôi tắt máy tính, vào phòng thay đồ chọn đi chọn lại quần áo để ra ngoài hôm nay.

Xe đến chân núi ắt có đường.

Sau khi rời bệnh viện, đường đã có rồi.

Là một người vô cùng quý mạng sống, hễ có gì không khỏe là tôi đến bệnh viện nhanh hơn bất cứ ai. Tháng này kinh nguyệt bị trễ, tôi lập tức đặt lịch kiểm tra, chuẩn bị uống thuốc Bắc để điều chỉnh lại "người thân" đã bỏ nhà đi.

Nhưng thứ tôi cầm trên tay khi ra khỏi bệnh viện không phải là thuốc Bắc, mà là một tờ báo cáo khám thai mỏng manh.

Nhận được nó, tôi nhìn đi nhìn lại những dòng chữ trên đó, xác nhận mình không nhìn nhầm.

Tôi bàng hoàng hiểu ra, thảo nào kinh nguyệt vốn ổn định của tôi lại bị rối loạn. Hóa ra không phải cơ thể không khỏe, mà là mang thai rồi.
Trong bụng tôi có một đứa bé.

Đứa bé này đến từ đâu? Kỳ lạ.

Mặc kệ.

Tôi sờ bụng, nghĩ đến chuyện mình đã nghĩ sáng nay. Sáng sớm còn nói không muốn ở bên Tạ Vực nhưng không tìm được lý do thích hợp, giờ đây cớ đã tự tìm đến rồi sao?

Tính cách Tạ Vực quái gở ngoài nguyên nhân bẩm sinh, còn một phần đến từ gia đình tồi tệ của anh ta—một gia đình không thiếu tiền nhưng thiếu tình yêu.

Mẹ anh ta gài bẫy bố anh ta, cố tình mang thai anh ta, làm ầm ĩ mọi chuyện. Bị áp lực dư luận, hai người đành phải kết hôn. Tình cảm vợ chồng họ vô cùng tệ hại. Bố anh ta có người tình và con riêng bên ngoài, mẹ anh ta như một người đàn bà oán hận, hễ có ấm ức là trút hết lên đầu anh ta.

Anh ta kể tôi nghe về thân thế của mình trong một lần sau khi ân ái. Tôi ra hiệu cho anh ta buông tôi ra để tôi đi tắm rửa, anh ta ôm chặt tôi từ phía sau.

Đó là lần đầu tiên tôi thấy anh ta tan vỡ, yếu đuối đến vậy. Anh ta dùng đôi mắt ẩm ướt đó ngước nhìn tôi, giọng anh ta vừa trầm vừa khàn: "Để anh ôm một lát, hôm nay là sinh nhật anh..."

Tôi thương hại xoa đầu anh ta. "Tội nghiệp thật đấy, Tạ Vực."

Tóm lại, Tạ Vực ghét mẹ anh ta, ghét bố anh ta, và càng ghét hành vi lợi dụng con cái để leo lên vị trí cao.

Một lần ở buổi tiệc, tôi buồn chán kể cho anh ta nghe một chuyện tương tự, khóe môi anh ta hơi cong lên, nhưng trong mắt không hề có ý cười, anh ta bình luận: "Ngu xuẩn."

Quả thật ngu xuẩn.

Và tôi cũng chuẩn bị làm điều ngu xuẩn này đây.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo